Đầu Hạ và Những Cơn Mưa

Kính mời quý anh chị thưởng thức nhạc phẩm

Về Lại Chốn Xưa

Thơ Hồng Thuỷ

 Nhạc: Vĩnh Điên

với  tiếng hát của ca sĩ Như Hương

 

Kính mời quý anh chị thưởng thức nhạc phẩm:

GIỌT THƠ CHIỀU HẠ HỒNG 

Thơ: Minh Thúy

 Nhạc: Mai Hoài Thu 

Ca sĩ: Diệu Hiền

               MÙA HOA PHƯỢNG

 

     Mỗi độ Hè đến mùa Hoa Phượng

      Lữ khách quê người nhớ cố hương

      Nhớ thời còn cấp sách đến trường

     Nh thy, nh bn  ngày xưa y

     Nh mùa Phượng tr đ sân trường

     Nh cô gái tr cùng chung xóm

     Ngày ngày đi hc bước chung đường.

 

      Ri ghế nhà Trường, người mi ngã

         Trôi ni ch đi khp bn phương

       Gái bước theo chng nên gia tht

      Trai đi chng giặc gi quê hương

     Biết bao bn cũ đn n nước

        Nhng k sng còn, tóc nhum sương.

 

     Vn nước suy vong, tôi b x

     Lìa xa quê M sng tha phương

     Nơi đt khách, đến Mùa Hoa Phượng

     Cht nghe lòng thương nh c hương

                                         

                         Hoa Đô- Mùa Hoa Phượng

      Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

  

BỨC THƯ TÌNH KHÔNG GỬI

 

                        Có bức thư tình không gửi
                        Nằm mãi trong trang sách dày
                        Có ngập ngừng như không nói
                        Để cho lòng mãi đắng cay
 
                        Có sợi tơ nào vương vấn
                        Mà lòng anh chẳng khôn khuây
                        Chiều đã về đâu cánh mỏi
                        Anh còn lạc lõng nơi đây
 
                        Bức thư tình rồi không gửi
                        Tình đau mà em có hay
                        Áo em trắng màu sương phủ
                        Cuối đường xa tắp ngàn mây
 
                        Mực tím tuôn tràn trang giấy
                        Cung thương thổn thức vơi đầy
                        Mưa đêm ngoài hiên gió lộng
                        Có giọt thầm bên gối rơi
 
                        Có bức thư tình không gửi
                        Nằm mãi trong trang sách dày
                        Lần tay giở trang sách cũ
                        Ngỡ ngàng mực tím tung bay
 
                                    Lê Mỹ Hoàn

HẠ BUỒN NHÌN NẮNG

   Hạ buồn nhìn nắng rưng rưng

    Nghe như những giọt lệ vương mắt người

       Vô ưu nắng vợi lưng trời

          Lặng im sâu thẳm một lời thinh không

 

             Trót mang tâm sự hỏi lòng

     Hỏi trong những giọt nắng hồng có đau

       Bâng khuâng tình tới ngàn sau

        Mà nay trái lại chín sầu chân mây

 

     Về khuya tay gối còn say

      Giấc trưa tỉnh mộng với tay riêng mình

  Nắng lên lúc nổi lúc chìm

         Có hay giọt đắng lặng im nơi nào

 

  Ngoài kia hồng nắng lên cao

 Còn bao giấc mộng đi vào lòng ai.

 

                           Lê Mỹ Hoàn

MỐI TÌNH ĐẦU DANG DỞ

 

 

  Mỗi độ Hè về, thấy hoa Phượng trổ.
  Tôi nhớ đến Mối Tình Đầu Dang Dở
  Thuở tuổi  mười ba, cắp sách đến trường.
  Trong cùng xóm  có một cô  gái trẻ
  Tôi và nàng đi học bước chung  đường
  Nhưng cả hai xem nhau như xa lạ
  Rụt rè, e thẹn, lứa tuổi mười ba.
   Một buổi tan trường, trời mưa tầm tã
   Nàng không mang dù, ước cả tóc tai
   Tôi đánh bạo mời nàng cùng chia sẻ
   Chung một dù tôi cầm sẵn trên tay.
   Thoạt đầu nàng còn rụt rè e ngại
   Nhưng  đường còn dài, mưa hoài  không tạnh
   Cuối cùng nàng bẽn lẽn  nhận lời mời.
   Từ dạo đó, chúng  tôi thành đôi bạn
   Chia sẻ cho nhau những chuyện vui buồn
   Từ tình bạn, hoa tình yêu chớm nở
   Hai đứa chúng tôi một bước không rời.
   Sau ba năm ,chúng tôi  xong Tiểu học
   Tôi rời quê , tiếp tục chuyện sử kinh
   Nàng bị Me Cha bắt nàng thôi học
   Để ở nhà học  gia chánh, nữ công
   Tôi và nàng xa nhau từ dạo đó.
   Chỉ được gặp nhau vào mùa hoa Phượng
   Trong dịp nghỉ Hè, hai tháng bãi trường.
   Nàng hẹn chờ tôi đến ngày thành đạt
   Xin Mẹ, Cha cho  hai đứa nên duyên.
   Bổng đời nàng bị giông tố nổi lên.
   Cha Mẹ  gả nàng cho con người bạn.
   Nàng xin Cha Mẹ chờ vài năm nữa
   Nhưng Cha Mẹ nàng, tính tình rất khó
   Cha Mẹ  đặc đâu thì con ngồi đó.
  Nàng phải đành bất hiếu với Mẹ Cha
  Thu xếp hành trang,  rời bỏ quê nhà
  Lánh thế tục, nương thân vào cửa Phật.
   Mượn kệ kinh để quên chuyện yêu đương.
   Được tin nầy, tôi xúc động cảm thương
   Tìm  thăm người yêu xuất gia đầu Phật.
   Nàng tiếp tôi trong y phục nâu sòng
   Nàng trong sân chùa, tôi ngoài cửa cổng
   Nàng xưng bần ni, gọi tôi bằng thí chủ
   Nhưng mắt nàng hai giòng lệ tuôn rơi
   Nhìn nàng gầy gò, tan nát lòng tôi.
   Tôi xin nàng hãy quay về thế tục.
   Nhưng nàng quyết tâm một mực chối từ
   Nàng khuyên tôi  nên hãy cố  quên nhau
   Tôi ra về, ôm theo một nỗi đau
   Nàng lau mắt trở vào chùa quét lá.
   Một thời gian  sau nàng  lâm trọng  bịnh
   Nàng gọi tên tôi trong lúc hôn mê
   Rồi vĩnh viễn bước lên tàu thiên cổ.
   Tiếng chuông chùa ngân xa ra tận phố
    Đưa tiễn hồn nàng vào cõi hư vô
    Mang theo mình Mối Tình Đầu Dang Dỡ.
    Được hung tin, tôi tìm thăm phần mộ
    Thắp một nén hương, khóc người  bạc số.
    Nơi đất khách, vào mùa hoa Phương trổ.
   Tôi nhớ đến Mối Tình Đầu Dang Dở
  Lòng bâng khuâng buồn,  thương nhớ người xưa.

 

            Hoa Đô,  Mùa Hoa Phượng 

           Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

NHƯ MÂY HỒNG



Tha thướt em đi như mây hồng
Xin cho anh được cùng sang sông
Đã tu nghìn kiếp sao chưa đủ
Để em cho gửi chút chuyện lòng

Muốn hỏi đường đi hỏi ghế ngồi
Hỏi những áo màu hỏi son môi
Hỏi đôi guốc đỏ gants tay xám (1)
Xin chỉ cách nào hết xa xôi

Đêm tối tương tư ngóng sao buồn
Làm sao cầu nguyện sao dâng hương
Cửa thiền nhang khói chừng hư ảo
Nhà chúa hoa thơm không chỉ đường

Nhờ gió nhờ trăng nhờ mưa chiều
Nhờ tia nắng sớm gửi thương yêu
Bốn mùa cây trái trao ngon ngọt
Sóng biển dỗ dành núi đừng trêu

Yểu đệu làm chi tội nghiệp anh
Sáng vào lớp học chạy thật nhanh
Chiếm hai chiếc ghế nào ngon nhứt
Có lẽ em vui chỗ sẵn dành

Tóc mới nhởn nhơ áo mới hồng
Em đến như cười như ngóng trông
Tưởng như lớp học thành hoa gấm
Nghe ngát hương xuân lòng ấm lòng

Giận cô bạn gái đi cùng em
Cũng đành lịch sự để em khen
Nhường luôn chiếc ghế anh hy vọng
Kề cận ghế em bao kẻ thèm

Một tiếng cám ơn một nụ cười
Tưởng như hoa nở như xuân tươi
Vội tìm chỗ đứng nơi cuối lớp
Mắt vẫn si mê chẳng chịu rời

Tim vẫn rộn ràng vẫn bồi hồi
Hồn còn quanh quẩn chỗ em ngồi
Lưng thon có thẹn vì anh ngắm
Hay vẫn vô tình như nước trôi

Những lời thầy giảng như mơ hồ
Buổi học trôi nhanh quá hững hờ
Anh như chết đuối như tan rã
Vào cõi si tình cõi hư vô

Giờ nghỉ giải lao muốn làm gan
Xin em một chút bùa bình an
Nhưng rồi e ngại em không thích
Các bạn hiểu lầm em ít ngoan

Bỗng thấy hoang vu thấy nhạt nhoà
Bao nhiêu nắng ấm đã trôi qua
Chỉ còn mây xám trời giông bão
Lớp học tan thành những xác hoa

Chuông reo trở lại giảng đường buồn
Anh nghĩ còn may được chút hương
Thoáng qua trang sách qua dòng chữ
Như tóc em mềm gió vấn vương

Bụi phấn nhoà tan cả góc phòng
Lẽ nào sắc sắc rồi không không
Hẹn thề đầm ấm đâu chưa thấy
Chỉ thấy buồn dâng nặng trĩu lòng

Hết giờ hết lớp phải ra về
Đỉa đói đeo hoài lối si mê
Ngỡ như em muốn quay nhìn lại
Như nước mưa tràn ngập chân đê

Những chiếc lá me bay lả lơi
Tóc em lơ lửng như mây trời
Mùa thu trôi nhẹ vào trong mắt
Tình tứ chưa về kịp nét môi

Em lên xe bus tay vẫy chào
Tóc rối như thơ đẹp biết bao
Trong tay nón lá còn lưu luyến
Một khoảng đường đi nắng ngọt ngào

Lang thang tìm lại dấu bụi đường
Em mới dẫm lên còn dễ thương
Nhặt lên âu yếm cho vào túi
Mà ngỡ ngọc ngà ngỡ sắc hương

Giận chiếc Vélo quá vô duyên (1)
Sao không mời được em lên yên
Cho nên anh phải về tức tưởi
Nghe gió đông buồn lạc bước tiên

Biếng ăn biếng ngủ mong chiêm bao
Nghe tiếng cám ơn thực ngọt ngào
Hương thơm như áo màu thương nhớ
Tay điệu ngây thơ đang vẫy chào…

MD 03/04/03

LuânTâm
1) Gants: đôi bao tay 
2) Vélo Solex: Một lại xe 2 bánh có gắn máy nhỏ, thô sơ do nước Pháp chế tạo khoảng 1960-1970.

(Trích trong TT HƯƠNG ÁO,Minh Thư xb, MD/USA.2007,tr.q117-120) 
 
HỎI NGƯỜI THI SĨ 

Yêu tha thiết hỏi người  kia có biết 

Nợ duyên chi mà lạc nẻo tình si

Hỏi tình kia có lay động bờ mi

Hỏi ai đó có hay tình thắm thiết

Hỏi nợ duyên có nên,  mầu mắt biếc 

Hay là người ôm mãi mối tình câm

Hay là người cứ lặng lẽ khóc thầm

Để đêm về ai bỗng thành thi sĩ

Mong cho người một mối tình tuyệt mỹ

Hành trang đời, quà tặng chốn thế gian 

   SK mong anh tháo được đôi găng tay mầu xám mà lồng vào chiếc nhẫn của Tình Yêu

Sao Khuê

  MÙA PHƯỢNG NĂM XƯA

           Mi đ Hè v hoa Phượng tr 
           Nhc ve su ra rã trên cây
           Hai tháng Hè sp sa chia tay
           Tui mười ba, tình đu chm n.
                        Nht cánh Phượng ép vào tp v
                         Kèm thơ xanh trao tng người yêu
                         Gp mt nhau, hai người b ng
                         Bui chia tay bun biết bao nhiêu.
                                     
         Ro mt trông chng thy ai nhìn
         Nàng cám ơn, nhn bc thơ tình
         Tng li chàng n cười e p
         Má lúm đng tin, xinh tht xinh.
                         
                        Ngày trưởng thành chàng  đi giúp nước
                        Nàng phương xa ct bước theo chng
                        Mi tình đu đt si tơ hng
                        Con đò xưa xa ri bến c.
                                        
         Ngoài biên cương núi rng giá lnh
         Nơi tin đn phiên gác đêm mưa
         Chàng cm thy cô đơn, hiu qunh
          Nh thương người Mùa Phương Năm Xưa
                                                                        
                   Trn Gò Công/Lão Mã Sơn

Sắc Hạ Màu Nhớ 

(Lộc Lư Ngũ Bộ_Ngũ độ thanh)
 

Gi giấc mơ tràn giữa cảnh đây 

Bên chiều phố hạ ngn sầu 
Đàchim uốn lượn vầng mây thả 
Bãi cỏ nghiêng mời vạt nắng lay 
Hỏi Évề đâu dường mỏi mệ
Trông trời đáp lại chỉ mờ say
Đường hoa nở rộ muôn màu sắc
Lặng lẽ buồn đang phủ xuống dày 
 
HoHng nở đẹp hứng bàn tay 

Gợi giấc mơ tràn giữa cảnh đây 

Gió thổi thơ cài say dạ 
lùa bút vẫy mộng lòng hay
Dầu thơm kiểu tóc mùi Lan nọ 
Dẫtoả n môi nụ Cúc này 
Vẫn nhớ ngày xưa mùa kỷ niệm 
Thôi đành mắt lệ gởi trời mây
 
Phượng đỏ la đà mắbng ngâ
Đường xưa gọi nhớ mảnh trăng gầy 
Lần cơn mộng vẫy nơi bờ đó 

Gợi giấc  tràn giữa cảnh đây 

Chữ hẹn đầu non còn xoá bỏ 
u thề cuối biển đã tàphai 
Thôi thì nhặt bóng bên thềm cũ 
Đuổi cánh ưu phiền lặng lẽ qua
 
Say hồn ngấngưng giọng đàn ai 
Bãi cỏ mềm xanh đẹp dấu hài 
Huyễn hoặc nền tranh gầy cửa trú
Tiêu điều gió lụa mỏng cành mai 
Đưa ngày ảo lấp bên tình nọ 

Gợi giấc mơ tràn giữa cảnđây 

Kỷ niệm sa dòng đêm mãi thấm 
Niềm rng nặng trĩu kiếp tôi đày
 
Khói toả xvi cuộn mãi mây 
Trời lơ lửng dạo nắng vơi đầy 
Đìu hiu lá rụng Ong vùi tổ 
Khắc khoải chiều lay Nhạn rã bầ
Bóng Hạ ru tình say hạnphúc
Hoàng hôn gọi nghĩa thấm đau vầy
Màn đêm phủ nhuộhồn thương nhớ 

Gợi giấc mơ tràn giữa cnh đây

               Minh Thúy

Tháng 6/2019
 

Lật Thời Gian

Mặc tình trái đất cứ dần quay
Thời gian xoay không bao giờ trở lại
Ký ức in sâu tháng ngày xưa 
Hình ảnh hai đứa đục mưa chung mái
Anh ngu ngơ còn em khờ dại
Hứng nước tay chạm phải tay không gỡ
Để ra về chẳng nỡ cứ mộng mơ
Cũng từ ấy vờ nủng nịu giân hờn
Anh nâng niu lau khô đôi mắt ngọc
Ghét anh ghê chọc chi người ta khóc
Rồi ví giọt lệ tình làm mực viết thành thơ
Bài thơ không đoạn kết buồn muôn thuở
Nắng Hạ xua em làm kẻ lưu vong
Dồn nén đau thương xé nát cả lòng
Theo dòng định mệnh mong chi gặp được
Bốn mươi năm qua hoài mong mơ ước
Tâm trí hao mòn không xóa nhòa quên
Lật thời gian tất tả bới ngược tìm
Mờ nhật nguyệt biển im lìm chiêu niệm.

Kim Oanh
 

TÌNH YÊU VÀ MÙA HẠ

 

Mỗi năm hè đến tôi còn nhớ
Ngày đó còn mang tuổi học trò
Mùa hoa Phượng nở mùa ly biệt
Có kẻ theo chồng tuổi mộng mơ
 
Hạ đến rồi đi, hè trở lại
Bao lần tạm biệt tiễn người đi
Buồn vui lưu bút ghi trang giấy
Kỷ niệm ngàn năm để nhớ hoài
 
Lại một đêm hè trên phố xưa
Gặp người em gái núp che mưa
Hai đứa quen nhau từ dạo ấy
Tình yêu chấp cánh nói sao vừa
 
Mỗi lần hò hẹn anh còn nhớ,
Bóng dáng em xưa vẫn đợi chờ.
Đôi bờ vai nhỏ, ôm hôn má,
Dưới bóng trăng thề vương ý thơ
 
Một hôm em nói theo cha mẹ,
Về chốn quê nhà cách biệt xa.
Hai đưa hai nơi sầu lẻ bóng,
Tình thư trao đổi vẫn đậm đà
 
Ngày tháng xa rồi anh vẫn trông,
Thư xanh em gởi ấm tơ lòng.
Nhưng rồi thư đến không nhiều nữa?
Em bỏ tình anh đi lấy chồng!
 
Tình yêu tuổi trẻ là như thế,
Mấy ai quên được mối duyên đầu?
Tình yêu vĩnh viễn trên trần thế,
Tinh đầu bất diệt, nhớ thiên thu!

 

Virginia, June 4th 2020

Đại Bàng

THÔI CHẲNG CÒN CHI

Ai sợ ve kêu gọi nắng hè ?

Chiều về ngơ ngẩn bóng so le

Bên hồ phản chiếu trăng đơn độc

Một nửa kia chìm khuất đáy khe

 

Ai ngại nhìn hoa lúc mãn khai ?

Hoa tươi! Sao mắt nhuốm u hoài

Gió ơi gửi gió lời tâm sự

Có một người thơ nhỏ lệ cay

 

Ai máng tình tôi trên võng ru

Treo nghìn sợi nhớ nhánh tương tư

Ôi bao ngày tháng dài trăng lạnh

Men rượu thay tình say ngất ngư

 

Đêm tàn trăng vắng ? Dế tỉ tê

Ai ngồi như tượng đá u mê

Mờ mờ bóng ngả… tâm ô nhiễm

Tứ đại bùng phun ngọn lửa hè

 

Thôi chẳng còn chi, vệt nắng tà

Ngày vui lùi lại… bóng chiều qua

Người ta xoá cả khung trời mộng

Sao có người ngồi khóc dưới hoa

Kiều Mộng Hà

June 08th, 2020

Chỉ Còn Hương Xưa 

( Trường Thiên Tứ Tuyệt )

Trời giăng bóng Phượng gợi tình hè 

Đỏ rực hoa màu ửng chói le

Sắc nhuộm hương lùa say chất ngất 

Lào xào gió thổi xác dồn khe 

 

Bên bờ cỏ mướt mọc hoa khai 

Nhuộm tím choàng u uẩn cánh đài 

Có phải lòng ta đang vọng tưởng 

Duyên nhầu lối rẻ mắt rưng cay 

 

Nghe lòng dịu vợi tiếng ai ru

Ký ức xa vời chứa cõi tư 

Nỗi nhớ hanh hao vùi bến lở

Ly sầu nếm rượu đắng cuồng ngư

 

Bây chừ lệ đẫm nhớ bên tê

Nghĩa lạc duyên rời vẫn đắm mê

Dẫu bóng thời gian đi quá vội 

Nâng niu hạt nắng thắp thêm hè 

 

Hoàng hôn thấp thoáng phủ chiều tà 

Kỷ niệm lay hồn những phút qua

Khấp khểnh niềm đau mờ ảo giác 

Trăng vừa thổn thức cảm cùng hoa 

                Minh Thuý 

           Tháng 6/8/2020

Ca khúc:  Thì Thầm

Thơ:  PhamPhanLang

Nhạc:  Mộc Thiêng

Ca sĩ:  Hương Giang

Hòa âm:  Giang Đông

 

https://www.youtube.com/watch?v=gD25r6PtwqE&list=PL-PjETWb5itz6PbCDfGIQtu0Y0f-1IAMG&index=1  

Thì thầm

Này anh, hôm nay trời nắng đẹp,
Bên kia đời, anh có thấy bóng em
Thấp thoáng trong ngôi vườn xanh mát
Miệng thầm thì xin anh ngủ thật ngon

 

Này Me, trên con đường làng nhỏ
Dẫn con về nơi chỗ Mẹ nằm,
Nơi ấy con sẽ ngồi nhổ cỏ
Trên mộ hoang và trồng một cành bông

 

Này anh trai, em sẽ về nơi anh ngủ
Đưa anh về nơi chỗ Mẹ chúng ta
Bên dòng sông, góc núi và cạnh nhà
Anh sẽ thấy lòng vui vì gần Mẹ

 

Này tôi, cuộc đời là thế đó,
Đến và đi là lẽ sống bình thường,
Tạ ơn Trời tim đầy ấp yêu thương
Xin nhận lấy những gì trong cuộc sống
 

phamphanlang

17/3/2013

 

LAKE TAHOE VÀO HẠ

 
Hạ sang màu nước trong như ngọc
Tiếng gió vi vu hát cuối chiều
Tuyết phủ đỉnh xa loang loáng bạc
Thời gian ngưng đọng cõi hoang liêu
 
Đứng ở trên cao nhìn xuống dưới
Rừng thông thăm thẳm lá thông xanh
Mấy chú sóc con đang rượt đuổi
Bầy chim nhảy nhót giữa cây cành…
 
Mùa Đông năm trước đến nơi nầy
Tuyết lấp đường đi ngập dấu giày
Hạ nầy tia nắng xuyên vòm lá
Trên trái thông khô nhựa bám đầy
 
Lake Tahoe Hạ, Đông đều đẹp
Hồ xanh tràn ngập khách về thăm
Bây giờ đỉnh núi còn hoang vắng
Sang Đông…tấp nập khách chơi băng…
 
Thanh Song Kim Phú
     (Mùa Hè 2010)

HẠ Ở SAN RAMON, NHỚ QUÊ NHÀ

Mênh mông một khoảng trời thăm thẳm

Ngun ngút đồi khô cỏ úa vàng

San Ramon đang mùa nắng nóng

Đâu chỉ riêng ta mới héo tàn

Tha hương viễn xứ thân lưu lạc

Quạnh quẽ riêng mình chẳng thở than

Mong đợi chút tình nơi cố thổ

Quê nhà con dại gởi tin sang…

Sương núi sớm chập chùng bao phủ

Mây trắng xây thành khuất dãi non

Mắt nhìn đăm đắm về quê cũ

Lòng càng khắc khoải giữa chiều hoang…

Thanh Song Kim Phú

     (15/07/2009)

  TÌNH YÊU MÙA HẠ

 

                        Hôm nay rả rích suốt ngày

                        Trời mưa bong bóng lên đầy vũng hoa

                        Âm thầm từng chiếc nở ra

                        Như bao bướm mộng ngày qua mơ màng

                        Bồng bềnh những giọt mưa sang

                        Đợi anh bong bóng nhẹ nhàng nổi trôi

                        Đợi anh lòng những bồi hồi

                        Sợ hoa bong bóng vỡ trôi giữa dòng

                        Sợ trời lỡ nổi cơn dông

                        Người không qua lại làm bong bóng chờ

                        Tình yêu hoa nở mùa mưa

                        Trời mưa ướt tóc hay mưa trong lòng

                        Bởi anh mùa Hạ mênh mông

                        Lúc mưa lúc nắng em mong ngóng chờ

                        Để anh đừng có hững hờ         

                        Để em, bướm mộng ngủ bờ vai anh

 

                                    Lê Mỹ Hoàn

Mùa Hè Năm Cũ

 

Hè về ve kêu vang

Giọt nắng óng ánh vàng

Trời xanh trong mắt biếc

Chào mây trắng lang thang!

 

Hè về xuyến xao nhiều

Cây lặng, gió hiu hiu

Trường lớp đà vắng lặng

Nhớ ai những buổi chiều

 

Nhặt đóa phượng dưới chân

Nâng niu nhớ những lần

Phượng chiếu hồng đôi má

Môi mím chặt, ngại ngần

 

Gió thổi lá muôn nơi

Mưa đưa hồn chơi vơi

Đời đẩy người muôn ngả

Đánh rơi thuở tuyệt vời

 

Hè ơi đã về chưa?

Để buổi học chiều mưa

Có dáng đi huyền ảo

Đẹp như cổ tích  xưa.

Thúy Messegee

XUÂN Ở ĐÂU???

 

Xuân đâu? nào thấy! cớ sao đi???

Xuân gắn trên môi khúc khích… hì

Có kẻ nghinh Xuân chờ mở cổng

Người ưa tống Hạ khoá khoen thì

Ông Công bày đặt: xuân thu hạ 

Lão Tạo xoay vần: hỉ nộ bi 

Sớm  biết lòng vòng sanh đến tử

Thì thôi ân oán chẳng thèm ghi

          Kiều Mộng Hà 

          May 30-2020

Xuân hay Hạ?

Ai bảo xuân qua, cũng được đi

Ai cho Hè đến, cũng cười hì

Xuân trong cảm nhận, nào trong lịch

 Hè tại nội tâm, chẳng tại thì

Xuân đã hết lòng còn rộn rã

Hè chưa về dạ đã sầu bi

Xuân hay hạ, muốn sao tùy ý

Xuân hạ thu đông, tuổi nữa ghi.

Thuý Messegee

Hạ Về

 

 Hạ lại về rồi hứng gió lơi

Trông như ảo ảnh mắt nào rời

 Bầu trời loáng thoáng chim bay vội

Cánh bướm lưa thưa nắng chiếu vời

 Giữa ngõ ngàn đài Trang sắc sáng

Trên sân vạn nụ Cẩn màu ngời

Hồn vừa ngẫm nghĩ đôi câu phú

Đắm đuối chiều vàng mộng mị ơi

 

                Minh Thuý

          Tháng 5/30/2020

KIẾP  VE  SẦU

Rừng Hè ra rả tiếng ve sầu

Mười bảy năm dài dưới hang sâu

Nay về ca hát trong nắng Hạ

Than thở cho đời lắm biển dâu.

 

Cho kẻ tha hương trên đất khách

Nhớ Hè quê Mẹ, bạc mái đầu

Cuối Hạ Ve sẽ về chốn cũ

Rừng Phong sẽ vắng  nhạc Ve sầu.

 

Vui với tâm hồn người nghệ sĩ

Suốt đời ca hát, chẳng lo âu

Mãng nghiệp cầm ca, Ve vĩnh bịệt

Giã từ trần thế dưới hang sâu.

                           Hoa Đô, HÈ….

              Trần Gò Công/ Lão mã Sơn

  NHỚ HẠ QUÊ NHÀ

Mỗi độ Hè về trên đất khách

Nghe lòng mình nhớ Hạ quê nhà

Tôi không biết quý vị bạn già

Có  ai còn nhớ một bài thơ 

Trong quyển sách Quốc Văn Giáo Khoa

Thuở chúng ta còn học lớp Ba

Không còn nhớ ai là tác giả(***)

                       HÈ.

“Ai xuôi con Cuốc (Quốc) gọi vào Hè

Cái nóng nung người, nóng nóng ghê

Ngõ trước, vườn sau um những cỏ

Vàng phai, thắm nhạt ngán cho huê”

……………………………………………………

  Nay trên quê người ,đầu đã bạc

Nhắc lại bài thơ nghe lòng tiếc nhớ

Kỷ niệm xưa của thuở  tuổi thơ

Nay không còn tìm đâu thấy nữa

Nơi quê người,  mùa hoa Phượng trổ

Bâng khuâng buồn nhớ  Hạ năm xưa.

                               Hoa Đô, 2020

                   Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn

 *** Dương Bá Trạc

THƯƠNG NGƯỜI DÂN TÔI

 

Hây hây gió mát thổi buông lơi

Nhớ đến quê xưa dạ bời rời

Gạo ngọc đồng vàng bao kẻ thỉnh

Ao khô lúa chết chẳng người vời

Thôn quê suốt tháng toàn nghèo kiết

Phố xá quanh năm chỉ khổ ngời

Luyến tiếc thời bình xưa thịnh vượng

Giờ này khốn khó quá ai ơi! 

Thuy Messegee

ĐÊM CÔNG VIÊN

 

Thơ lơ cành liễu thả buông lơi

Lác đác người thăm lặng lẽ rời

Vũ trụ bao la đây nhắn gửi

Thiên nhiên tuyệt tác đó xin vời

Lang thang mây cuộn tầng êm ái

Lãng đãng trăng soi ánh đẹp ngời

Se sẽ côn trùng vang khúc tấu

Ân cần hòa giọng gọi: “Người ơi!”

Thuy Messegee

BUỒN TÀN XUÂN
 
Xuân tàn nay đã mấy hôm rồi
Vạn vật yêu Xuân tiếc bồi hồi
Bãi cỏ xanh ngã màu vàng úa
Hoa Anh đào rơi rung tã tơi.
 
Gió cuốn cánh hoa trên phố vắng
Đưa tiễn Xuân đi một quãng đường
Đôi ngã chia tay sầu ly biệt
Hoa ở, Xuân đi cảnh đoạn trường
 
Bóng Xuân dần khuất vào dĩ vãng
Để buồn, để nhớ khách tha hương.
 
Hoa Đô, cuối Xuân 2020.
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
                                       BUỒN TÀN XUÂN

 

                           Hè đã về đây ,Xuân tàn rồi !
                            Vạn vật yêu Xuân dạ bồi hồi
                            Bải cỏ xanh ngã màu vàng úa
                           Hoa ANH Đào rơi rụng tã tơi
                            Gió cuốn cánh hoa trên phố vắng
                            Đưa tiễn Xuân đi một quãng đường
                            Đôi ngã chia tay sầu ly biệt
                            Hoa ở Xuân đi cảnh đoạn trường
                            Bóng Xuân dần khuất vào dĩ vãng
                            Để buồn để nhớ khách tha hương.
                  
                                              Hoa Đô, Cuối Xuân 2020
                                             Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

TRĂM NHỚ NGÀN THƯƠNG

Thuở mới đính hôn gần mà xa
Tình vẫn say mê vẫn gấm hoa
Em đi dạy học trường Tân Trụ (1)
Anh ở Sàigòn nhớ thiết tha

Sáu ngày xa cách làm sao yên
Công văn thông cáo thấy thêm phiền
Thu vội hành trang quên mọi việc
Cuối tuần chỉ có một việc riêng

Vội vã mong về đến Bến Tre
Để được cùng em dạo quanh hè
Hoa bưởi hoa cau vương đầy tóc
Hương thơm đầy áo lúa vàng hoe

Áo mới làm duyên để anh cưng
Tóc trưa vừa gội vẫn thơm lừng
Không làm cô giáo thêm tình tứ
Anh nguyện trọn đời gọi tên Luân

Sàigòn nắng muộn vẫn nôn nao
Anh muốn xe đò chạy thật mau
Để được gặp em nghe em nói
Muôn đời muôn kiếp vẫn bên nhau

Bến xe nhộn nhịp khách ngược xuôi
Lòng vẫn hoang vu lạnh chỗ ngồi
Khói xe mờ mịt trời mong nhớ
Nhớ cả dáng đi lẫn tiếng cười

Em vẫn giai nhân vẫn tiểu thư
Vẫn tiên vẫn điệu vẫn hiền từ
Nghìn năm còn một vì sao đẹp
Soi sáng đời anh mặc gió mưa

Ra khỏi Phú Lâm tới Bình Điền
Hàng cây heo hút dặm đường quen
Muốn tìm điếu thuốc nhưng ngần ngại
Em đã dặn rồi không dám quên

Thương nhớ bàn tay nhớ bàn chân
Bốn mùa quê ngoại nở hoa xuân
Tiếng cười quê nội chim đua hót
Hoa đẹp trời xanh bướm ngập ngừng

Làm sao vơi được chút nhớ nhung
Cây cầu Bến Lức dài bâng khuâng
Muốn mua khóm chín em thường thích
Giận chiếc xe sao chẳng chịu ngừng

Nếu có em ngồi sát bên anh
Cùng trời cuối đất vẫn an lành
Không lo không sợ không đói lạnh
Vì mộng chung đôi đã đáo thành

Anh kể em nghe chuyện nắng mưa
Chuyện lòng chung thủy chuyện đời xưa
Có đôi bướm nhỏ thành tiên đẹp
Thơ thẩn dạo chơi đủ bốn mùa

Bây giờ chỉ có mình anh thôi
Xe chậm lòng đau với lẻ loi
Càng nhớ càng thương càng thương nhớ
Vai lạnh thèm tay môi nhớ môi

Đếm từng cây số cũ ven đường
Ca dao thoang thoảng nhớ mười thương
Người xưa thương ít hơn mình quá
Thương cả trăm nghìn chưa hết thương

Long An nóng đợi xe qua cầu
Dòng nước ngọt ngào lấp lánh sao
Những lần đưa đón em đi dạy
Tình tứ áo dài thương biết bao

Lòng thấy lạnh giăng ngã ba đường
Chợt vui vì đã tới Trung Lương
Mận ngon chín đỏ cây đầy trái
Màu má màu môi thật dễ thương

Chạy nhanh chút nữa chiếc xe già
Đến được Mỹ Tho kịp đò qua
Sông rộng mênh mông trời gần nước
Mà sao hai đưá vẫn còn xa

Có phải đò nầy mới xế trưa
Em về kịp lúc trời chưa mưa
Áo bay như bướm bay ngày Tết
Tóc nhớ tay anh giận gió lùa

Gần thêm chút nữa chuyển xe lam
Rạch Miễu Bến Tre đường xốn xang
Đã quên mệt mỏi quên xa cách
Đã ấm lòng vui tim rộn ràng

Em đang giúp Mẹ nấu cơm chiều
Má ửng hoa đào thật dễ yêu
Hay đang hờn giận anh về trễ
Ra ngõ ngóng chờ bóng đổ xiêu

Trúc Giang (2) phố nhỏ sắp lên đèn
Bao nhiêu kỷ niệm bao người quen
Biếng hỏi biếng chào thôi xin lỗi
Giờ nầy anh chỉ dành cho em

Không gặp xe lôi đi bộ thôi
Muốn có phép tiên bay một hơi
Đã đến bên em mừng rơi lệ
Không còn ngăn cách trong mắt môi

Đường đến nhà em qua nhà thương (3)
Bao nhiêu ngày lễ bao bãi trường
Anh đã qua đây lòng hồi hộp
Con đường đất đỏ tóc tơ vương

Đã mấy lần vui mấy lần buồn
Từ nay mãi mãi có nhau luôn
Hoa vàng hoa trắng rơi đầy ngõ
Màu áo thương yêu vẫn mặc thường

Mái ấm Bình Nguyên (4) đã hiện ra
Hoa chào gió gọi hương bao la
Chim hót liú lo đầy hiên trước (5)
Áo màu nũng nịu đang thước tha

Trời đất thẹn thùng hay ghen tuông
Chợt mưa ướt tóc càng thêm thương
Giông bão gọi nhau hai mà một
Môi ngọt tìm môi ngỡ thiên đường

Quấn quít bên nhau như đôi chim
Chưa vơi tâm sự đã tàn đêm
Trăm thương ngàn nhớ say thương nhớ
Quên uống quên ăn chỉ bắt đền…

MD 04/08

LuânTâm

1) Thuở đó, vợ tôi đang dạy học tại Trường Trung Học Công Lập quận Tân Trụ (Long An) còn tôi làm việc tại Sàigòn, cuối tuần đều về gặp nhau ở Bến Tre
2) Trước kia, quận Châu Thành và Tỉnh Lỵ Bến Tre được gọi là Trúc Giang
3) Từ trung tâm Tỉnh Lỵ Bến Tre đến nhà ba má vợ tôi, phải đi ngang qua bệnh viện (Nhà Thương) viện tỉnh
4) Lúc đó nhà ba má vợ tôi ở ngoại ô Bến Tre, thuộc ấp Bình Nguyên, xã An Hội. Một ngôi nhà tuy khiêm nhường nhưng rất khang trang, xinh xắn, thơ mộng, nằm giữa ven vườn và ruộng, luôn luôn có gió lộng, có hoa tươi, có nắng ấm, có chim kêu ríu rít .Xa xa ẩn hiện ngôi chùa Bạch Vân nửa hư nửa thực!
5) Ba vợ tôi có xây một gian nhà nhỏ xinh xắn nơi góc sân trước, nuôi đầy chim yến đủ màu sắc, lúc nào cũng nhộn nhịp, líu lo . Ai cũng thích khen. Lần đầu tiên được đến đây, tôi vô cùng ngạc nhiên, xúc động, tưởng chừng như lạc vào cõi thần tiên vậy!

Mừng Ngày Lễ Cha 21 tháng 6

 

 

MỪNG NGÀY TỪ PHỤ VĂN BÚT HOA KỲ

(Dĩ đề vi thủ)

 

MỪNG lễ Father chúc quý Cha

NGÀY vui trọn vẹn đến muôn nhà

TỪ Nghiêm nghĩa cả luôn trân quý

PHỤ Tử tình thâm chẳng thể nhoà

VĂN tải lời thành cầu phúc thọ

BÚT đề câu kính nguyện an hoà

HOA tươi một bó xin dâng tặng

KỲ vọng người người bách tuế qua

 

Phương Hoa – Father’s Day 2020

 

Dưới đây là trang Thư Pháp, Phương Hoa đã làm một bài thơ, và viết mỗi người hai câu đối (dựa theo những gì P.Hoa đọc, và hình ảnh, trên trang nhà VBMĐB HK)chị Đỗ Dung viết Thư Pháp, và P.Hoa sau đó ghép vào hình. Kính gửi tặng chúc mừng ngày Lễ Từ Phụ đến quý vị Văn Thi Sĩ của VBMĐB HK của chúng ta, vì quý vị rất xứng đáng được cảm kích! Xin lỗi vì thì giờ bận rộn nên hai chị em bọn muội làm xong có hơi trễ, mong quý vị thông cảm.

Nay kính,

Phương Hoa

 

THI SĨ thơ giăng dường chớp bể

 LUÂN TÂM ý trải tợ mưa nguồn

 

LÃO MÃ SƠN thi thơ ngập núi

TRẦN GÒ CÔNG Tổ Quốc dày công

DIỆM NGUYỄN tung hoành nơi Mỹ Quốc

THI NHÂN múa gậy chốn vườn thơ

Cựu luật TẰNG GIAO thơ chất ngất

TÂM MINH thi sĩ Đạo uyên thâm

THI LÃO BỐI thơ hoà điệu nhạc

HOÀNG SONG LIÊM chí đẫm hồn quê

ĐÀO HIẾU THẢO vì dân viết báo

CHÀNG KHÔNG QUÂN giúp nước dâng công

 

 

NGỌC CƯỜNG “Bèo Giạt” nên Văn Nghiệp

TƯỜNG NGUYỄN  “Bâng Khuâng” tạo tuổi tên

 

 

ĐẠI BẢN yêu quê thơ réo rắc

ĐẠI BÀNG nhớ nước ý rưng rưng

NHẤT ảnh phóng tay hình sống động

HÙNG thơ vung bút Luật Đường tuôn

TRỌNG LỆ nổi danh VOA Việt Ngữ

GIÁO SƯ vang tiếng kịch Shakespear

LAM KIỀU, QUỐC HỌC thơ giành thưởng

CHỦ TỊCH ĐĂNG NGUYÊN Bút nhận danh

ĐẠI UÝ phi công vinh Mạc Tộc

HỒNG QUANG văn sĩ rạng Hoa Kỳ

THƯƠNG VIỆT NHÂN lời thơ não dạ

THẦY LÊ KHẢI chữ nghĩa ru hồn

“EM TỪ LỤC BÁT” thơ dào dạt

THI PHẨM PHAN KHÂM ý ngạt ngào

 

TỪ mong Việt Ngữ còn nguyên thủy

KHẢI ước dân mình được Tự Do 

Phương Hoa

 

TÀI HOA THƠ HỌA

 

Phương Hoa thi sĩ nghiêng thành mộng

Chữ nghĩa nhân duyên tài hoa tiên

Đỗ Dung thư họa trời trân trọng 

Vẫy bút rồng mây nở hoa thiền…

MD.06/21/20

LuânTâm 

Thân mến tặng cảm ơn thi văn sĩ Phương Hoa và Đỗ Dung đề thi đối & viết thư họa

tặng quý VTS / VBVĐBHK 

nhân lễ Father’s Day 2020

CHÚC MỪNG

LỄ FATHER’S DAY

 

CHÚC mừng ngày lễ FATHER’S DAY

CHÚC thọ Phụ Từ ly cạn say

CHÚC khỏe tròn năm nhà Phúc ngập

CHÚC hên suốt tháng cửa Tài đầy

CHÚC nguồn thi phú tưng bừng chảy

CHÚC cõi văn chương lả lướt bay

CHÚC tiệc gia đình thêm rộn rã

CHÚC Cha trăm tuổi vẫn vui vầy 

 

Phương Hoa –

Father’s Day 2020

Ngày Lễ Cha 

 

Nắng đẹp reo mừng đón “Lễ Cha “

Bông hoa rực rỡ cắm đầy nhà 

Con ngoan bến nghĩa lòng luôn khắc 

Hiếu tử sông ơn dạ chẳng nhoà 

Cửa dưỡng thi đàn vui nhộn nhịp 

Dòng nuôi hội chữ đẹp yên hoà 

Bầu men thưởng thức ngày cao cả 

Văn Bút Miền Đông kính chúc qua 

                       Minh Thuý 

                   Tháng 6/21/2020

Happy Father’s Day

(Cẩn Họa Bài “Mừng Ngày Từ Phụ Văn Bút Hoa Kỳ Của Nữ Sĩ Phương Hoa)

Gởi lời thân chúc “Lễ Mừng Cha”

Chúc phúc chúc vui đến mọi nhà

Chúc phụ tử tình thâm chẳng nhạt

Chúc phu thê nghĩa đậm không nhòa

Chúc Làng Bút phú thơ đồng điệu

Chúc Hội Văn tâm ý thuận hòa

Chúc vẫn luôn phun châu nhả ngọc

Vẫn yêu đời với tháng ngày qua

Nhất Hùng


LÒNG CHA 

còn dấu chân bùn giữ hồn quê 
nắng thương ôm bóng gọi con về 
theo Ba bắt ốc mò cua ruộng 
tắm nước ao bèo đâu dám chê… 

***
Không như Mẹ quá ngọt ngào
Ba yêu con đến trời cao động lòng
Dìu con lội khắp ruộng đồng
Mò cua bắt ốc tắm sông cày bừa

Vỡ lòng thương dạy tối trưa
“Con Gà Con Chó” đời xưa cũng người
Giáo Khoa Thư Quốc Văn cười
Gửi thơm hồn trẻ rạng ngời mắt Ba

Minh Tâm Cổ Học Tinh Hoa
Luận bàn nhân nghĩa thiết tha kiệm cần
Lên tỉnh học sợ tủi thân
Vỗ về an ủi cuối tuần thần tiên

Đón con về vui Mẹ hiền
 
Hoa mừng chim hót Ba quên dãi dầu 
Phố xa người lạ con đau
Mắt vàng như nghệ trước sau hãi hung

Ruột gan đau đớn vẫy vùng
Hồn non vía dại điên khùng xốn xang
Ruộng vườn bỏ mặc cỏ hoang
Cõng con chạy chửa thuốc thang tây tàu

Mơ màng còn tưởng chiêm bao
Gọi con âu yếm nghẹn ngào khóc than
Tay sương gió mắt thiên đàng
Lòng quê hồn đất vái van dỗ dành

Sớm cá cháo chiều gan canh
Thuốc viên thuốc nước trưa xanh tối vàng
Nuôi con gà trống dịu dàng
Ba như bắp nướng lửa than quê nghèo
 
Bến Tre bụi cỏ đi theo
Khói xe rác chợ bọt bèo bơ vơ
Con vừa lành bệnh nhởn nhơ
Vội về cuốc đất be bờ bồi mương

Trọn đời dãi nắng dầm sương
Đắng cay cam chịu đoạn trường cháo rau
Như hoa me đất vàng sao
Thương Ba con cố học mau thành tài

Ngờ đâu địch hoạ thiên tai
Cùng đường nước mất nhà bay kinh hoàng
Gạt tù cải tạo xương tan
Mẹ đau thoát xác suối vàng tìm con

Da mồi tóc bạc héo hon
Kéo lê uất hận mỏi mòn đợi mong
Con về chưa kịp ấm lòng
Dầu khô bấc lụn Ba không cần gì

Âm thầm thanh thản ra đi
Bờ dừa bụi chuối luống mì héo khô
Chó thương chủ chết giữ mồ
Hàng mai chiếu thủy khăn sô trắng bờ

Bông giấy tím rụng xác xơ
Mây buồn xỏa bóng thẩn thờ xe tang
Sàigòn khóc Mỹ Tho than
Con đò Rạch Miễu bàng hoàng tiễn Ba

Đường làng đau xót Tường Đa (1)
Ba về với Mẹ quê nhà vẫn hơn
Cho chim hạt lúa cọng rơm
Cho người ơn đất hạt cơm nghĩa tình

Cho con trọn Đạo Đức Kinh
Mẹ Ba Tiên Phật hiển linh dẫn đường
Cháu con ngày nhớ đêm thương
Sau hè rau đắng cuối vườn rau sam

Hiếu tâm thơm mãi khói nhang
Sao lòng con vẫn nát tan từng giờ…

MD 06/08/07
LuânTâm
Kính dâng thân phụ
(1) “Tường Đa”: Tức xã Tường Đa, Quận Hàm Long (Sóc Sãi),tỉnh BếnTre ,là quê Nội tôi, nơi Cha Mẹ tôi sinh sống và an nghĩ nghìn thu

 
CHA GIÀ (Thơ PhamPhanLang, Nhạc Vĩnh Điện) Ca sĩ Hương Giang
https://www.youtube.com/watch?v=3HM8_b9IvYg&feature=youtu.be

 

 
Cha già
Ngọn liễu buồn ủ rũ
Rặng tre làng kẽo kẹt đong đưa
Cha bạc đầu tựa cửa
Bàn tay đầy xước đau
Cha đếm sẹo hằn sâu tháng ngày
Mái tranh nghèo xiêu vẹo
Ba gian nhà cột kèo hư hao
Cha nằm nghe mối mọt
Ngày bước đi chầm chậm
Hàng cau già cúi đầu lặng câm
Bếp tro tàn leo lét
Cha đói lòng vùi vội củ khoai
Đêm đông trời buốt rét
Tiếng cú rúc sau hè
Cha giật mình ngỡ tiếng bom xa
Mưa chợt tuôn xối xả
Buồng cha nằm lã chã giọt mưa
Nhớ những ngày binh lửa
Phiêu bạt khắp sông hồ
Nay khóc hận cơ đồnát tan…
 
phamphanlang 27/5/2019  
     
Xin kính chúc quí anh một ngày Lễ Cha thật vui và hạnh phúc.
Thân kính,
PLang

Nhớ Cha 

 

Ngồi nhìn lặng lẽ tấm hình Cha 

Ký ức ngày xưa chẳng nhạt nhoà 

Xuống biển mò cua mùa hạ ghé 

Lên đồi mót củi cảnh đông qua

Mong trai học chữ mơ trời rộng 

Muốn gái thêu thùa mộng cảnh xa 

Hạnh phúc gia đình như bóng vụt 

Quê người ngắm ảnh lệ trào ra 

                Minh Thuý 

            Tháng 6/21/202

Kính  Mời Quý  Vị nhấp vào những tựa đề dưới đây để đọc những truyện ngắn: