QUỲNH  HOA                                                 


                                          Ôi ! Quỳnh hoa, Em đến về đêm

                                        Không gian chào đón, lặng như chìm

                                        Cánh trắng hé  ra, trăng huyền hoặc

                                          Em đã đến rồi….      đời lãng quên …



                                    Em đến thăm, đêm đầu là đêm cuối

                                    Thoảng hương trinh, tiên nữ bị đày

                                    Chỉ một lần thôi gây thương nhớ

                                      Rồi Em trở gót, nhẹ như mây…

 
                                      Nhụy vàng một cặp, đôi hài nhỏ

                                      Áo em tà trắng, mỏng, lụa sa

                                      Mỗi độ xuân về, đêm Em đến,

                                      Sáng đã đi rồi, ta xót xa!



                                            Em đã đi rồi! đâu hình bóng

                                            Thoảng chút hương thừa theo gió bay

                                            Ta chờ Em nhiều đêm thanh vắng

                                            Và thấy Em tàn buổi sáng nay!



                                          Em vô tình quá! Chẳng tiếc thương

                                          Sao mau trở lại chốn thiên đường

                                          Em đến, như là cơn  ảo mộng

                                          Hương quyện trong hồn ta vấn vương …



                                            Nhờ ai nối dài cho giấc mộng

                                        Nhớ nối  giùm ta chút tơ vương…



                                                      Sao Khuê