Hương Bưởi

Sao Khuê

Có ai đã leo lên cành Bưởi

Nhỏ lệ rưng rưng, mắt đỏ au.

Ðâu biết bên kia khung cửa sổ

Có người đứng ngắm mà lòng đau .

 

Sau thân cổ thụ, tôi hàng ngắm

Ai tan học về để mộng mơ …

Tối đến đi qua còn đi lại…

Phải chi mà mình biết làm thơ …

 

Uớc gì sát vách, ta: hàng xóm,

Lùa vào khe cửa một tờ thư …

Thì cũng do mình hay mắc cở

Chỉ dám theo xa , Em chẳng chờ.

 

Ví thử hai nhà chung hàng giậu

Rồi con bướm trắng sẽ bay sang…

Tôi sẽ ngắm Em đi qua lại

Phất phới tung bay áo lụa vàng

 

Hay là… tôi ước thành Thi Sĩ

Mái tóc bềnh bồng, hai vai gầỵ

Không còn lưỡng lự, tôi sẽ đến

Trao tặng cho Em tập thơ dày …

 

 

Dáng Em đem khắc vào tâm tưởng

Khổ tôi đêm nhớ với ngày thương

Thu ba, Em nghiêng làn sóng nhỏ

Lòng tôi lảo đảo, sóng đại dương.

 

Tôi viết, viết ra rất nhiều lời

Nhưng rồi lại xé nát tả tơi.

Hương thừa trong gió còn thoang thoảng

Mà gót sen kia đã cách rời …

 

Trần gian, một thuở tôi đi lạc

Nhưng chẳng quên đường xanh lá me.

Sau gốc me già thân to lớn

Tôi vẫn chờ Em tan học về

 

Phải chi tôi có nhiều can đảm

Sẽ  chận Em về để hỏi thăm.

Lá thư sẽ nối liền…khoảng cách

Tôi, Em hôn ước kết trăm năm.

 

Em đã về đâu, cánh hoa rơi…

Thư tôi chưa gửi đã tả tơi.

Quăng bút từ nay thư không viết

Và cũng từ nay … bặt tiếng cười.

Sao Khuê