Xin Kính mời quý vị bấm vào những tựa đề sau đây để thưởng thức những vần thơ và truyện ngắn yêu thương của Tháng Mười Một – Mừng Lễ Tạ Ơn

  BÌNH AN DƯỚI THẾ …

 

Thương yêu, tha thứ cho người 

Làm sao giữ được nụ cười tinh khôi

Rằng đêm nay Chúa cao ngôi’

Muôn năm Chúa ở lòng tôi vỗ về 

 

Đọc bài viết chuyện não nề

Kim Oanh kể lại hoang mê phận buồn 

Khiến như tan nát tâm hồn

Không ai thanh thản khi còn đau thương

 

Bốn câu thơ Trần Văn Lương

Quà chưa được mở đã vương luỵ phiền

Thánh ca vang vọng bình yên 

Nhưng cô giáo với các em lặng thầm

 

Merry Chistmas giáng trần

Thảo nguyên xứ Úc võ vàng cỏ khô

Nơi đây sao đổ lấp mồ

Người về vĩnh cửu, khói mờ thiên nhan

 

Chúa ôi, cứu rỗi thế nhân 

Yêu thương, tha thứ, ân cần khắp nơi

Lành ngay, hướng thiện tuyệt vời

Sáng trong tình tự như lời Kim Oanh…

 

Hawthorne  14 – 12 – 2020

       CAO MỴ NHÂN 

Hôm nay đã là thứ tư 25 tháng 11,  ngày mai là lễ Thanksgiving.

Không khí mừng lễ năm nay thật lạ kỳ. Con gái đi làm về uể oải, mệt nhừ vì phải làm thêm công việc do hai người trong nhóm đã dính Covid

Các cháu học online nên ngày nào cũng như ngày nào, không còn háo hức được nghỉ lễ hay cùng bạn chúc mừng như mọi năm.

Nhà tôi, những năm về trước vui lắm, không khí mừng lễ Tạ Ơn tràn ngập mọi nơi. Thức ăn hôm nay đã phải chuẩn bị đầy đủ, con rể đã sẵn sàng bàn ghế, rượu và các món ăn chơi khai vị.

Trong nhà từ khăn trải bàn đến ly dĩa đều có màu của lá vàng, bí đỏ của khung cảnh mùa thu đầy sắc màu. Đại gia đình tập trung ở nhà tôi để chúc mừng sức khỏe và cám ơn nhau. Chúng tôi coi ngày hôm nay là ngày đoàn tụ gia đình, ngày biết nhớ ơn và cám ơn. Do vậy, già nhất như vợ chồng tôi là ưu tiên số một. Con cháu đều đến ôm hôn và chúc sức khỏe. Mượn ngày lễ của nước Mỹ, gia đình tôi đem con cháu lại gần nhau và ôn cố tri tân.

Từ đầu năm đến giờ tôi đã bỏ hết mấy vé máy bay và du thuyền vì nạn dịch Coronavirus. Bó gối ngồi nhà, đếm thời gian qua trong lo sợ. Cứ nghe mẹ ho hay sặc là con gái lại lo lắng bắt uống thuốc. Đã phải cách ly người ngoài mà còn phải cách ly với con, rể và cháu ngoại. Bây giờ cháu không còn vào phòng thưa bà ngoại đi học hay trở về. Không còn ôm bà hôn mỗi khi đi chơi. Bữa ăn không còn chung cả nhà, mỗi người mỗi dĩa ăn theo kiểu ông Tây bà Đầm cho không bị lây lan. Lâu lắm mới ăn chung một lần mà đũa muỗng cũng riêng tư. Ngồi ghế cách xa nhau, ít rôm rả chuyện trò vì sợ Covid. Cái con Virus nhỏ không nhìn thấy mà ác ôn côn đồ. Nó phân tán, chia cắt tình gia đình, thân thuộc, tình hàng xóm bạn bè. Nó phá hoại tình người, phân hóa xã hội, đè bẹp kinh tế. Nó là tai ương của nhân loại. Nó cũng là mầm mống của sự chia rẽ, là công cụ về chính trị để chơi nhau, khí giới đánh nhau mà không cần súng đạn. Nghe đâu đã có thuốc ngừa, lòng mừng khấp khởi, nhưng chừng nào tới phiên mình được chích vẫn còn là một câu hỏi.

Không khí trong nhà buồn hiu, ngoài đường vắng hoe, trời mùa thu âm u muốn khóc. Con trai gọi về “Má ơi, Má hỡi chừng nào đi thăm con được. Mấy cháu nhắc bà nội hoài.” Cũng muốn lắm chứ, mua vé đi thăm con cuối tháng 12. Tưởng đâu tới đó thì dịch tan, bầu cử cũng đã xong, thế giới an bình, đất nước thêm niềm vui mới. Ai dè cái gì cũng không giải quyết xong. Cái ghế ở tòa Bạch Ốc nhiệm kỳ mới vẫn còn kéo co chưa phân thắng bại. Biểu tình đông hơn, rầm rộ hơn đầy khí thế. Dịch phát tán mạnh, Thống đốc Cali ra lệnh giới nghiêm và đóng cửa. Khả năng đi đâu cũng khó, coi chừng phải bị cách ly 14 ngày khi đến nơi hoặc khi về lại. Thôi thế thì thôi, ở nhà cho yên thân già.

24/11 2020 , ngày dân Mỹ được tạm chấp nhận có hai tổng thống. Một ông Tổng thống còn tại vị, một ông tự nhận mình là Tổng Thống được dân bầu mà kết quả kiểm phiếu chưa xong. Bên nào cũng bênh vực cái lý của mình. Người dân chỉ mong sự công bằng trong cuộc chạy đua. Lá phiếu quyết định ai là người được dân tín nhiệm nhất, vì lá phiếu đại diện cho niềm tin vào một vị lãnh đạo sáng suốt biết đặt quyền lợi Quốc Gia lên hàng đầu

Không bao giờ người ta có thể tin hiến pháp và luật pháp nước Mỹ bị chà đạp như vậy. Cử tri luôn tin rằng sau mỗi 4 năm, rạng sáng ngày 4 tháng 11 khi TV tuyên bố ai đạt được 270 phiếu cử tri đoàn là người ấy đắc cử. Cả nước có một vị Tổng Thống dân bầu đem gia đình lên trình diện và cám ơn cử tri. Có một vị Tổng Thống đương nhiệm lên tuyên bố sẽ rút lui đúng quy định và chúc mừng đối phương.

Cái văn minh ưu việt của nước Mỹ là chỗ đó. Thế giới ngưỡng mộ, nhân dân tự hào. Vậy mà năm nay bao nhiêu là bi kịch. Mỗi ngày xem truyền hình, vào Youtube, mạng xã hội người dân Mỹ như lạc vào mê hồn trận. Những phát giác kinh hồn về phiếu bầu khiến cả thế giới sửng sốt. Nước Mỹ như vậy hay sao? Ai có thể lũng đoạn bầu cử của Mỹ một đại cường quốc. Thế lực nào có thể áp đảo, chơi xấu một vị tổng thống đương nhiệm. Tìm ra sự thật là trách nhiệm của vị nguyên thủ quốc gia để bảo tồn sự trong sáng của bầu cử Hoa Kỳ. Để người thắng cuộc tự hào mình được dân tín nhiệm thật sự, như vậy người dân mới tâm phục, khẩu phục. Sự điều hành đất nước mới thật sự đi vào quỷ đạo.

Chúng ta hãy chờ đợi, bình tĩnh đón nhận kết quả chung cuộc. Chân lý sẽ thắng, nước Mỹ phải lấy lại niềm tin của thế giới và người dân. Tôi tin sẽ là như vậy. Mong rằng sau lễ nhậm chức, nước Mỹ sẽ có những ngày hòa bình yên ổn, kinh tế phục hồi và con cúm Vũ Hán sẽ cuốn gói chạy về quê quán.

Ngày mai tôi cũng nướng một con gà. Ha ha một con gà tây chỉ có 5 người trong nhà không thích ăn gà tây. Chắc ngồi ngó, ngán ơi là ngán. Nhưng biết sao, gà được biếu để gia đình có một ngày Thanksgiving sum họp. Bây giờ ai ở nhà nấy theo lệnh Thống Đốc, gà để tủ lạnh chật chội phải thanh toán cho xong. Tôi sẽ làm một bữa tiệc đơn giản cho cả nhà. Dù sao ngày này vẫn là ngày vui, gia đình sum họp trong không khí chúc mừng và tri ân. Vâng! Hãy nghĩ đến nhau, yêu thương và trân trọng.

Ngày Lễ Thanksgiving.  Cám ơn quê hương, đất nước Việt Nam nơi tôi sinh ra và trưởng thành. Nơi tôi yêu thương, gắn bó và tự hào. Tri ân tiền nhân có công dựng nước và giữ nước. Cám ơn những người chiến sĩ VNCH, những thương phế binh, anh hùng tử sĩ đã đổ máu xương cho Tự Do và Hòa Bình. Trân trọng tri ân với tất cả xót xa và ngậm ngùi.

Cám ơn người dân Mỹ, nước Mỹ đã bảo bọc những con người tị nạn khốn khó. Cám ơn những ưu đãi nước Mỹ đã dành cho người nhập cư. Sự tự do độc lập phú cường không phải đến một cách dễ dàng, mà là sự đánh đổi bằng máu xương và sinh mạng. Cám ơn những người Mỹ có công lập quốc, cám ơn những người lính Mỹ đã hy sinh vì hai chữ Tự Do cho thế giới.

Tri ân Tổ tiên Ông Bà Cha Mẹ, công ơn trời biển không cách chi đền đáp. Xin được sống tốt và làm một con người đàng hoàng lương thiện.

Cám ơn Thầy Cô dạy dỗ cho học trò tư cách làm con người chân chính, một số vốn kiến thức để vào đời. Cám ơn nền văn hóa tốt đẹp mà Thầy Cô đã gieo mầm ươm hạt cho mỗi học sinh. Để bây giờ dù qua bao nhiêu phong ba, chúng em vẫn cố gắng vượt qua và truyền cho thế hệ tiếp nối.

Cám ơn anh em bạn bè khắp gần xa. Những người bạn đồng nghiệp chung trường, chung đơn vị. Những người bạn học trang lứa nhiều kỷ niệm thời niên thiếu. Cám ơn những người bạn quen biết nhưng chưa từng gặp mặt trên khắp thế giới. Cám ơn các em học sinh đã yêu thương quý mến cô giáo cũ. Các em là động lực, niềm vui để cô tin rằng cô đã chọn đúng nghề. Nghề dạy học bán cháo phổi nhưng ích lợi cho xã hội.

Cám ơn những người bạn văn chương. Những nhà văn, nhà thơ tài ba, kiến thức cao rộng, cho tôi được học hỏi, hạnh phúc được đọc những tác phẩm thật hay. Từ đó tôi cố gắng khắc phục bản thân mình tốt hơn để tiến bộ.

Xin cám ơn gia đình bên này hay còn ở lại VN. Cám ơn vợ chồng em trai út đã chia sẻ vui buồn và luôn tạo niềm vui cho chị. Cám ơn các con yêu quý của mẹ. Sự hiếu kính và biết ơn của các con cho mẹ có cuộc sống an vui và thật hạnh phúc. Cám ơn các cháu yêu của bà. Nụ cười và sự ngây thơ của các cháu xóa bớt những nếp nhăn thời gian trên mặt nội. Sự chăm chỉ học hành và hiếu kính của các cháu làm ngoại thấy mình hiện diện đâu đó mỗi ngày. Tuổi trẻ phút chốc hiện về để ngoại yêu đời và hoài niệm.

Cám ơn những người bạn ở phương xa đã bỏ chút thời giờ vàng ngọc đọc những bài viết, bài thơ vụng dại, thô thiển của tôi. Viết để giải tỏa những ý nghĩ, những cảm xúc của mình là cách cân bằng cuộc sống. Để tôi không trở thành một bà già vô dụng, buồn bã bó gối đếm thời gian qua trong lặng lẽ, gặm nhấm bệnh đau của tuổi hoàng hôn. Viết mà có người đọc là một diễm phúc của tôi. Xin chân thành cám ơn các bạn thật nhiều.

Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này.

Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.

HAPPY THANKSGIVING

Nguyễn thị Thêm

MỪNG LỄ TẠ ƠN 2020

MÙA LỄ TẠ ƠN đến nữa rồi
Dù còn Covid cố nương vui
Gà Tây ế ẩm chưng vàng kệ
Bánh bí dư thừa chất đỏ cơi
Bởi nhớ thịnh tình người thuở trước
Nên thương nghĩa cử kẻ cùng thời
Giản đơn kỷ niệm ngày di trú
Mãi mãi gìn lòng há dám lơi…
 
Phương Hoa – Thanksgiving 2020
 
BỮA TIỆC GÀ TÂY CỦA NGƯỜI ĐÃI VÀNG
Phương Hoa
Hằng năm tới mùa lễ Tạ Ơn, khi nào các siêu thị Mỹ bán gà Tây giá rẻ đặc biệt thì thế nào tôi cũng đến bê về một con.  Những ngày sale ấy phải nói là giá rất rẻ, chỉ chưa tới 30 xu một cân Anh, trong khi ngày thường cũng phải đến mấy đồng. Năm nào tôi cũng nướng một con to vừa phải rồi kêu mấy đứa con dẫn tụi nhóc cháu về cùng chung vui.  Nhưng năm đó mấy đứa con báo trước là không về trong ngày Lễ Tạ Ơn được vì anh chị em chúng nó rủ nhau đi vacation nên tôi không nướng gà Tây. Tôi chờ tới gần ngày lễ mua một con về để lọc thịt làm chả. Chả làm bằng gà Tây cũng dai và thơm ngon không kém gì chả cá, ăn lại không sợ cholesterol dù ăn nhiều vì thịt gà Tây không có mỡ.  Tôi thường làm chả gà Tây trộn với chả cá và khi chiên lên ăn không ai biết trong đó có thịt gà.
Hôm ấy đến chợ Safeway tôi vào chỗ tủ lạnh lựa gà. Tôi cố moi móc xốc xổ từ dưới lên trên, lật những con gà nặng trình trịch qua một bên và cuối cùng tôi tìm thấy một con thật bự, bự nhất của đống gà trong tủ, để về lọc cho được nhiều thịt.  Mừng quá tôi vừa thò tay định lôi nó lên, thì một bàn tay phụ nữ trắng trẻo mang bộ móng giả thật dài có vẽ trang trí đủ màu lá úa cho mùa lễ Thanksgiving thò vào chộp con gà bự của tôi lên một cái rẹt nhẹ nhàng. Tôi giật mình ngước nhìn người phỏng tay trên con gà của tôi. Thấy tôi nhìn bà vội bỏ xuống:
– Ồ, tôi xin lỗi! Bà ta nói.  – Chị đã chọn con gà này hả?
 
Tôi chợt nhận ra đó là bà Rachel, người bạn Mỹ hàng xóm thường cùng chồng là ông Peter đi câu cá salmon trên sông Yuba vào cuối tuần với vợ chồng tôi. Nhưng họ đi câu cá là phụ, che mắt cảnh sát, còn chuyện chính là lảng vảng ngoài bờ sông để đãi vàng.
– Ô Rachel! Tôi reo lên. – Chị cũng đi mua gà Tây sao?  Con gà này lớn nhất trong tủ đấy! Bộ năm này chị định nướng con gà bự này hả? Vậy thì chị hãy lấy đi!
Rachel cũng kêu lên ngạc nhiên khi thấy tôi. Bà chào tôi rồi nói với giọng đầy hào hứng:
             – Vâng! Năm này tôi phải nướng một con gà thật to để ăn mừng vì chúng tôi vừa…trúng mánh!
            – Vậy sao?  Tôi kêu lên. – Có phải trúng độc đắc lô tô không?
– No! Tôi trúng… vàng!
– “Are you kidding?” Chị không đùa đấy chứ? Tôi nói mà chân lông dựng cả lên.
Hỏi thì hỏi vậy, chứ tôi tin là Rachel nói thật.  Lâu nay vợ chồng bà đã bỏ nhiều thời gian miệt mài đãi vàng kiểu thủ công dọc theo bờ sông Yuba. Sông Yuba là một trong những dòng sông có vàng của California.  Nó là một nhánh chính từ sông Feather River, là dòng sông có mỏ vàng rất nổi tiếng, chảy qua thung lũng Sacramento, miền Bắc California.
Sau khi dọn đến thành phố này một thời gian, tôi biết được những dòng sông như Feather River và Yuba River có mỏ vàng rất lớn trên mấy trăm năm tuổi, nên hào hứng tìm hiểu.  Tôi đi gom góp thông tin từ các thư viện, bảo tàng địa phương, các chứng tích như máy lọc vàng khổng lồ cũ kỹ hoen rỉ nằm trên công viên thành phố cho du khách ngắm, và từ mạng internet. Tôi được biết, cuối những năm 1840 là thời kỳ cao điểm đào vàng ở California.  Những người Châu  Âu đầu tiên đến định cư dọc theo bờ sông Yuba này để khai thác mỏ vàng trên sông.
Theo những bậc lão niên thành phố Marysville, thì thuở còn hoang sơ, các thợ mỏ vàng đầu tiên đến Yuba hầu hết sử dụng hộp rocker và chảo cạn để đãi vàng từ sỏi của dòng sông này.  Dù là những phương pháp đơn giản, họ cũng đã thu được một số lượng lớn tấn vàng, trước khi các dụng cụ máy móc hiện đại xuất hiện. Sau đó phong trào đào vàng phát triển mạnh, các công ty kéo tới máy móc đào bới cả ngày lẫn đêm chở đi không biết bao nhiêu là vàng. Hậu quả của sự đào bới và lọc cát tìm vàng trên sông lâu ngày số cát đất đào lên đã nâng cao đáy sông làm xảy ra nhiều trận lụt lớn tràn ngập cả thành phố Marysville. Chính quyền thành phố đã phải tốn thật nhiều kinh phí xây một con đê dài bao bọc quanh thành phố để chống lụt.
Tuy việc khai thác vàng ở dòng sông Yuba đã dừng từ lâu, ngày nay người đi câu cá salmon trên sông vẫn thường gặp những cá nhân đi kiếm vận may. Họ thường len lỏi theo bờ sông trong những ngày cuối tuần khi mà các cơ quan chính phủ đóng cửa, để đãi vàng, sẽ không bị những người có chức năng tuần tra trên sông “hỏi thăm sức khỏe”.  Đặc biệt nhất là sau những cơn lũ lụt, người dân ở đây thường đi dọc hai bên bờ sông để tìm những viên đá vàng bị nước xoáy đẩy trồi lên và tấp vào bờ. Đã từng có nhiều du khách dạo chơi bờ sông Yuba may mắn lượm được những cục vàng “nuggets” rất giá trị.
– Anh chị trúng ở chỗ bờ sông, gần khu rừng chúng ta thường câu cá đấy hả? Trúng
 đậm không? Tôi hỏi bằng một giọng đầy kích thích.
– Không nhiều lắm!  Rachel nói xong cười ha hả một cách vui sướng. Đúng là người Mỹ thật thà, không ích kỷ dấu diếm để dành cho riêng mình. – Nhưng cũng đủ làm một bữa tiệc Tạ Ơn thật oách cho năm này! Chúng tôi đã gặp may, sau cơn lụt nước vừa rút đi là Peter chạy ra bờ sông ngay và “hit” (vớ được) một “nugget” (vàng cục).
– Wow! Thế thì ít nhất nó cũng nặng cỡ mấy ounce rồi còn gì! Chúc mừng chị nhé!
– Đó là công lớn của Peter.
– Trời đất ơi! Thích quá! Tôi lại kêu lên, nhưng trong bụng tiếc thầm. Phải chi ngày đó sau cơn lụt chúng tôi chịu khó ra bờ sông đi vòng vòng biết đâu cũng đã “vô mánh” như họ. Thật ra thì tôi cũng đã từng thử đi…tìm vàng đó chứ! Mỗi khi nhà tôi ngồi câu, tôi không đủ kiên nhẫn ngồi yên một chỗ nên thường đi lang thang vào khu rừng thấp dọc bờ sông tìm hoa dại chụp hình. Thấy nhiều người dò dẫm tìm vàng và thỉnh thoảng có người may mắn, tôi cũng xuống mé nước lượm những viên sỏi sáng bóng lóng lánh đem về. Nhưng rồi vác búa ra đập đến chát tay vàng đâu không thấy, chỉ thấy cái cổ tay muốn sụm bà chè, nên đem bỏ chúng vào các chậu hoa. Thấy bà Rachel chăm chú đãi và lâu lâu tìm được chút ít vàng vảy, vài lần tôi cũng hốt một bao nilon cát ở mé nước, nơi có ánh vàng lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, đem về nhà rồi lôi cái nắp nồi ra đãi như đãi gạo sạn, nhưng cũng chỉ thấy toàn là cát với cát. Ông Peter là một cựu chiến binh, bị thương tật chân đi cà thọt, hiện là người giúp đánh chuông cho nhà thờ. Chiều Chúa Nhật nào làm xong việc Chúa ông đều cà nhắc ra bờ sông cùng vợ câu cá và đãi vàng. – Có lẽ nhờ Peter làm việc Chúa nên được Ngài ban phước cho đó! Tôi nói với Rachel.
Trước khi chia tay đi mua các thứ để nướng con gà Tây, Rachel mời tôi nhất định phải đến chung vui tiệc gà Tây “Potluck” tại nhà mẹ bà trong ngày Lễ Tạ Ơn. “Vì hôm đó cũng sẽ có mặt nhiều bạn già của mẹ tôi cho chị tha hồ mà tìm kiếm thông tin để viết, và nếu chị muốn hỏi kỹ Peter về…cục vàng ông nhặt được.” Bà nói và cười vui vẻ.
Tôi thật cảm động. Rachel biết tôi thường gom góp những câu chuyện và thông tin cho việc viết lách.  Vợ chồng bà đã đọc những tác phẩm của tôi đăng trên Việt Báo được tôi dịch ra tiếng Anh, như bài “Bảo Tàng Của Người Chiến Sĩ Bị Bỏ Quên” đăng trên trang nhà của Viện Bảo Tàng Chiến Tranh Việt Nam Marysville, và mấy bài khác viết về những người bạn Mỹ của chúng tôi. Vợ chồng tôi cũng quen thân bà Macey mẹ của Rachel. Bà sống một mình trong căn nhà di động ở “Mobile Home Park” rất gần nhà tôi, và tôi thường đem đến chia xẻ các món ăn Việt Nam mỗi lần có vợ chồng con gái Rachel đến thăm mẹ.
Vì năm này nhà tôi không tổ chức mừng lễ, nên tôi nhận lời bà Rachel. Buổi chiều ngày Lễ Tạ Ơn tôi làm một khay chả giò năm chục cuốn, “món ruột” của tôi mỗi khi đi dự tiệc cùng những người bạn Mỹ ở đây. Ai nấy đều thích cái món ăn béo ngậy giòn rụm này, riết rồi chúng tôi “nổi tiếng” trong thành phố, đi đâu gặp người quen họ đều chào, “Hey! Eggroll friends!” Chào các bạn chả giò! Có nhiều người tuổi nhỏ hơn ông nhà tôi, mà họ gọi chúng tôi
 là, “Eggroll kids” Những đứa nhỏ chả giò! Làm chúng tôi chỉ biết cười trừ.
Căn mobile home có ba phòng ngủ nhỏ, nhưng phòng khách tương đối khá rộng rãi.  Vợ chồng tôi đến hơi sớm. Rachel chạy ra tiếp khay chả giò trên tay tôi, miệng trầm trồ không ngớt:
– Wow! Wow! Eggrolls của chị thơm quá! Tôi ăn mà nhớ hoài! Cho tôi thử trước một cái nhé! Xin lỗi, tôi không chờ được! Nói xong bà nhón một cái vừa cắn vừa bưng đem để trên bàn
Lát sau bạn bè của gia đình lần lượt đến, mỗi người mang theo một khay thức ăn. Tiệc “Potluck” hỗn hợp của người Mỹ vậy mà hay. Để đỡ cực nhọc cho một người, thực khách mang tới mỗi người một món khác nhau là đầy đủ và đa dạng. Không có món nào giống nhau, có lẽ người ta đã nói trước với gia chủ.
 
Bà Macey giới thiệu chúng tôi với ông Tom Mỹ Trắng, là cựu chiến binh Việt Nam ngày trước, cũng là bạn của người chồng quá cố của bà. Hai chị em bà Mỹ Kathy và Kallen ở nhà bên cạnh. Ông Richard cũng là hàng xóm, đến sau cùng mang theo khay thịt Ham hun khói được hầm nhừ với đậu và cần tây trông vô cùng hấp dẫn.
Bà Macey tuy sức khỏe không được tốt phải mang ống thở oxy dây nhợ nhùng nhằng kéo theo sau mỗi bước chân, bà vẫn ăn diện thật đẹp đúng phong cách người Mỹ “chết cũng phải nhìn cho đẹp.”  Chiếc áo đầm dài của bà rực rỡ với màu đỏ lá phong lấp lánh kim tuyến mùa Tạ Ơn. Trang sức trên người cũng phù hợp với chiếc áo đầm làm cho bà nhìn rất trang nhã. Bà đi đứng khó khăn, phải dùng chiếc xe đẩy mỗi khi di chuyển. Rachel cùng phụ chồng nướng con gà Tây, món chính họ làm hôm nay cùng vài món rau củ. Bữa tối của Lễ Tạ Ơn là sự kiện ăn uống lớn nhất của người Mỹ, chuẩn bị nấu nướng rất vất vả, nên mấy ông chồng, nhất là mấy ông ở tỉnh lẻ, đều ra tay giúp vợ lãnh phần trong bếp. Khi gà Tây sắp chín, ông Peter “đuổi” vợ ra phòng ăn để chuẩn bị các thứ. Tôi để ông xã ngồi tán chuyện với ông Tom cựu chiến binh Việt Nam, còn tôi đến phụ giúp Rachel bày bàn.
Phải nói là từ trước tới nay tôi từng dự nhiều bữa tiệc tối Lễ Tạ Ơn, của gia đình, bạn bè Việt và cả bạn bè Mỹ, nhưng bữa tiệc hôm nay là tiệc “Potluck” nên đã quy tụ thật đầy đủ các món ăn truyền thống cho ngày này.  Thịt heo hun khói Ham, bánh mì tròn, bột khoai tây trộn bơ, trái ô liu chua, nước sốt cranberry, kem măng tây, bắp trái với cà rốt nướng, bánh bí ngô và bánh táo… còn rất nhiều món salad và rau trộn khác, chưa kể món chả giò Á Châu của chúng tôi!
 
Ngày xưa bà Macey từng là một người sành điệu, nên nhà bà có đầy đủ các đồ vật trang trí bàn tiệc cho ngày lễ. Từ khăn trải bàn, đĩa muổng, hoa khô, đèn cầy, những chiếc nơ để gắn lên cổ các chai rượu vang…đều đồng nhất một màu vàng đỏ có hình lá phong. Bà kêu con gái Rachel đi mở tủ lấy ra xấp khăn ăn có hoa văn gà tây đem ra để cuộn muỗng nĩa vào bên trong rồi đặt lên những chiếc đĩa ăn to tướng.
– Tôi có thể giúp gấp số khăn ăn này thành những con gà Tây cho phù hợp với buổi lễ
 và những vật dụng trên bàn không? Tôi nói với Rachel, vì chợt nhớ lại những con gà tây
 bằng khăn giấy tôi thường dạy đám học trò nhỏ của tôi xếp khi còn đi dạy.
 
– Tuyệt vời! Bà Rachel nói với nét mặt rạng rỡ.  – Chị biết không? Mẹ tôi rất yêu sự trang trí xứng hợp trong ngày lễ. Bà sẽ vui lắm khi thấy đám gà Tây nằm trên những cái đĩa này. Mỗi mùa lễ mẹ tôi đều có một bộ bát đĩa và vật trang trí đặc biệt trên bàn ăn khi đãi tiệc bạn bè. Nhưng nhiều năm rồi mẹ không còn khỏe để chuẩn bị một bữa tiệc linh đình. Chúng tôi đã về hưu, tiền bạc eo hẹp cố định nên lâu nay cũng không thể tổ chức Lễ Tạ Ơn nào cho ra hồn. Đây là dịp may cho chúng tôi làm buổi tiệc này giúp mẹ vui.
Khi ông Peter khệ nệ bê con gà Tây ra bàn thì mọi thứ đã được tôi và Rachel sắp xếp đâu vào đấy. Mọi người trầm trồ liền miệng, vì thấy con gà Tây to quá cỡ bụng nhồi căng cứng được phủ kín bằng những lát thịt ba chỉ mỏng tanh lớn bằng hai ngón tay, đan lồng vào nhau như một tấm phên tre, được nướng chín vàng lườm và chảy hết mỡ. Chỉ nhìn thôi cũng biết là những miếng thịt ba chỉ này khi bỏ vào miệng chúng sẽ giòn rụm và béo ngậy.  Những nhành lá thơm rosemary chín vàng trang trí trên đĩa gà tỏa hương thơm ngát. Và vô số trái cà nút đủ màu đỏ, tím, vàng, nằm xung quanh đĩa nhìn như chú gà đang ấp những quả trứng màu trông hấp dẫn vô cùng. Quả thật ông Peter nướng và trình bày con gà tây chuyên nghiệp còn hơn cả nhà hàng.
 
Bà Macey nét mặt không dấu vẻ hân hoan và hãnh diện khi thấy thành quả của chàng rể.  Xoay qua những con “gà tây khăn ăn” được tôi gấp thành với đầy đủ mũi mỏ, cặp mắt xanh đen, và bộ cánh với cái đuôi xòe to tròn nằm kiểu ấp trứng bên cạnh bộ dao nĩa sáng choang, bà đưa tay đè lên ngực và nói với vẻ xúc động:
– Oh My God! Trời ơi! Đẹp quá! Tay nghề của chị thật tuyệt vời!
Tôi thấy hạnh phúc vì đã làm được một chuyện, dù là nhỏ xíu, cho bà Macey vui. Sức khỏe bà trông yếu quá, mỗi khi bà nói sợi dây oxy nơi mũi bà giật giật như thể báo hiệu bà là sắp hụt hơi. Vậy mà bà đã vui vẻ nói chuyện liên tục suốt buổi tiệc.
 
Ông Peter mời khách vào bàn và dùng dao cắt từng lát thịt lớn bỏ vào mỗi chiếc đĩa. Ông khui chai rượu vang đỏ rót cho mỗi người một ly, xong nâng ly chúc mừng lễ Tạ Ơn đến tất cả và mời nhập tiệc.  Chưa ai đụng đến miếng thịt gà, vì món chả giò Việt Nam của tôi đã được họ “mở hàng” chiếu cố đầu tiên. Nhìn quanh bàn tiệc, tôi rất vui vì thấy đĩa của ai cũng có từ một đến hai cuốn chả giò. Rượu vào có chút hơi men, mọi người bắt đầu tán chuyện.
Giữa tiếng nhai chả giò giòn rụm của mọi người, ông Tom đột nhiên lên tiếng:
– Món chả giò tuyệt quá! Ăn chung với thịt gà Tây và trái ô liu chua thật là hoàn hảo. Ông cười lớn và đùa: – Từ nay chúng ta phải thêm món eggrolls này vào thực đơn các món phụ truyền thống của bữa tiệc gà Tây trong Lễ Tạ Ơn mới được!
– Ngày nay, với đà phát triển văn minh của xã hội, chúng ta đã bị làm hư, (spoiled), vì
thứ gì cũng có thể mua dễ dàng ngoài chợ. Bà Macey nói. – Nhớ lại hồi tôi còn nhỏ, mỗi khi đến các ngày lễ là mẹ và bà tôi đều phải tự tay nấu tất cả các thứ.  Muốn làm một món gì đó thì phải học và mua tùm lum nguyên liệu. Ngày nay chỉ cần ra chợ là có cả.  Tôi đã từng mua loại eggrolls làm sẵn đem về chiên, tuy không ngon như những cuộn eggrolls ở đây, nhưng ăn cũng tạm được.
– Đúng rồi đó mẹ! Peter tán đồng. – Con cũng rất thích món này, hầu hết các nhà hàng của người Á Châu đều có tuy mỗi nơi một kiểu và rất mắc. May mắn là các chợ đều có bán eggrolls làm sẵn, ta chỉ cần mua về rồi tự chiên lấy.
Ai nấy đều đồng ý với Peter. Đang ăn, ông Tom bỗng xoay qua Peter:
– Hey, Peter! Giờ đến lượt anh chị kể cho mọi người nghe về chuyện nhặt được vàng đi. Nhiều năm qua chúng ta chưa có dịp họp nhau trong những ngày lễ lớn. Nhờ chuyện may mắn của các bạn mà hôm nay chúng ta mới có một bữa tiệc vui như vậy.
Peter cười, đưa tay gãi gãi cái đầu hói của anh ta rồi bắt đầu kể về chuyện tìm vàng:
– Hôm đó là buổi chiều sau khi cơn lụt lớn rút đi, từ chỗ trọ tạm di tản theo lệnh của thành phố tôi trở về và đến nhà thờ phụ giúp.  Chúa ơi! Mọi thứ bên trong đều bị ướt nhẹp vì nước tràn vào, dù vùng đất nhà thờ ở trên một dải đất cao và nền móng nhà thờ cũng được xây cách mặt đất đến mấy tấc.  May mắn là khi mực nước lên cao nhất mới bò vô tới bên trong nhà thờ và nước rút ngay sau đó, nên mọi thứ không bị hư hao nhiều.  Phụ cùng mọi người dọn dẹp bùn đất xong, tôi sực nhớ chuyện cũ nên vội vã chạy ra khu vực bên kia sông, gần chỗ đầu cầu. Năm nào sau cơn lũ lụt đều có người ra đây để tìm vận may.
Những lời ông Peter làm tôi nhớ lại. Chỗ đầu cầu gần xa lộ 70 là nơi ông xã và tôi thường ra câu salmon. Đó cũng là nơi vợ chồng bà Rachel câu cá cùng chúng tôi. Hai ông bà sau khi cắm mấy cần câu xuống bờ sông là thường lảng ra xa gần mặt nước dùng tay hốt cát và đãi bằng cái chảo cạn có cái núm sâu chính giữa. Sau khi cả hai đều nghỉ hưu, họ miệt mài tìm kiếm, săn lùng vàng, nhưng cũng chỉ kiếm được chút đỉnh vàng vảy, chẳng được là bao. Hy vọng nhất là mùa mưa, có nhiều người may mắn kiếm được của trời cho từ dòng sông này.
Khi dòng nước lũ từ “sông mẹ” Feather River đổ về mang theo những mảnh vàng đã già hơn 200 năm tuổi, có khi vàng cục hoặc kim cương. Những mảnh vàng này rơi ra từ các mỏ vàng ở khu vực thượng lưu rồi trôi theo dòng lũ về đây tấp vào bờ.  Nhiều lúc nghe tin báo đăng có du khách may mắn lượm được vàng ở bờ sông Yuba, Rachel hậm hực, càm ràm, “Tụi mình sống trên mỏ vàng mà tìm hoài chẳng kiếm được món bở nào, trong khi người ta từ xa đến chơi lại gặp may.”
 
– Khi ấy trời cũng đã gần tối. Ông Peter kể tiếp. – Sau cơn bão lụt không khí càng mờ
mịt nhìn không rõ lắm. Lang thang dọc bờ sông một hồi, tôi nhặt được ở chỗ hốc đá một viên
 đá vấy bùn nhem nhuốc mà sức nặng khá lạ thường so với một viên đá cỡ đó, lại có hình thù kỳ dị, nên tôi nhét đại vào túi đem về.  Không ngờ sau khi chùi rửa sạch sẽ, tôi thấy cục đá sần sùi hình thù như một quả lê dẹp, lại lấp lánh vàng dưới ánh đèn. Tôi la lên kêu Rachel chạy tới coi. Và suốt đêm đó chúng tôi không ngủ!
 
Sự nhẫn nại và cố gắng của Peter và Rachel cuối cùng đã có kết quả. Chuyện về mỏ vàng trên sông lại tiếp tục nổ ra trên bàn ăn. Bà Macey và hai chị em bà Kathy, Kallen sống ở thành phố này từ nhỏ. Họ kể về chuyện năm kia sau một cơn lũ lụt, nhiều người dân địa phương đã đãi được vô số vảy vàng nhờ mưa lớn xói mòn đá làm cho vàng tróc ra chảy theo dòng nước. Có người may mắn đã nhặt được một viên kim cương rất to, giá trị cũng gần nửa triệu đô la làm xôn xao cộng đồng một dạo.
Về chuyện “Gold Rush” ngày xưa, bà Macey còn kể nhiều chi tiết thật là lý thú. Bà cho biết tại thành phố nhỏ Marysville này,  vùng có mỏ vàng đậm nhất là thung lũng nằm dọc hai bên bờ con sông tên Yuba River, rộng trên hàng chục nghìn mẫu. Nơi đây ngày trước có rất nhiều loài thú hoang dã sinh sống như gà tây, nai, vịt trời, đặc biệt là chim đại bàng sói đầu, một loài chim trong danh sách thú quý kiếm cần bảo vệ. Vùng phía Bắc sông Yuba còn có một loài sư tử núi đã chọn cánh đồng vàng này là nhà. Thời gian đó vì dịch đào vàng phát triển rộng, những người thợ mỏ tìm tới thành phố rất đông, dân số tăng lên vùn vụt. Nhưng sau ba mươi mấy năm đào bới đãi vàng, người ta đã tàn phá môi trường ở đây, gây nên nhiều trận lũ lụt lớn. Khi các mỏ vàng vùng này đã cạn kiệt và có lệnh cấm đào vàng, thì người ta dời đi hết.  Dân số ở cái thành phố cổ nhất, nhỏ nhất California này cũng tụt xuống dưới mức mười hai nghìn người, cho đến tận bây giờ.
Bà Macey đột nhiên ngừng nói, vì ngoài trời đổ cơn mưa lớn. Mọi người đang chăm chú mê mải dõi theo từng lời về “miền đất vàng” của bà bỗng như hụt hẫng. Câu chuyện chấm dứt, cũng là lúc trên bàn tiệc thức ăn gần cạn. Hai chai rượu vang đỏ cũng đã hết sạch. Bánh bí đỏ (Pumpkin Pie) và bánh táo (Apple Pie) được cắt ra.
 
Mọi người ngồi nhâm nhi bánh ngọt với ánh mắt mơ màng, giữa tiếng mưa rơi rào rào bên cửa sổ. Dường như câu chuyện tìm vàng còn vang vọng bên tai.
– Nếu tối nay mà trời đổ một cơn lũ lụt, ngày mai tôi sẽ là người ra bờ sông sớm nhất!
Ông Tom nói xong cười lớn.
Trước khi chia tay, bà Macey ôm mỗi người khách một cái. Bà quay sang ôm chặt lấy con gái Rachel và chàng rể Peter:
– Mẹ rất cám ơn hai con! Bà nói bằng giọng rưng rưng. – Đây là bữa tiệc Thanksgiving to nhất, vui nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời của mẹ. Cám ơn Chúa đã ban phước cho chúng ta có được bữa tiệc này! Giá như bây giờ Chúa có gọi mẹ về mẹ cũng sẽ vui lòng.
Phương Hoa  (Trích trong Tuyển Tập Truyện Ngắn “Thằng Nước Mắm”- đang xuất bản)

                                             Mùa Yêu Thương Và Thứ Tha

 

 

    Có mấy ai trong lứa tuổi tôi còn nhớ những mùa Giáng sinh nơi ngôi Làng nhỏ Trung Ngãi vào những năm 63 trở đi không nhỉ? Riêng tôi thì nhớ lắm, với độ 6,7 tuổi, lòng háo hức và hồn nhiên của tuổi thơ luôn in đậm vào lòng. Trung Ngãi là một ngôi làng nhỏ nằm trên trục lộ giao thông tỉnh Vĩnh Long – tỉnh Vĩnh Bình. Cuối ngôi làng là dòng sông, bên này chợ sinh hoạt ồn ào náo nhiệt, bên kia sông dưới dốc cầu Giồng Ké là ngôi nhà Thờ trang nghiêm yên tĩnh.

 

Tôi không biết vì sao từ lúc chưa hiểu nhiều nhưng tôi thường nhìn về hướng nhà Thờ, đôi khi thấy các Cha mặc áo dòng, chắp tay thong thả đi trong sân nhà thờ, lòng tôn kính và ngưỡng mộ, nhìn các Sơ hiền hậu nhân từ tôi thương tha thiết, tôi thích nghe tiếng chuông nhà Thờ đổ lòng thanh thản theo từng hồi….vang…vang….vọng xa.. xa và chìm dần trong tĩnh lặng…. rồi tưởng tượng một nơi nào đó đẹp thiệt đẹp và bông hoa nở rộ để tiếng chuông ấy đáp xuống …vui… vui…ghê lắm.

 

      Thời gian sau ở đầu làng đi về hướng Chùa Miên có thêm một nhà Thờ nhỏ, vào những mùa Noel, nửa đêm rước đèn từ nhà Thờ lớn đi theo đường lộ đến nhà thờ nhỏ, kiệu hoa, đèn ngôi sao đủ màu rất đẹp, nhộn nhịp, các giáo dân cất tiếng hát vang, tôi cùng con nít trong làng chạy theo hưởng ứng, cũng được phát cho một lồng đèn ngôi sao. Vui và thích thú vô cùng.
Có một năm vì chen chân đi bị sụp ổ gà lọt vào vũng nước đứt quai dép… niềm vui với ngày Hội Lễ làm tôi quên đi cái chân cà nhắc của mình, và nhất là bên cạnh tôi có nhỏ bạn xách dép giùm…. hi hi… Sáng hôm sau nhỏ lén ba má mang tặng tôi đôi guốc màu, mới “cáo cạnh” món quà Noel đầu tiên trong đời của nhỏ bạn tặng tôi.. Mỗi là tên nhỏ, con gái của chú Năm Sua có tiệm tạp hóa khá lớn trong làng.

Trong đời chỉ có được 3 mùa Giáng Sinh hồn nhiên, vui vẻ, rồi chiến tranh đến. Ngày Chúa ra đời tôi chỉ được đứng bên này dòng sông để nghe Thánh ca, xem rước Lễ bên kia khuôn viên nhà Thờ mà thôi. Năm Mậu Thân thì tuổi thơ tôi cũng mất, ngôi làng cháy ra tro, tôi theo gia đình ra đi và mang theo cả ký ức rời làng Trung Ngãi từ đó.

Sau biến cố 1975, rời Việt Nam đến Úc, niềm ước mơ tuổi thơ đã đưa tôi về với niềm tin Tôn giáo, tôi đến bên Chúa với tất cả lòng tôn kính sâu xa, qua Cha tôi đã được Chúa nâng đỡ chở che, tôi may mắn có các con cũng chọn Chúa làm niềm tin trong cuộc sống. Khi các con còn nhỏ tôi cũng được sống lại tuổi thơ cùng các con trong những mùa Giáng Sinh. Mỗi năm trước Giáng sinh một tuần hầu như các trường Tiểu Học đều tổ chức Christmas Carol, mặc dù rất bận với công việc nhưng tôi luôn luôn lấy ngày bệnh hay nghỉ phép để cùng tham gia với nhà trường, cùng hợp sức may những bộ trang phục cho con để cùng trình diễn đêm Lễ Hội Giáng Sinh.

 

 

Tôi đã được hạnh phúc tràn đầy của tuổi thơ, được sự thương yêu ủng hộ của Cha Mẹ, những điều cần thiết ấy tôi nghĩ các con tôi cũng rất mong mỏi thiết tha. Các trẻ con rất vui khi tay trong tay cùng cha mẹ đến công viên để dự Lễ, khi các em trình diễn những bài hát hay vở kịch, ánh mắt ngời sáng, nụ cười tươi đang hướng tìm ba mẹ mình, trong sự tự tin và hãnh diện. Đẹp làm sao kỷ niệm tuổi thơ và quý làm sao trong một quốc gia đầy lòng nhân bản và tự do. May mắn thay quê hương thứ hai các con tôi đang hưởng và hướng tới tương lai. Hy vọng trẻ con được mãi mãi hạnh phúc và toại nguyện ước mơ … mơ những gì mà Ông Già Noel sẽ mang đến, cho vào những đôi vớ treo ở lò sưởi hay cửa phòng ngủ của các em.
Từ khi các con lớn lên rời bậc Tiểu Học, tôi không còn tham dự những ngày Christmas Carol nữa. Một thời tuổi thơ của các con cũng qua mau.

Đêm 15/12/2012, cậu em tôi mời các dì đi xem Lễ hội Noel, vì đêm nay con của cậu em trình diễn Violin, chị em tôi háo hức đi, đến công viên là cả rừng người. Nhìn những phụ huynh lăng xăng trang phục cho con, nhìn niềm vui của vợ chồng cậu em, các cháu, tôi nhớ ngày xưa của tôi và của hai con tôi da diết.
Mọi người trải khăn bày thức ăn, ngồi nghe nhạc do các em học sinh các trường trình diễn, cũng có những ca sĩ giúp vui. Ban tổ chức phát tập nhạc cho từng gia đình để cùng nhau hát chung. Đêm tối dần lấp lánh những ánh nến lung linh… chuyển động theo điệu nhạc đầy công viên.
Năm nay thời đại tân tiến, ông Già Noel không đi xe ngựa mà Ông lái Mô tô, phóng vèo trên đồi cỏ ngoài hàng rào trật tự. Trong rào các em cùng hát đón chào ông, không khí tưng bừng náo nhiệt.

Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống và phụp tắt, cứ như thế liên tục đủ màu hoà cùng với tiếng la cổ võ của mọi người. Khi tiếng nổ lớn nhất cả vùng trời hoa từ trên không rơi …rơi…lan tỏa ….và sà xuống người xem có thể đưa tay đón… nhưng rồi vụt tắt.. lòng tôi chợt buồn không biết vì sao…

 

Vì sao?
Vì hình ảnh những pháo hoa rực rỡ, đẹp muôn màu lung linh xinh xắn như 20 em học sinh và 6 cô giáo đã vụt tắt trên bầu trời ở Connecticut hôm qua 14/12/2012. Cùng với hai mẹ con của người gây ra thảm nạn trên. Sao các em không được thưởng thức những tràng pháo hoa bắn ra mà lại những viên đạn oan nghiệt bắn vào các em trong Mùa yêu thương này. Bà Hiệu Trưởng, Phó Hiệu Trưởng các Cô giáo đã hy sinh vì các em, sống cho nghề và chết cũng cho nghề, cao quý thay trách nhiệm và bổn phận của người lương tâm như từ mẫu. Hình ảnh này cứ lẩn quẩn trong tâm trí tôi, nhìn những bậc cha mẹ, các học sinh còn lại, hốt hoảng, kinh hoàng, tuyệt vọng, tôi tự đặt mình vào vị trí họ xót xa và đau đớn.

 

“Em hãy lắng nghe vạn lời thương tiếc,
Của những người dù mới biết tên em,
Cũng rưng rưng mắt lệ trước ánh đèn,
Lòng héo hắt theo màn đêm trĩu nặng.”
(Những Gói Quà Không Được Mở -Trần Văn Lương – Cali)

Biết trách ai đây?

Một tuần trôi qua, sáng nay hình ảnh các em trên trang báo tôi không giấu được giọt nước mắt mình, thực ra tôi không kịp giấu thì đúng hơn, tôi bật khóc..khóc trong nghẹn ngào trước những thực khách ở quán cà phê.

 

Giờ đây chúng ta phải làm gì?

Tôi chỉ biết nguyện cầu cho thân nhân của các em được tâm an bình, nghị lực vượt qua hoàn cảnh, tinh thần lắng dịụ nỗi thương tâm. Cầu nguyện cho các em ngủ ngon, đừng lo sợ đừng kinh hãi vì bên cạnh các em luôn luôn có 6 người Mẹ nhân từ kề cận, chăm sóc, chở che và ru các em giấc ngủ yên bình, sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa.

Các cô và các em ơi! Đêm nay Chúa sẽ giáng trần, các em hãy thứ tha những tội lỗi cho người đã bắt các em rời xa Cha Mẹ, anh chị em, người thân và bạn bè của các em đi nhé!

Nguyện cầu các cô và các em sẽ không buồn, không cô đơn, không lẻ loi! Đúng vậy, vì có biết bao nhiêu người, hầu như toàn thế giới, đang đồng hành với gia đình các cô và các em, luôn nhớ thương, chờ đón các cô và em về trong đêm Chúa Giáng trần.

 

 

      Các cô và các em hãy chấp đôi cánh Thiên Thần trắng trong cùng Chúa Giáng trần, hãy cất tiếng hát thanh thoát, an hòa đến gia đình cùng mọi nhà để Chào Mừng Một Ngày Mới Thương Yêu Thứ Tha Và Vĩnh Cửu.
Xin thắp ngọn nến hồng trong Thánh Lễ đêm nay, ngọn nến ấm áp tình người, tưởng nhớ và nguyện cầu cho những Thiên Thần thương yêu luôn bình an nơi Nước Chúa.
Chúng ta hãy cùng chúc bình an cho nhau!
Amen!


Kim Oanh

Melbourne Mùa Noel 24/12/2012

Nhớ lại vụ thảm sát tại trường Tiểu Học SANDY HOOK  ở CONNECTICUT. giết chết 20 Trẻ em và 6 người lớn

ngày 14 Tháng 12 Năm 2012.