Hạ và Kỷ Niệm

MÙA HÈ SAY NẮNG

 

Tôi sẽ đi cùng với mùa hè,

Nắng theo tôi trên những chuyến xe,

Nắng ghé vai tôi trên đường phố,

Chiếc mũ rộng vành không đủ che.

 

Đi nơi đâu cũng nắng chói chang,

Ngã tư đèn đỏ hay đèn xanh,

Nắng vào thành phố, lên xa lộ,

Nắng đi hướng bắc hay về nam.

 

Nhiệt độ mùa hè nóng bất thường,

Nóng thế nào hè vẫn dễ thương,

Nắng mùa hè làm tôi say nắng,

Choáng váng nhìn đời qua kính râm.

 

Đừng trách những cơn nắng mùa hè,

Người xa lạ gặp gỡ tình cờ,

Không có nắng mà lòng “say nắng”,

Choáng váng vì nhau chút mộng hờ.

 

Thành phố mùa hè cũng là thơ,

Màu trắng, tím, đỏ những đường hoa,

Crepe Myrtle tàn lại nở,

Tôi yêu sao hoa rụng ngày hè.

 

Hoa hồng nở sân trước vườn sau,

Mùa hè rực rỡ đến từ đâu ?

Để cho hoa giao tình trong nắng,

Hoa có như người say nắng nhau.

 

Tôi rộn ràng như đứa học trò,

Thảnh thơi tận hưởng những ngày hè,

Chưa phai áo trắng sân trường cũ,

Cháy đỏ những mùa hoa Phượng xưa.

 

Tôi muốn vui trong những ngày hè,

Biển xanh, miền núi hay đồng quê,

Tạm quên nắng nóng nơi thành phố,

Cho hồn mình một chuyến lãng du.

 

Và vui với một điều nhỏ nhoi,

Nước chanh vang trắng ly cocktail,

Tôi nếm vị mùa hè chua ngọt,

Tôi như vừa nếm một tình yêu.

 

Tháng bảy đến mai này sẽ đi,

Tháng tám, tháng chín lại trở về,

Đất trời vẫn chứa chan là nắng,

Hồn tôi say nắng đến bao giờ?

 

Nguyễn Thị Thanh Dương

    MÀU TÍM

Màu tím dịu dàng đến từ đâu nhỉ,
Mà áo tôi đã tím cả mấy mùa,
Giữa hai màu xanh đỏ kết hợp ra,
Thành màu tím cho nhân gian thổn thức.
 
Màu tím đẹp giữa bộn bề cuộc sống,
Chốn cao sang hay dân dã nhà quê,
Ai đã đem màu tím gởi vào thơ ?
Ai đã làm buổi chiều hòang hôn tím ?
 
Lục Bình trôi sông dập dềnh theo sóng,
Hoa lục bình buồn tím một dòng sông,
Hoa Oải Hương nở bát ngát cánh đồng,
Chân mây cuối trời ngập màu hoa tím.
 
Những loài hoa làm sao tôi kể hết,
Nở làm chi sắc tím đến nao lòng,
Bất ngờ gặp chân bước đi không đành,
Hồn tôi đó xin cùng hoa ở lại.
 
Màu tím thủy chung một tình thân ái,
Màu tím bí ẩn như trái tim yêu,
Màu tím lãng mạn gợi nhớ thương nhiều,
Màu tím buồn khi dỗi hờn thất vọng.
 
Màu mực tím được học trò ưa chuộng,
Đến lớp với bình mực tím thân thương,
Nắn nót ngồi viết từng chữ trang nghiêm,
Màu mực tím đổ loang trên sách vở.
 
Màu tím đã vào đời tôi như thế,
Màu tím học trò dù đã xa xôi,
Chưa biết yêu mà tôi đã yêu rồi,
Yêu màu tím thời bắt đầu đi học.
 
Màu tím mộng mơ cho tôi biết khóc,
Thấy lòng mình cũng tím biết bao nhiêu,
Màu tím sẽ theo tôi cả cuộc đời,
Như vết mực loang một thời thơ dại.
 

Nguyễn Thị Thanh Dương

( July 05- 2020)

Tím Xưa…

 
Trang giấy pelure mỏng thật xinh
Mồng tơi mực tím viết thư tình
Anh trao cho bé giờ tan lớp
Cúi mặt ngập ngừng bước lặng thinh
 
Lẽo đẽo theo sau cứ nói hoài
Người ta mắc cở lúng túng tay
Thì thầm: nhận lấy đi cô bé
Nhưng cố dằn lòng hng mảy may
  
Hạ đến chia xa ba tháng hè
Xa người xa mấy nhịp cầu tre
Mới hay mình đã thầm thương nhớ
Trắc trở duyên tình thật éo le
 
Từ đó mơ hoài hoa tím ơi
Tím màu nhung nhớ dở dang đời
Tím sầu lẻ bóng hoàng hôn muộn
Hoa tím đợi chờ mặc tả tơi!
 

Kim Oanh

6/7/2020

                TÌNH YÊU MÙA HẠ

 

                        Hôm nay rả rích suốt ngày
                        Trời mưa bong bóng lên đầy vũng hoa
                        Âm thầm từng chiếc nở ra
                        Như bao bướm mộng ngày qua mơ màng
                        Bồng bềnh những giọt mưa sang
                        Đợi anh bong bóng nhẹ nhàng nổi trôi
                        Đợi anh lòng những bồi hồi
                        Sợ hoa bong bóng vỡ trôi giữa dòng
                        Sợ trời lỡ nổi cơn dông
                        Người không qua lại làm bong bóng chờ
                        Tình yêu hoa nở mùa mưa
                        Trời mưa ướt tóc hay mưa trong lòng
                        Bởi anh mùa Hạ mênh mông
                        Lúc mưa lúc nắng em mong ngóng chờ
                        Để anh đừng có hững hờ         
                        Để em, bướm mộng ngủ bờ vai anh
                                    Lê Mỹ Hoàn

              MỘT GÓC HẠ MONG MANH

 

                        Nghe nắng rụng chơi vơi ngoài khung cửa
                        Nghe không gian từng điệu nhạc râm ran
                        Thoáng lồng ngực chút trầm dâng hoài cảm
                        Nắng hương nồng cho hạ đến miên man
                        Bước em đi nắng mơ hồ vương đọng
                        Giọt lưu ly còn khẽ ở trên vai
                        Âm thanh nghe bỗng tuôn tràn suối tóc
                        Tiếng thì thầm của một thuở yêu ai
                        Nắng nhè nhẹ rung theo tà áo trắng
                        Ô hay sao, mùa Hạ tưởng sương bay
                        Em đâu đây, màu nắng mới hôm nay
                        Trắng cả lối đi về trong giấc ngủ
                        Anh bâng khuâng gửi hồn trong nắng hạ
                        Bờ nơi nao, vô vọng ở bên kia
                        Em có mang một chút nắng hanh về
                        Thềm sỏi đá nồng nàn đôi môi ấm
                        Nắng trót trao tình yêu đầu dạo đó
                        Chợt trở về một ký ức vây quanh
                        Những vần thơ vỡ dần như giọt nắng
                        Lao xao buồn, một góc hạ mong manh

                                    Lê Mỹ Hoàn

                       

Kính mời quý anh chị và độc giả thưởng thức nhạc  phẩm:

Dù Thật Hay Mơ 

Thơ của: Nguyễn Thị Thanh Dương

Nhạc: Võ Tá Hân

tiếng hát của ca sĩ Lâm Dung

THỜI GIAN & MÀU MỰC TÍM

 

Em học viết, Ba pha bình mực tím

Viên phẩm màu, ngòi lá mít lá tre
Ba cắm vào cán bút ốm như que
Em nắn nót, cố ngo ngoe tròn chữ.    
 
       Trang vở đầu, Mẹ cầm tay bảo nhỏ  
       “Nghiêng nghiêng như vầy…sẽ dễ viết hơn
       Chấm mực tới đây, là đủ rồi con…”
       Bàn có lỏm tròn, đặt vừa lọ mực  
 
Lên lớp Nhất, Cô Giáo khen chữ đẹp
Em vui mừng khoe điểm với Mẹ Cha
Mẹ cười…”Bé Hai viết nét giống Ba…”
Mắt Ba sáng, Mẹ tươi, em hớn hở 
 
      Đậu Gia Long, Ba thưởng bút máy nhỏ
      Em nâng niu vật quý của riêng mình
      Pilot bơm mực xanh Parker Quink
      Trang tập đã không còn màu mực tím…
 
Khi quen anh…hay mộng mơ đằm thắm
Yêu hoa đậu ma tím biếc đường quê
Yêu Bằng Lăng tím dịu nắng trưa hè
Cánh mỏng mảnh tím…ép vào trang vở
 
      Đầu niên học, gặp anh…em mắc cở
      Trao tặng anh…Bằng Lăng tím quê em
  Rất dịu dàng, anh tủm tỉm cười duyên
      Hoa thật đẹp, mong manh như em vậy…
 
Bốn năm quen, chung đường đưa đi học
Em chuyển trường, anh cũng vẫn đón đưa
Mấy độ Hè, em mong ngóng tiếng ve
Trang lưu bút…bạn vẽ đầy Phượng đỏ…
 
      Nhưng em chỉ yêu màu thủy chung đó
Bằng Lăng, Pensée, Mua…tím hoàng hôn
      Mực tím ngây thơ, tím ngọt tâm hồn
      Theo chân em…tím đời dù khó nhọc…
 
Nhưng mình vẫn vai kề…đường gai góc
Hạnh phúc bên nhau…tím suốt xế chiều
Rồi cũng đến ngày…tắt lịm hương yêu
Chưa hưởng thọ…anh buông xuôi… -Vĩnh biệt…
 
      Trên bước tha hương, em còn mài miệt
      Chắt chiu từng kỷ niệm…tím xa xưa
      Người thương ơi…thương biết mấy cho vừa!
       Tình yêu tím, tuổi già còn…tím, tiếc!…
 

                               Thanh Song ntkp 

                    Emeryville CA -02/03/2018

Sầu Lưu Vong Cuối Đời

 

(Gương soi bạc mái đầu ly quốc

Khắc khoải buồn đau vọng cố hương…)

 

Gương soi bạc phếch mái đầu
Tâm soi thăm thẳm càng đau đớn sầu…
Ngày tàn lụn đến canh thâu
Thương sao non nước dãi dầu gió sương
Từ…ta cất bước ly hương
Lòng lưu luyến  mãi vấn vương một thời…
Như chưa ra khỏi cuộc chơi
Giày shaut còn ngỡ giẫm nơi bốn vùng
Chiến trường anh nợ kiếm cung
Hậu phương em…bóng oai hùng tim vương
Anh vì Tổ Quốc Quê Hương
Hiềm chi rừng núi giá sương não nề
Bây giờ vọng tưởng thương về
Nước nhà tan tác…mình hề!- Lưu vong…
Chén buồn…anh chuốc cạn không?
Giọt buồn…em trút nhưng lòng khôn nguôi!
Quê Cha Đất Mẹ tả tơi
Lệ đong tràn lệ chưa vơi sầu này…
                         Thanh Song Kim Phú
                                            CA 24/04/2020
Sầu Ly Quốc
(Cánh hoa thời loạn sầu ly quốc
Trở giấc mong ngày phục cố hương)
***
Lìa quê lưu lạc nơi này
Ngậm ngùi cố quốc đêm ngày sầu tơi
Đắng cay uất nghẹn sao nguôi
Bao người dìm xác tiếc lời oán không?
Tương lai tuổi trẻ diệt vong
Nhân quyền chà đạp còn mong chi về
Tự do đàn áp nặng nề
Mong người yêu nước thương về cố hương
Bạch Đằng lẫm liệt còn vương
Hào hùng một thuở lên đường kiếm cung
An nguy giữ vững toàn vùng
Quốc dân thạnh trị khắp vùng vui chơi
Rạng danh anh dũng của thời
Việt Nam Quân Lực một đời thơm hương
Xứ người dù tóc điểm sương
Bất khuất ngạo nghễ tiễn buồn thiên thâu
Dựng lại Việt Nam loang sầu
Bước chân Hậu Duệ chẳng lâu đi đầu.
Kim Oanh
04/2020

Ca khúc:  Hạ Buồn

Thơ:  phamphanlang

Nhạc:  Vĩnh Điện.

Hòa âm:  Quang Đạt

Ca sĩ:  Bảo Yến

https://www.youtube.com/watch?v=mmOGgaWgYTg&feature=youtu.be

Hạ buồn

 

Hạ lại về lòng buồn hiu hắt

Nhớ hè nào bao năm trước anh đi

Môi bất động anh chẳng nói lời gì

Và cứ thế anh đi không từ giã…

 

Đau đớn quá tôi điên cuồng vật vã

Thượng ̣Đế ơi xin cứu lấy chồng con

Anh nằm đây nhưng thân xác không hồn

Biết làm sao, làm sao anh trở lại??

 

Đã mấy mươi năm tôi còn nhớ mãi

Buổi sáng nào sóng dữ cướp đời anh

Để bao đêm nhìn trăng chiếu qua mành

Lòng thổn thức ôi mùa hè vĩnh biệt…

 

phamphanlang

July 4th 2014

 

     Xin chúc bình an, mạnh khỏe và hạnh phúc trong ngày July 4th.

Thân kính,

PLang

 

Đêm nay trời thật đẹp. Đứng bên song cửa, nhìn mây  xanh biết, giữa trời lơ lững một mảnh trăng tròn, tôi chợt nhớ những đêm trăng ở quê nhà. Nhớ nhứt là một nơi thưởng trăng rất lý tưởng trên quê hương, mà suốt đời, tôi không bao giờ còn thấy lại. 
Đó là Mũi Nghinh Phong trên bãi biển (bãi sau) Vũng Tàu(1). 
 
Những đêm trăng tròn, gió nhẹ, ngồi trên Mũi Nginh Phong, chẵng những mắt ngắm cảnh Trời, Trăng, Mây, Nước, mà tai còn nghe một bản nhạc thiên nhiên, tạo nên bỡi  những đợt sóng lăng tăng từ ngoài khơi ùa và bãi cát, làm cho chúng ta quên hết sự mõi mệt sau một ngày dài làm việc. 
 
Có cái lạ là, tôi là người phương xa thuyên chuyển đến làm việc ở Thị xả Vũng Tàu, mà tôi khám phá ra địa điểm thưởng Trăng lý tưởng đó. Trái lại, tôi không thấy một cư dân bản địa nào cũa Vũng Tàu ra mũi Nghinh Phong ngắm trăng cả.  Phải chăng vì tôi có tâm hồn thọ mộng?Emoji
 
Nhân mùa trăng , tôi Xin thân tặng quý thân hữu bài thơ :Trăng Đất Khách” đọc mua vui.
CT/Lão Mã Sơn
 
(1) Mũi Nghinh Phong của biển Vũng Tầu là một ngọn đồi ở bãi sau, không cao hơn mặt biển bao nhiêu, từ bờ nhô ra biển. Nơi đây hứng gió lộng 4 phương. Vì vậy mà người Pháp đặt tên là 
“Au Vent”. Người địa Phương nói trại ra là “Ô Quắng”. Người văn chương thì dùng tiếng Nôm, gọi là “Nghinh Phong” =Đón Gió.
 

TRĂNG  ĐẤT  KHÁCH  

                                           

                              Bốn mươi năm lẻ đã trôi qua          
                        Đất khách dung thân vẫn nhớ nhà                   
                                  Ngày bỏ quê hương còn xanh tóc     
                                  Giờ đây nhìn lại tuổi đã già.            
   
                                  Vui là vui gượng trên đất tạm          
                                  Buồn nào bằng cảnh sống ly gia       
                              Đêm nay buồn  ngắm Trăng Đất Khách    
                                  Chạnh nhớ vầng trăng đất nước nhà.                                        
     
                                  Trăng ơi, cho nhắn về quê Mẹ
                                  Nỗi niềm tâm sự kẻ ly gia
                                  Biển dâu thay đổi,  trăng tròn khuyết
                                  Ai người thấu rõ nỗi lòng ta ?
                                          
                                  Nhìn trăng viễn xứ, lòng thương nhớ
                                  Quê hương cách trở mấy sơn hà
                                  Cùng một vầng trăng soi hai bóng
                                  Người nơi đất khách, kẻ quê nhà.
    
                                                           Hoa Đô, Một đêm trăng.

                         Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

 

Hè ơi 

Ve sầu nức nở kêu vang

Ngoài sân bướm lượn ong vờn nhụy hoa

Gió lùa qua cửa song thưa

Vội hôn lên mái tóc thề ngủ say

Hè về phượng nở đầy cây

Như màu má đỏ hây hây thẹn thùng

Làm cho say đắm thi nhân

Bao năm da diết trong lòng còn thương

Nắng vàng rực rỡ bốn phương

Vui cùng cát biển mây ngàn núi xanh

Diều bay muôn sắc trên không

Như đang nhảy múa cười cùng người chơi

Dòng sông thay áo nắng trời

Thướt tha như lụa theo đời nhẹ trôi

Trăng tròn mùa hạ sáng ngời

Lung linh như nắng vàng rơi đêm về

Hè sang nhắc tuổi học trò

Chuyền tay lưu bút nhỏ to tạ từ

Bao nhiêu kỷ niệm vội ghi

Làm hành trang gởi người đi vội vàng

Hè ơi sao cứ vương mang

Ve sầu hoa phượng mà man mác buồn

 

                 Dương Việt-Chỉnh                  

 July 2, 2020

GÓT HỒNG TAY TRẮNG

 

Hè ơi chớp bể mưa nguồn

Giăng câu bủa lưới nhện tuông thơ tình

Gót hồng tay trắng sử kinh

Tương tư gối sách bướm nhìn hoa bay…

 

MD.07/06/20

LuânTâm

Cảm đề thi phẩm”HÈ ƠI” của Vương Việt Chỉnh

HÔN GÓT THƠ NGÂY MỘNG

 

Hết hồn hôn gót thơ thơm mộng
Hương áo qua cầu bông cô dâu 
Hoa bưởi hoa cau hình như bóng 
Học trò mực tím vương tình đầu 

Gối sách chiêm bao tưởng gối tay 
Vòng lưng chừng núi non vẽ mày 
Nghìn xưa tình sử đào yểu điệu 
Nghìn sau ghen tỵ gối đầu thai 

Liền cành liền cánh trăng sao thẹn
Đẹp thật như mơ mãi ngây thơ 
Ba vòng trăng mật ba sinh hẹn 
Chung bóng đi về đâu tình chờ 

Hủ hỉ thì thầm điệu tri âm 
Nguồn hoa suối bướm tiên đồng tâm
Sóng nhạc tình ca dao sóng mắt
Hoàng hôn kết trái ngọt chăn tằm …

MD.07/07/20

LuânTâm  

***********
 
image.jpeg
 

CHƯA KỊP CẦM TAY

Cánh chim bạt gió chiều đông đó
Lưu lạc bốn phương trời đất ơi
May còn sống sót hồn hoa cỏ
Xơ xác nhớ nhà quê không lời 

Gửi thăm làng cũ đường xưa chuyển
Thơ ngây ngất mộng đầu tiên căng
Áo mây bay bỗng lòng xao xuyến 
Nhịp tim đèn sách tâm đồng bằng

Hỏi thăm bến nước cây đa cũ

Đò ngang sông cái cò con còn 
Sóng nước mắt đau giao mùa lũ
Khổ qua đèo đẹt pháo tết giòn

Chiêm bao gốc rạ cầu ao cá
Vọc nước rửa chân tắm trưa hè
Nước lên nước xuống buồn vui quá 
Lòng mẹ tình cha thương bến tre

Tiếng chim lận đận kêu đầu ngõ

Sau hè vành khuyên chích chòe than
Trước sân mai nụ cười nho nhỏ 
Chưa kịp cầm tay quỳnh hoa tàn…

MD.07/04/20
Luân Tâm 

 
 
Vườn Rau Mùa Hè
 
Ngày ngày Covid lây lan
Ngại ngùng đi chợ bất an trong lòng
Buồn thiu tâm sự với chồng
Mình thiếu thịt cá nhưng cần có rau
Ví von tục ngữ có câu
Đau uống thuốc đói ăn rau nhớ hoài
Bây giờ phải tính làm sao
Ở nhà mà vẫn có rau tươi dùng
Chồng ơi ta hãy làm vườn
Em ươm hạt giống cho mình trồng nghe
Rau muống có sẵn rồi nè
Loại này ưa nước nên hơi dễ trồng
Mồng tơi em đã ủ xong
Xà lách vừa mới nẩy mầm rồi đây
Dưa chuột phải thêm vài ngày
Khi nào nứt lá đem cây ra vườn
Khổ qua nhìn thấy mà thương
Chồng ơi chịu khó làm giàn chúng leo
Cà chua thân cứng mập rồi
Anh trồng trong chậu trái sai đủ dùng
Rau thơm dấp cá ớt sừng
Năm ngoái mọc lại em mừng ghê nơi
À quên còn cây bí ngòi
Mình trồng chỗ nắng mặt trời nhiều nha
Buổi sáng em tưới nước hoa
Còn anh rau quả chúng ta chuyện trò
Mấy mươi năm đã trôi qua
Mình ơi có phải rau nhà vẫn hơn?
 
Dương Việt-Chỉnh                                7/16/2020

 

LÀM VƯỜN 

Ôi em dẻo miệng anh thương 

Bao nhiêu việc nặng em nhường cho anh 

Em ơi ương hột cho nhanh

Dàn kia bảo đảm sẽ …tanh banh mà

Mồng tơi hàng dậu làm nhà

Khổ qua cũng sẽ la cà lan can

Rau muống, đừng sợ , lan man

Cho vào trong chậu, tàng tàng cao ngay

Em à, nhớ tưới hàng ngày 

Cắt rau hái trái anh đây nhận làm

Chiều nay sương toả khói lam 

Rau vườn vợ nấu cũng tàm tạm ngon

           Tặng em Việt Chính véo von 

Chồng siêng vợ khéo hỏi còn ai hơn 

              Sao Khuê  mì ăn liền 

 

 

             NHỚ HÈ QUÊ NGOẠI

Trên gác trọ , những ngày Hè đất khách

Nhìn nắng Hè như lửa đổ ngoài xa

Bổng nhớ Hè năm xưa ở quê nhà

Hè quê  tôi nóng hơn Hè xứ lạ.

 

                  Đàn công cấy trên đầu, che nón lá

                Anh cầm cày cởi áo quấn quanh đầu

                Bên kia đường trên thửa ruộng sâu

Bầy trâu ngâm mình trong bùn tránh nắng

 

Trên lưng đàn trâu, một bầy cò trắng

Chờ cho nước trong, kiếm cá đỡ lòng

Bà ngoại tôi, cụ già không chịu nóng

Phe phẩy liền tay chiếc quạt mo cau.

 

                 Hè quê tôi,  sau bao năm xa cách

                Mỗi lần nhớ lại, lòng  thấy nao nao

                Nay nhìn mùa Hè về trên đất khách.

          Chợt nghe lòng thương nhớ Ngoại biết bao !

 

                                        Trần Gò Công/Lão Mã Sơn