Kể Cho Nhau Nghe

Kính mời quý anh chị hội viên và độc giả bấm vào những tựa đề dưới đây để đọc những chuyện kể

của các hội viên Văn Bút HNVĐBHK

Kính thưa anh Hai Lão Mã Sơn thân quý

       Đọc 2 bài thơ khóc con tuyệt tác “TRE KHÓC MĂNG & VINH ƠI ! “,tôi thật vô cùng bàng hoàng xúc động đau xót không sao cầm được nước mắt .Chỉ còn biết xin Chân Thành Kính Phân Ưu cùng anh Hai lần nữa 

Xin chân thành đa tạ anh Hai , chị Hồng Thủy , Kim Oanh thân mến 

Rất trân quý trân trọng

LuânTâm

Tổng hợp những bức hình đẹp về hoa sen trắng dưới góc ảnh nghệ sĩ

ĐOẠN TRƯỜNG CÕI TẠM 

TRE KHÓC MĂNG động đất sập trời 

Sinh ly tử biệt huyết lệ rơi 

Vô thường trăng rụng sao không bóng

Cõi tạm đoạn trường Ba ! VINH ƠI !

 

MD.09/07/20

Thân cảm đề ” TRE KHÓC MĂNG – VINH ƠI “& VTS.Lão Mã Sơn

 NGÀY SINH NHẬT CỦA CU TÍ

 

Cả nhà đều gọi bé là cu TÍ.Tên thật của cu TÍ là Nguyễn Hoài Nam.Bố bảo bố luôn nhớ quê hương nên đặt tên cu TÍ là HOÀI NAM.Mẹ muốn cu TÍ có tên MỸ để lúc đi học cho tiện, ngày xưa mẹ thích coi phim hoạt hoạ PETER PAN nên đặt tên MỸ cho cu TÍ là Peter, thành cu TÍ có tên dài thòng là PETER HOÀI NAM NGUYỄN.Bố không hài lòng lắm nên thỉnh thoảng bố cứ lèm bèm “PETER là cái quái gì, tên VIỆT NAM của người ta hay vậy, tự nhiên cho thêm Peter vào chả ra cái thống chế gì cả”.

Mẹ phản công lại liền:”Tên Nam mai mốt con nó đi học, bạn bè gọi là NEM NEM nghe không giống ai hết.Con tôi bảnh trai vậy mà có tên là nem với chả nghe không lọt tai tí nào”

Để bố mẹ khỏi phân bì, bà nội gọi bé là cu TÍ.Bố mẹ đều đồng ý vì cái tên nghe dễ thương chi lạ.

Hôm nay cu TÍ tròn 5 tuổi.Đêm qua mẹ thức thật khuya trang hoàng nhà cửa, sửa soạn thức ăn cho ngày sinh nhật của cu TÍ.Mẹ đã mời tất cả bạn hàng xóm và bạn học thân của cu TÍ. Mẹ bảo cu Tí tha hồ mà được nhiều quà.Vì mẹ thức khuya nên cu TÍ cũng nhất định đòi thức theo.Bố phải năn nỉ mãi cu Tí mới chịu đi ngủ trước mẹ.

Thường mẹ vẫn đưa cu TÍ vào giường ngủ, nằm bên cạnh kể chuyện cổ tích cho cu TÍ nghe, đợi cu Tí ngủ say mẹ mới về phòng với bố.Tối hôm qua mẹ bận nấu ăn nên bố phải thay mẹ kể truyện cổ tích cho cu Tí nghe.Cu Tí được bà nội huấn luyện nên rất giỏi tiếng Việt,nghe và hiểu hết.Bố kể truyện TẤM CÁM, đến đoạn TẤM bị mẹ ghẻ hành hạ, cu Tí hỏi tại sao, bố cắt nghĩa: Tại TẤM không phải con ruột bà ấy, nên bà ấy không thương.Bố còn nói thêm là cu TÍ rất may mắn, còn đủ cả bố mẹ nên được cưng chiều.

Mẹ thì lo làm tiệc sinh nhật, còn bố hứa sẽ mua cho cu TÍ gói quà thật bự, chắc chắn cu TÍ sẽ rất thích.

Cu Tí sung sướng ngủ thiếp đi, trên môi còn thấp thoáng nụ cười thật tươi.

Sáng nay mẹ đưa cu TÍ đi học rồi đến sở làm. Mẹ nói mẹ sẽ mua bánh sinh nhật thật bự rồi về đón cu TÍ.Cu Tí hớn hở khoe với cô giáo.Cả lớp hát HAPPY BIRTHDAY thật lớn chúc mừng cu Tí.

Buổi chiều người đến đón cu TÍ không phải là mẹ mà là bà hàng xóm.Bà NANCY cắt nghĩa cho cu Tí nghe mẹ cu Tí bị đau bất thần nên không đi đón cu Tí được.Cu TÍ về nhà thấy mẹ nằm khóc trong phòng. Cu TÍ chạy lại ôm mẹ, hỏi tại sao mẹ khóc? Mẹ không trả lời và càng khóc to hơn. Bà NANCY nói mẹ đang đau để mẹ nghỉ ngơi.Bà dỗ dành dắt cu TÍ đi chơi mua quà sinh nhật.Bà đưa cu TÍ ra TOY’R US mua POWER RANGER, rồi dẫn cu Tí đi ăn kem. Gần tối bà mới đưa cu TÍ về nhà.

Thấy xe bố trước cửa cu TÍ mừng rỡ reo lên:” Daddy đã về, Daddy đã về”  rồi chạy vội vào nhà.Nhà vẫn lạnh tanh, cu Tí chạy lòng vòng đi tìm bố, vừa chạy vừa la lớn “Daddy, where’s my gift?”.Mẹ từ trong phòng bước ra, mẹ đã hết khóc nhưng mặt mẹ tái ngắt.Mẹ ôm cu Tí vào lòng,cu Tí vẫy vùng tuột ra hỏi mẹ “Daddy đâu?”.

Mẹ bảo cu TÍ ngồi xuống ghế salon.Mẹ ngồi bệt xuống thảm ngay ở chân cu Tí.Mẹ nhìn cu Tí nước mắt mẹ chảy dài, mẹ nói trong tiếng nấc “Bố bỏ mẹ con mình rồi, bố không bao giờ về nữa”

Cu Tí khóc oà lên và hỏi bằng tiếng Mỹ “Why, Why…?”

Nhìn hai mẹ con ôm nhau nức nở, bà Nancy cũng khóc theo…Bà lặng lẽ rời khỏi căn nhà xinh xắn có những chùm bong bóng xanh đỏ lơ lửng khắp nơi, có những giải giấy đủ mầu chăng trên trần nhà bay phất phơ. Có người đàn bà trẻ mới trở thành goá phụ bên thằng bé con ngây thơ vô tội đang thắc mắc”Tại sao bố hứa mua cho nó gói quà sinh nhật thật bự mà bố lại bỏ đi luôn, không trở về?”

Bà NANCY xót xa tự hỏi: Sao người ta lại chọn đúng ngày sinh nhật của thằng bé tội nghiệp để lấy đi mạng sống của cha nó? Từ nay làm sao cu TÍ còn có tiệc mừng sinh nhật nữa? Vì ngày sinh nhật của cu TÍ, NGÀY 11 THÁNG 9 ĐÃ BIẾN THÀNH NGÀY ĐAU ĐỚN NHẤT ĐỜI của hai mẹ con.Quân khủng bố đã đâm máy bay vào Ngũ giác đài làm tan tành đúng ngay phòng làm việc của bố cu Tí.

                                         Hồng Thuỷ

 
 
 
 
 
 
 

CHUYỆN THOẠI- KHANH và CHÂU -TUẤN

 

Bạn ngồi xuống đây nghe tôi kể chuyện:
Người vợ hiền, dâu thảo thư xa xưa.
Nàng tên Thoại Khanh, nhan sắc đẹp xinh
Văn chương, đánh đàn, ca ngâm, thi vịnh.
Chồng tên Châu Tuấn, tư chất thông minh
                    Một ngày kia, chàng lều chỏng xuống Kinh
                    Dự khoa thi Triều đình vừa mới mở
                    Thoại Khanh thấy chồng vào ra, than thở
                    Ngày sắp  lên đường mà chẳng có  tiền
                    Thoại Khanh lén chồng, cắt mái tóc huyền
                    Bán lấy tiền cho chồng làm lộ phí
                    Nàng khuyên chồng yên lòng ứng thí.
                    Để Mẹ già  nàng săng sóc, chăm lo.
Ngày xướng danh, Châu Tuấn đỗ Trạng Nguyên
Vua gả Công Chúa, cho  làm Phò Mã
 Chàng khước từ vì đã có vợ nhà
 Vua bất mãn đày chàng ra biên ải               
Mười mấy năm trấn nhậm tân phương xa
 Không được về thăm vợ trẻ, Mẹ già.
                    Chàng bỏ trốn, chạy sang qua Tề quốc
                    Nơi nước Tề, chàng thi đỗ Trạng nguyên.
                    Cũng như lần trước, chàng bị ép duyên
                    Phải  cùng Công Chúa kết tình phu phụ
                    Nếu chối từ sẽ bị tội khi quân.               
                                                                  (xem tiếp trang 2)

CHUYỆN THOẠI -KHANH và CHÂU- TUẤN

(2)

Nơi quê nhà Mẹ già chờ đợi mãi
Tháng, Năm dài con trẻ  vẫn bặt tăm
Thoại Khanh cõng Mẹ chồng, tìm Châu Tuấn.
Muôn dăm đường xa, kham  khổ , giang truân.
Vì đói khát, mẹ chồng nàng bất tỉnh
Thương Mẹ chồng, nàng quyết định hy sinh
Lóc thịt cánh tay cho Mẹ ăn đỡ dạ.
                    Cứu mạng Mẹ chồng dâu hiền gặp họa
                    Thoại Khanh lâm nạn đôi mắt mù lòa.
                    Mẹ chồng dẫn đường, nàng dâu cõng Mẹ
                    Đêm nghĩ, ngày đi đến được Trường an.
Hai Mẹ con tìm đến dinh Phò Mã
Nhưng  không làm sao vào được bên trong
Thoại Khanh lang thang đàn ca  kiếm sống
Chờ cơ may để gặp được mặt chồng.
                    Nhơn đêm đại yến trong dinh Phò Mã
                    Thoại Khanh được thuê ca hát, đánh đàn
                    Để giúp vui cho buổi  tiệc liên hoan.
                   
                                                              (xem tiếp trang 3)

 

CHUYỆN THOẠI -KHANH và CHÂU- TUẤN 

(3)

Thoại khanh so giây, vừa hát vừa đàn
Giọng ca vô cùng não nùng, ai oán:
“Ai nghe được tiếng đàn ngoài biên ải
Điệu u hoài khắc khoải lúc tàn canh
Châu Lang ơi ! Chàng có biết Thoại Khanh
Vai cõng Mẹ, tìm chàng nơi Tề quốc?”
                     Nghe lời ca, Châu Tuấn rất hoang mang
                     Vội vã  rời bàn tìm người ca sĩ                  
                     Chàng nhận ra Mẹ hiền và vợ cũ
                     Ba người ôm nhau tũi tũi, mừng mừng
                      Suối lệ tao phùng đổ mãi không dừng.
Vua nghe tự sự, thương tình Châu Tuấn
Cho phép chàng trở lại với vợ nhà
Cho Thoại Khanh được hưởng ngôi chánh thất.
Ít lâu sau,  Vua ngã bịnh, thăng hà
 Vi chiếu chỉ truyền ngôi cho Châu Tuấn .
                Thế giang vạn sự ở đời.
Những người hiếu nghĩa Phât Trời ban ơn.
                                                 Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
                                                                                                (trang 3/3)
                                       CÂY PHƯỢNG VỸ TÔI THƯƠNG
               
                                    Đêm hăm tám Tháng Tư tôi cắm trại
                                    Sáng sớm hôm sau đứng tựa cửa song
                                    Nhìn cảnh mưa rơi lác đác ngoài sân
                                    Giọt mưa rơi từ cành cây hoa Phượng
                                    Như lệ khóc  người sắp mất quê hương.
                                    Cành lá Phượng lao xao theo cơn gió
                                    Như vẫy vẫy tay tiễn bạn lên đường
                                    Chiều cùng ngày,  tôi rời bỏ quê hương
                                    Từ  đó, tôi và Phượng phương trời xa cách.
                                    Bốn mươi năm nương thân đất khách
                                    Tháng Tư về ,  nhớ Cây Phượng năm xưa
                                    Tiễn đưa tôi một buổi sáng trời mưa.
                                     Mong ngày nào quê hương không công phỉ
                                     Tôi sẽ thăm  Cây  Phượng Vỹ  Tôi Thương .
                                                       Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

                                    

   LỠ LẦM


 Lúc yêu anh nói em nghe
 Đôi ta thỏ thẻ êm bè với nhau
 Tình say đẹp sắc muôn màu
 Trăm điều anh lái con tàu hướng đi
 Cưới xong chẳng thích thầm thì
 Âm thanh mở lớn cùng lì hơn thua
 Vì chồng cứ mãi như vua
 Trong khi vợ cực te tua lạ kỳ
 Chồng ngồi mê mải ti vi
 Vợ chui nấu bếp cớ gì hỡi ôi
 Cùng cày tám tiếng giống thôi
 Nửa đêm con khóc thức lôi đầu nàng
 Cực khổ tàn phá dung nhan
 Chồng nhìn thấy chán mơ “hàng “trẻ trung
 Ra đường tỏ vẻ mãn sung
 Hào hoa phong nhã xài tung chẳng phiền
 Vợ lo tiết kiệm đồng tiền
 Mua nhà xây cửa nén kiêng đủ điều
 Chồng chê “con mọi chẳng tiêu ,
 Tối ngày lải nhải tự kiêu thương chồng
 Ối giời ! “sư tử Hà Đông “

 Bạc vàng kẹp kỹ chớ không lọt ngoài

  Bây giờ tô phở mơ hoài

 Ngán cơm vô tận mệt nhoài thân ta
 Cái chiêu kiểm soát mụ già
 Cộng thêm hung dữ ông than “ lỡ lầm “


                        Minh Thuý
               Tháng 8/14/2020

CHÚ SAM BẬT KHÓC

 

Nước loạn, khổ tâm, chú Sam bật khóc !

Hoa Kỳ hết thời, đến hồi xuống dốc

Dân tộc  chia rẽ đảng phái, màu da

 Cảnh sát Chauvin là người Mỹ trắng

Chẹn cổ  chết tên tội phạm Mỹ đen

Bà Pelosi, cùng Joe Biden

Quỳ gối  vinh danh tên Floyd bất hảo.

Hành động gây nên một cơn giông bão

Người Mỹ da màu ào ào nổi dậy

Thành lập phong trào “Black Lives Matter”

Tượng  Washington, Columbus, không chừa

Tròng giây vào cổ , kéo nhào xuống đất.

Đập phá cửa hàng, xông vào cướp bóc

Bắn chết Cảnh sát bảo vệ người dân.

Giẫm đạp, xé toan, đốt cờ Tổ quốc.

Nước loạn , khổ tâm, Chú Sam bật khóc !

                               Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

TÌM EM TRÊN CÁNH ĐỒNG OẢI HƯƠNG  

( Cảm tác từ bài “ Oải Hương xứ nắng” của Phan Trầm Thư trên báo TRẺ).
 
Đừng tìm em ở giữa phố đông,
Nếu ngày nào thấy vắng bóng em,
Những con đường em thường qua lại,
Em đã xa rồi. Tạm lãng quên.
                 Tìm em trên cánh đồng Oải Hương,
                 Đất trời bát ngát một mùi thơm,
                 Anh ơi, những cánh hoa màu tím,
                 Đã rủ em về từ tháng Năm.
Màu tím dịu êm đến nao lòng,
Em như say rượu giữa hư không,
Chếnh choáng vì sắc màu hoang dã,
Hoa Oải Hương nở khắp cánh đồng.
                    Nắng tháng Sáu cho hoa đẹp xinh,
                    Mùi Oải Hương ngây ngất gợi tình,
                    Làm ơn tháng Bẩy đừng qua vội! *
                    Hoa sẽ phai hương, sắc sẽ tàn.
Em  bước đi bên những bụi hoa,
Chạy dài thẳng tắp cõi trời xa,
Trên cánh đồng em là cơn gió,
Chẳng biết mỏi chân chẳng nhớ nhà.
                      Hái những cành hoa để tặng người,
                      Cỏ khô buộc lại bó hoa tươi,
                      Chỉ là một món qùa đơn giản,
                      Của  tình em và của đất trời.  
 Em sẽ ngủ trên cánh đồng này,
 Khi hoàng hôn khép lại đâu đây,
 Mùi Oải Hương vẫn còn thao thức,
 Theo em vào trong giấc ngủ say.
                        Tìm em trên cánh đồng Oải Hương,
                        Em như trong một chuyện hoang đường,
                        Chìm trong hoa, mùi thơm kỳ ảo,
                        Anh chẳng thể nào nhìn thấy em

 

                                Nguyễn thị Thanh Dương

                                          

     NỖI BUỒN VU QUY.

Tội cho phận nữ sanh ngoại tộc

Nghĩ thương cho hoàng cảnh cô dâu

Từ nay, đời biết sẽ về đâu ?

Cất bước theo người trai xa lạ.

Phận làm con, nghĩa Mẹ công Cha

Chưa đền đáp đành cam bất hiếu.

Chú chó yêu chạy theo bận biệu

Chồm cửa xe tiễn chủ lên đường.

Chủ ngậm ngùi từ giã ra đi

Buồn nỗi buồn của cảnh Vu Quy.

 

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

 

 

-Nhặt tấm hình trên Net.

Tức cảnh thành thơ.

HOA ĐÔ SÁNG NAY

Hoa Đô sáng sớm, một màu tang

Trời khóc chi đây lệ đổ tràn

Cảnh vật chìm vào màn mưa bụi

Lữ khách nhớ nhà, dạ xốn xang.

 

    Hoa Đô, ngày 4-8-2020, 8:51 sáng

             Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

    

           EM VẪN HẸN ANH VỀ

 

           Em vẫn hẹn anh về

           Dù trăm năm đã trễ

           Dù nắng hạ đổi mùa

           Xuân không còn son trẻ

 

           Dù biển khơi sóng rẽ

           Tóc mai xẻ đôi màu

           Thời gian vừa ru khẽ

           Ngoảnh lại vẫn còn đau

 

           Nếp da nhăn úa nhàu

           Nguyệt cầm xưa ứa lệ

           Bên kia bờ sông cũ

           Dòng nước đã hằn sâu

 

           Bông hoa vườn hoang phế

           Hoàng lan khung trời xưa

           Khuôn viên thầm lặng lẽ

           Thế kỷ lặng lờ đưa

 

           Nỗi buồn dâng đâu tá

           Chim di lạc loài bay

           Nhớ em sầu năm tháng

           Sương tuyết bạc trời mây

 

           Em vẫn hẹn anh về

           Cánh chim trời sương mỏi

           Dừng chân cội đào xưa

           Bên thềm hoa nguyệt khuyết

 

                Lê Mỹ Hoàn

                7/2020

    

     

Ca khúc:  Em Vẫn Đây

Thơ:  PhạmPhanLang
Nhạc:  Vĩnh Điện
Ca sĩ:  Hương Giang
Hòa âm:  Giang Đông
 
https://www.youtube.com/watch?v=NldNKnL_Gpw&list=PL-PjETWb5ityLtGOIuZ7MsDJpRCxtoSHq&index=1  
Em Vẫn Đây
Anh đã lìa xa khỏi cuộc đời?
 Dõi mắt tìm anh khắp mọi nơi
 Nhưng mà anh đã không còn nữa
Như nước xuôi dòng nước mãi trôi
 Em đứng bên thềm nhìn mưa rơi
Trong mưa như thấy ở lưng trời
Bóng anh thấp thoáng trong hư ảo
 Như nuối tiếc thương không nỡ rời
 Mưa đã tạnh rồi lãng đãng mây
Lạy anh ba nén nhấc ngang mày
 Xin anh nhẹ bước lòng thanh thản
 Đừng quyến luyến chi cõi thế này
Anh đã đi rồi em vẫn đây
Vẫn ở lại nơi chốn lưu đày
Biết đến bao giờ mình gặp lạị
Hồn anh xin hãy như mây bay…
phamphanlang  
11/12/2013 
NGƯỜI ĐI

Nước mắt còn đâu tiễn người đi
Đường mưa mờ mịt dấu biệt ly
Khăn tang không thể che sầu tủi
Đất đá vô tình chẳng nói chi

Kể lể làm sao hết đau buồn
Tháng ngày lận đận mất quê hương
Lang thang đất khách không nơi trọ
Gối tuyết gặm sầu mặc gió sương

Tưởng được bên nhau trọn kiếp nầy
Tay buồn còn được tay cầm tay
Ngờ đâu trời đất nhiều cay nghiệt
Trơ trọi nghìn năm lối đọa đày

Muốn được đi theo biết còn không
Hay là người cũng đã sang sông
Thay hình thoát xác thành mây khói
Không thể cùng nhau kể chuyện lòng

Cơn gió nào vừa mới thoảng qua
Rung rinh ngọn cỏ gợn màu hoa
Hay hồn hoa cỏ còn vương vấn
Một chút hẹn thề đã quá xa

Tiếng nói tiếng cười thuở bên nhau
Ngày nào chăn gối mộng trăng sao
Bây giờ chỉ có lời trăn trối
Biết có còn chung được kiếp nào

Người đã đi rồi ta còn không
Xác thân bèo bọt hồn hư không
Đường xưa trăng cũ quên rồi nhớ
Bước mỏi tàn theo dấu bụi hồng…

MD 07/11/03
Luân Tâm
(Trích trong TT ” HƯƠNG ÁO ” ,MinhThư xb, MD/USA.2007, tr.135-136)
 

 

 CHUYỆN TÌNH LAN VÀ ĐIỆP

 

Dù sỏi đá cũng sẽ rơi nước mắt

Khi nghe chuyện tình của Điệp và Lan

Một cuộc tình buồn, dang dở trái ngang

Người thôn nữ mang tên loài hoa đẹp.

 

Lan ước nguyện sẽ kết duyên cùng Điệp

Duyên nợ  bất thành, cung đàn lổi  nhịp

Điệp phụ tình Lan, cưới vợ  giàu sang

Lan tuyệt vọng, gởi thân vào cửa Phật

Mượn kệ kinh để quên chuyện trái ngang.

 

Ly dị vợ,  Điệp tìm đến thăm Lan

Để phân giải nỗi oan vì quan Phủ

Ép duyên chàng cho con gái chửa hoang.  

 

Lan quét lá, cổng chùa đang đóng chặt

Điệp kéo giây chuông, xin Lan mở cổng

Trông thấy Điệp,  Lan vô cùng xúc động

Cắt đứt giây chuông, quay gót vào chùa.

Lan  khóc, như chưa bao giờ được khóc

Bỏ uống, không ăn, Lan lâm bịnh trọng.

 

Điệp giả nhà sư, vào gặp thăm Lan

Thấy người yêu nằm bất động, mê man

Trong vô thức, Lan gọi tên “Anh Điệp”!

Hai dòng lệ ứa, khi còn thiêm thiếp

Từ giã đời,  Lan vĩnh viễn ra đi.

Trước mắt Điệp đất trời như sụp đổ !

 

 

Hồi chuông chùa ngân vang ra tận phố

Đưa tiễn hồn Lan vào cõi hư vô

Kết thúc cuộc tình trái ngang, dang dở

Của đóa hoa tàn, và xác bướm khô.

 

                                      Trần Công/Lão Mã Sơn

 

BỮA CƠM NHỚ ĐỜI

                            Một chiều nhìn mưa rơi ngoài song cửa

                             Nhớ lại đời tôi hồi thuở xa xưa:

                              Thời chống thực dân, tôi hăng say lắm

                              Là công chức, cuộc đời đang yên ấm

                              Hưởng ứng phong trào kháng chiến đuổi Tây

                             Bỏ sở đang làm, ra bưng chống Pháp

                             Bị công an Tây bắt tại Mỹ Tho.

                                            Ba tháng giam, không có một bữa no

                                            Ngày được thả, không một xu dính túi

                                            Một người bạn cùng mãn tù hôm đó

                                         Nhà anh ở gần Thành phố Mỹ Tho

                                            Anh mời tôi đến nhà anh nghỉđỡ.

                             Thân mẫu anh đón tiếp tôi niềm nở

                             Bà cho tôi ăn một bữa cơm chiều

                             Dưa cải chua, và cá bống kho tiêu

                             Tôi thưởng thức như cao lương, mỹ vị.

                                            Lúc hưng thời,  bò, heo chẳng là chi

                                            Khi thất vận, cá bống kho , dưa cải

                                            Trên bảy mươi năm tôi còn nhớ mãi

                                            Bữa Cơm NHớ Đời,  trong lúc sa cơ.

                                                                              Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

HỒN QUÊ HƯƠNG NHÀ

 

Hiếu tâm chấn động lòng trời hiểu

Từ mẫu hồn quê thiên hương hoa 

Tài đức hạnh càng cua con hiếu

Chân mây mặt đất vẫn tình nhà …

 

MD.07/31/2O

LuânTâm

Thân cảm tặng “RAU CÀNG CUA “& tác giả Cung Thị Lan

Kính mời quý vị thưởng thức Thơ Lịch Sử 

Thứ phi Phi Yến và Hoàng Tử Cải

THỨ PHI PHI YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI

                                                (1)

             Trông  Rau Răm nhớ chuyện xưa tích cũ

             Hồi đời nhà Nguyễn nước Việt Nam ta

              Câu chuyện xảy ra mấy trăm năm trước:

             “ Một cô gái nghèo ở Quận Hội An

              Lái đò ngang sớm hôm đưa rước khách

              Nàng tuy nghèo nhưng mặn mà nhan sắc

              Không kém chi  những gái ở Thị Thành

              Một Ngày tốt trời ,ông  Hoàng Nguyễn Ánh

              Quá bộ vân du, thăm viếng Hội An.

              Nhờ cô lái đò tên Lê Thi  Răm

              Hướng dẫn Ngài đi thăm đây, thăm đó

              Nguyễn Ánh phải lòng cô gái lái đò.

              Truyền lịnh tuyển cô Răm vào cung viện

              Ban nàng tước hiệu “Thứ Phi Phi-Yến”.

              Hai năm sau nàng sanh được một trai

               Nguyễn Phúc Hội An, tự Hoàng Tử Cải.

THỨ PHI PHI -YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI 

(2)

Triều Nguyễn lâm cảnh khói lửa chiến tranh

Bị quân Tây Sơn chiếm Phú Xuân thành

Nguyễn Ánh  chạy vào Côn Nôn lánh nạn.

Phi Yến mang con nối gót theo chồng.

 Nguyễn Ánh nhờ Giám Mục Bá Đa Lộc

Mang  Hoàng Tử Cải theo làm con tin

Xin Pháp đem binh giúp Ngài chống giặc.

Thứ Phi Phi Yến lòng ngay, dạ thẳng

Không tán thành cỏng rắn cắn gà nhà

Nguyễn Ánh sinh nghi Thứ Phi phản bội

Thông đồng với địch, bọn giặc Tây Sơn

Kết án tử hình, dứt tình phu phụ.

Cảm thương  Phi Yến, quần Thần rổi tấu.

Xin cửu trùng tha tội cho Thứ Phi

Chúa Nguyễn Anh nhậm lời cho giảm án

Truyền giam vào hang lạnh núi Côn sơn.

                                                                 

TB -Nguyễn Ánh cho Hoàng Tử Cảnh theo

Giám mục Bá Đa Lộc qua Pháp cầu viện.                         

THỨ PHI PHI-YẾN  VÀ HOÀNG TỬ CẢI

 (3)       

 Được tin Tây Sơn xua quân truy đuổi

Nguyễn Ánh chạy sang Phú Quốc ẩn thân.

 Khi thuyền nhổ neo, thấy vắng mẫu thân

Hoàng tử biêt Mẹ còn trên Côn đảo

 Hoàng tử khóc , xin Cha tha tôi Mẹ

Hoặc cậu ở lại cùng với mẫu thân

Không theo Cha, chạy qua Phú Quốc.

Chúa Nguyễn Ánh đùng đùng nổi giận

Ném con xuống biển, phụ tử đoạn tình

Dân chúng Côn Sơn thương người hiếu thảo

Vớt xác Hoàng Tử, chôn trên côn đảo.

Tìm đến hang động giải thoát Thứ Phi

Nghe tin con chết, Thứ Phi đau khổ

Thang khóc suốt ngày trước mộ con thơ

Chán ngán trò đời, không còn muốn sống

Bà quyên sinh , từ giã cõi dương trần .

Dân tiếc thương chôn cất kẻ bạc phần

Lập miếu thờ Thứ Phi, Hoàng Tử Cải.

Để lưu truyền chuyện Thứ Phi Phi-Yến

Dân Côn Sơn  làm thơ để lại  đời:

       “Gió đưa Cây Cải về Trời

Rau Răm ở lại chịu đời đắng cay”. (1)

                                        Trần Gò Công/Lão Mã S

ÁO MỘNG HOA VÀNG

Tuổi thơ tuổi mộng tuổi vàng

Cầu thơ thẩn bóng mây hoàng hôn riêng

Cầu văn chữ nghĩa thiên duyên

Chồng cưng biết vợ mình tiên trong đời…

 

MD.07/12/20

Luân Tâm 

Thân cảm tặng “NHỮNG NGÀY VÀNG & tác giả Hồng Thủy 

NHỮNG NGÀY VÀNG

 

(Cảm tác từ bài viết

Những Ngày Vàng của chị Hồng Thủy)

 

“Trốn dịch” ở nhà hạnh phúc thêm 

Cùng chàng tâm sự mãi thâu đêm

Sáng ra tản bộ thương hoa nở

Trưa đến bếp vào thoả nếm nêm

Món mới dọn lên sao hấp dẫn

Chuyện xưa kể lại thật êm đềm

“Ngày vàng” giãn cách thành may mắn

Tình cảm bên nhau quá ngọt mềm

 

Phương Hoa – July 12th 2020

Chị Hồng Thuỷ ơi, 

Ôi mê ly mê ly đời ta 

Dù bị Covid nhốt ở nhà 

Du dương hai đứa mình tâm sự

Món ngon lạ miệng em bầy ra..

Tấm tắc chàng khen ngon

Bánh xèo rất là dòn

Cái gì đây thơm thế 

Hết rồi, thèm vẫn còn 

 

Sao Khuê

Những Ngày Vàng ( y đề ) 
Giam nhà cảm nhận đậm yêu thêm
Bệnh dịch cho mình chuyện suốt đêm
Quý dữ âm thầm kho thịt nếm 
Thương nhiều lặng lẽ nấu chè nêm
Ôn tồn tiếng nói lờ buông lỏng 
Nhỏ nhẹ lời câu chẳng kẹp kềm 
Khắc khẩu bao lần không diễn lại 
Vì đâu tính khí đổi thành mềm 
                    Minh Thuý 
               Tháng 7/12/2020

Đọc xong bài Những Ngày Vàng

của chị Hồng Thủy

 

Mùa hè năm nay không đi chơi,

Vì Covid tấn công tơi bời,

Em ở nhà trổ tài nội trợ,

Làm các món ngon. Mời anh xơi.

 

Mới học trên you tube…tối qua,

Giò lụa, chả quế em bày ra,

Tùm lum vật dụng, cối xay thịt….

Chốc nữa anh …dẹp phụ em nha.

 

Anh thích ăn bánh cuốn “Thanh Trì”,

Dễ ợt, mai sẽ có ngay mà,

Giò lụa, hành phi đều “home made”

Ăn với “Bánh cuốn tráng chảo” nè

 

Anh thèm cơm tấm hay cơm gà?

Bánh canh hay hủ tíu Mỹ Tho ?

Anh muốn món ngày xưa mẹ nấu,

Em sẽ chiều anh bún riêu cua.

 

Anh chán thì em đổi món cho :.

Bánh khúc, bánh gai hay món chè,

Sương sa hột lựu mùi dầu chuối,

Chúng mình ăn tươi mát ngày hè.

 

Còn nữa, bánh bông lang ngon ngon,

Ăn bánh và uống trà nghe anh,

Bông lang nướng bằng nồi cơm điện,

Trời ơi, vừa rẻ lại vừa nhanh

 

Tóm lại anh cứ việc order,

Thử tài cô vợ đoảng ngày xưa,

Nấu ăn thì ba chớp ba nhoáng,

Trách em,  em cãi……bận làm thơ.

 

Nhờ Covid em đã đổi đời,

Món gì em cũng biết anh ơi,

Trong cái rủi có…may anh nhỉ?

Anh muốn ăn gì? Nói nghe coi…

 

Nguyễn Thị Thanh Dương

 

 

 

BỜ SÔNG XANH
                                Bờ sông xanh một lần bỏ ra đi
                                Dòng nước chia tay đôi lời tiễn biệt
                                Con thuyền còn neo, đậu lại nỗi buồn
                                Tiếng hò ai đưa trên dòng tha thiết
 
                                Bờ sông xanh ta đi vào vô biên
                               Quê hương vừa chìm khuất màn sương đêm
                                Lời mẹ trăn trối giữ tim con lại
                                Dòng sông chia đôi đời trên vai
 
                                Ta đi rồi, trời gửi đầy mây sao
                                Sông Ngân Hà long lanh lệ hôm nao
                                Hồn bướm trong ta vẫy vùng thoát xác
                                Chỉ thấy mưa bay tháng Bảy tuôn trào
 
                                Thuở ấy quê hương hồn thành xây mộng
                                Nụ cười ai trao giữ vững niềm tin
                                Thuyền trôi đi cùng tận bến lênh đênh
                                Trên trang giấy giấc mộng điều hoang lạnh
 
                                Bờ sông xanh bóng ngày qua kỷ niệm
                                Trôi vật vờ trên sóng nước xa đưa
                                Bước chân vội bóng chiều trông tin cũ
                                Sao không quên những ngày đó xa xưa
 
                                Bờ sông xanh xa rồi không trở lại
                                Bước đi lòng uẩn khúc âm u
                                Một nắng hai sương quằn vai mẹ gánh
                                Gánh đời non nước vọng nghìn thu
 
                                                                Lê Mỹ Hoàn
                         
TUỔI CỦA EM

 

Anh không thể nào biết tuổi của em,
Một người làm thơ với nhiều cảm xúc,
Như cô bé mười lăm em dễ khóc
Và dỗi hờn vì những chuyện không đâu.
 
 
Cuộc sống quanh em có đủ sắc màu,
Để cho em đong đưa tình làm dáng,
Em bất chợt thấy mình vừa mười tám,
Buồn vu vơ theo vạt nắng cuối ngày.
 
Có những buổi chiều hiu hắt mưa bay,
Đi dưới phố em bâng khuâng chờ đợi,
Em không nhớ em đã bao nhiêu tuổi,
Tưởng như xưa vẫn một thuở hẹn hò.
 
Nhưng khi em bước ra khỏi mộng mơ,
 Ánh trăng đêm rằm không còn huyền ảo,
 Em bận rộn giữa cảnh đời huyên náo,
 Bụi thời gian mờ nếp áo thanh xuân.
 
Anh không thể nào biết tuổi của em,
Đã có lúc em héo gìa trước tuổi,
Bao nhiêu khổ đau nhân gian từng trải,
Làm thơ em buồn trăn trở thiết tha.
 
 Tuổi của em đã theo gío bay xa,
  Đã theo sóng trôi ra ngoài biển lớn,
  Chìm vào không gian mỗi khi đêm xuống,
  Giữa mênh mông ai đếm được bao giờ?
         Nguyễn Thị Thanh Dương.