MỘT GÃ SAY THƠ

 

Gió bụi thời gian tiệp tiệp màu

Người đi trong gió cuốn đi mau

Nhân gian còn lại đời xam xám

Nhân ảnh phai mờ vạn kiếp sau.

 

Nghe sao lạnh buốt hồn man dại

Những mối u hoài nối tiếp nhau

Bốn bánh xe lăn buồn ngõ hẹp

Ai còn ai mất ai về đâu.

 

Bàng bạc sương lam chìm ảo vọng

Mùa đi mùa lại lá thay màu

Trăng khuya ló dạng đầu non lạnh

Ai cố tìm quên nẻo nẻo sầu.

 

Xứ lạ hồn đơn cô quạnh lắm

Mỏi mòn hương sắc chạnh long đau

Mai kia mốt nọ ai còn nhớ

Một gã say thơ bạc bạc đầu.

                               Đăng Nguyên