SA   MÙ

        Em trở  lại  con  đường  xưa
        Lắng  nghe  hồn  gạch  vỡ
        Tháng Sáu  Sài Gòn mưa
        Chưa  bao  giờ  biết  tạnh
        Nỗi  nhớ
        Mỏng  manh  buồn
        Trong  tiếng  hát  lênh  đênh…
 
        Anh  còn  lại  một  mình
        Ngẩn  ngơ  đường  phố  cũ
        Hàng  cây  xưa  buông  tiếng  thở  dài
        Đèn  mờ,giương  mắt  đỏ
        Đêm  Sài  Gòn , đêm  hiu  hắt  gió
        Vật  vờ  mỗi  bước  chân  ai ?
 
        Tuổi  sa mù,chưa  phai  nỗi  nhớ
        Ước  mơ  chim
        Nương  cánh  vạc  bay
        Em  trở  lại  giãi  bày  bao  thống  khổ
        Anh  cô  đơn
        Co  rút  cả  hình  hài
        Em  nào  biết  đêm  anh  thèm  tự  tử
        Cắn  chặt  môi  cho  bầm  thêm  máu  đỏ
        Xác  thân  làm  dã  thú  lạc  rừng  hoang
 
        Xào  xạc  lá,cành  khô,tiếng  cú
        Em  trở  về  gõ  cửa  hang sâu
        Nghe  mạch  đất  ru  hồn  thạch  nhũ
        Tiếng  gầm  vang ,gào  rú  dội  trên  đầu.
 
        Chợt  tỉnh  chiêm  bao
        Một  đêm  nào  thức  dậy
        Anh  đi  tìm
        Chẳng  thấy  bóng  Em  đâu ?
        Tím  ngắt  sa mù
        Một  bàn  tay  chợt  vẫy
        Một  bàn tay  run  rẩy  mãi  ngàn  sau.
 
                                    Hoàng Song Liêm

       L Ư  U  L Ạ C

     Ba  mươi  năm lưu lạc

     Quê cũ đã mù tăm !

     Chim bay về biển Bắc

     Thăm thẳm mộng cành Nam

     Ngoài song chiều đã tắt,

     Hoài niệm xanh đã vàng,

     Soi gương,người lạ mặt

     Ngó sững ta bàng hoàng.

     Tóc xưa giờ điểm bạc,

     Nỗi xót tình ly tan.

     Đêm dài,thân lữ khách

     Quán trọ sầu mênh mang.

     Ba mươi năm lưu lạc

     Đất mẹ cách trùng khơi.

     Đầy trời bông tuyết trắng

     Lòng riêng những ngậm ngùi.

     Từng mùa Thu lá chết,

     Bày ve khan giọng đời

     Chim bằng đôi cánh mỏi

     Biển động sầu khôn nguôi !

     Đành thôi tình lận đận

     Thao thức mộng canh trường

     Người xưa xa vạn dặm

     Có xót lòng tha hương ?

                     

                 Hoàng Song Liêm

      G Ử I    T H E O    M Â Y    T R ẮN G
                              Mai  về  để  nhớ  riêng  nhau
                     Giờ  đưa  tiễn  khát  nỗi  đau  dịu  dàng
                             Đôi  bờ  xanh  biếc  đại  dương
                     Đất  dung  thân  bóng  cố  hương  mịt  mù
                            Lênh  đênh  qua  cửa  Thần  Phù
                     Thương  em , anh  vụng  đường  tu  cũng  tròn
                           Trao  nhau  con  mắt  tình  buồn
                    Gửi  chân  mây  trắng  gọi  hồn  thiên  thu .
                           Lá  bàng  đỏ  phố  thành  xưa
                    Tiếng  ve  cuối  Hạ  còn  đưa  sầu  về  !
                                                       Hoàng  Song  Liêm
         NHỚ   NHÀ   ĐÊM  TRĂNG   TỎ

                    Nhớ   nhà   đêm  trăng  tỏ

                 Hương  bưởi  thơm  mái  đầu

                 Tóc  xanh  màu  biếc  gió

                 Thềm  cũ  trắng  hoa  ngâu

                 Nhớ  nhà  đêm  trăng tỏ

                 Ngõ  trúc  lả  bờ  ao

                 Ngọt  ngào  hương  luá  chín

                 Tuổi  hồng  thoáng  chiêm  bao

                 Nhớ  nhà  đêm  trăng  tỏ

                 Tuổi  thơ  bay  sa  mù

                 Cố  hương  xa  vời  vợi

                 Tóc  trắng  sầu  đong  đưa !

                                     Hoàng Song Liêm

NƯƠNG     THÂN

                 Đành  nương  thân  nơi  đất  khách

                 Chân  trời  góc  biển  xa

                 Tình  đời  nghe  ấm  lạnh

                 Vời  khuất  bóng  quê  nhà.

                 Tuổi  cao  chiều  bóng  xế

                 Xuân  mòn  ngày  tháng  qua

                 Bốn  khung  tường  lặng  lẽ

                 Ngơ  ngẩn  bước  vào,ra

                 Những  đêm  thầm  nhỏ  lệ

                 Thao  thức  mấy  canh  gà

                 Mùa  đông  hoa  tuyết  phủ

                 Gió  buốt  chùng  thịt  da

                 Quẩn  quanh  hè  phố  cũ

                 Mộng  ước  dần  phôi  pha.

                 Ngó  từng  khuôn  mặt  lạ

                 Lẩn  thẩn  chiếc  thân  già.

                 Lời  ngu  ngơ  tượng  đá

                 Hát  giữa  chợ  phù  hoa.

                 Sóng  xô  mù  biển  cả.

                 Hồn  lênh  đênh  quê  nhà !

 

                                          Hoàng  Song  Liêm