• Trần Văn Công
  • Sanh năm 1923, tại Tỉnh Gò Công
  • Bút Danh: Cò Công
  • Lão Mã Sơn
  • Cựu Sĩ quan Hiến Binh Quốc Gia.
  • Cựu Trung Tá Cảnh Sát Quốc Gia VNCH
  • Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương (Quân sự)
  • Chương Mỹ Bội Tinh (Hành chánh).

Xin nhấn vào từng chủ đề để đọc tiếp

Trang Thơ của thi sĩ Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn

Cô Út Kim Oanh kính tặng món quà Thơ Tranh mừng sinh nhật Thượng  Thọ 99 tuổi của anh Hai Trần Công. 

Kính chúc anh dồi dào sức khỏe, hạnh phúc bên con cháu và vui Thơ cùng bạn hữu.

Thơ: Trần Công/Lão Mã Sơn

Thơ Tranh: Kim Oanh



ĐÔNG MÃN , XUÂN SANG,

 

Giữa đêm hôm qua, chàng Đông từ giã

Bao nhiêu tuyết thừa mang hết theo mình 

Hẹn đến cuối năm sẽ quay trở lại

Cùng với nhân gian mừng lễ Giáng sinh.

 

Thay thế chàng Đông, nàng Xuân ló dạng

Hai tay Xuân ôm một bó mai vàng

Nàng mang theo cả vùng trời nắng ấm

Vạn vật, vui mừng chào đón Xuân sang.

                

      Hoa Đô, ngày 20-3-2021

                Lão Mã Sơn

 

Chúc mừng sinh nhật anh Trần Công

 

Thương Thọ mừng anh sắp Bách Niên
Khỏe mạnh vui tươi lắm bạn hiền
Thi tứ dồi dào siêng sáng tác
Cháu con thành đạt phước vô biên
Chúc anh nhàn hạ và bình yên
Rượu thơ bè bạn, lúc cao niên
Thân tâm an lạc vui tuổi hạc
Suốt tháng quanh năm chẳng muộn phiền

Ngọc Hạnh (Em 4)

 

 


Chúc mừng sinh nhật thi sĩ Trần Công/ Lão Mã Sơn. Kính chúc anh dồi dào sức khỏe, an vui và sáng tác đều . Cung Lan rất ngưỡng mộ anh.

 Cung Thị Lan

 

Mừng Sinh Nhật 99 Anh Hai Trần Công

 

(Gia Đình anh Lão Mã Sơn -Việt Nam)


Người ta tuổi hạc sức tàn
Anh Hai chín chín vẫn tràn nhựa xuân
Đường trần lắm chuyện tai ương
Chưa khô dòng lệ khóc thương bạn đời

Lại sầu ly biệt con côi
Tre còn măn mục hỡi ôi phận mình

Đèn khuya một bóng với hình
Sương sa người lạ tội tình chiếu chăn
Mới ngày nào được thăng quan
Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc vẻ vang đời
Bây giờ non nước xa vời
Quê cha đất tổ một trời tóc tang
Hiền thê ơi đây trăng vàng
Em đi trước để ngỡ ngàng cho anh.
Nhìn con thơ yếu đầu xanh
Ngày mai anh phải đấu tranh với đời
Lo cho các con nên người
Dẫu thân tàn tạ miễn đời con sung

Hiền thê ơi hết mong chờ

Thuyền con mình đỗ bến bờ vinh quang
Đêm nay dưới ánh trăng vàng
Về chia sinh nhật muộn màng với anh.

Viết tặng anh Hai Trần Công và kính chúc anh sinh nhật 99 toàn vẹn.
Kính quý,
Em Cao Minh Nguyệt(Em 3)

Hãy Vui Lên

(Kính tặng anh Hai)

Mỗi buổi sáng thức dậy
Nắng sớm ùa qua khung cửa sổ

Chim chóc ríu rít khúc hoan ca
Mở tung lồng ngực ra
Cho không khí trong lành
Tràn đầy buồng phổi
Đi khắp châu thân

Chào bình minh!
Ta còn đây để chứng kiến thời sự xoay vần
Chứng kiến những tiến bộ của khoa học
Hưởng thụ nếp sống văn minh

Còn thưởng thức những sáng tác của thế nhân
Còn dệt lên những vần thơ diễm tuyệt
Còn chuyện trò với những người bạn thân thiết
Liên lạc với những người còn lại ở quê nhà
Vui với bầy cháu con hiếu thảo gần xa

Good Morning!
Hỡi con Corona quái ác
Dù biến sang thể này hay thể khác
Chớ có lại gần ta
Hãy mau mau biến mất đi nha
Cho nhân loại thái hoà

Ta vẫn còn đây!
Trân quý từng phút từng giây ta đang có
Với tâm thanh thản
Nhìn tha nhân qua lăng kính lạc quan

Yêu vũ trụ, yêu thiên nhiên,
Vui với gió, đùa với mây
Ta thật yêu đời
Xin cảm tạ Ơn Trời!!

Feb 1, 2021.
Đỗ Dung

 
 Lịch sử ngày Mười Tháng Ba
-Bảy sáu (76) năm xưa cũng ngày nầy(10-3-1945)
Nhật Bản đảo chánh lật đổ Tây
Giao trả Việt Nam cho Bảo Đại
Dân Việt như rồng gặp được mây.
 
-Bốn sáu (46) năm xưa cũng ngày nầy(10-3-1975)
Cộng quân chiếm Tỉnh Ban Mê Thuộc
Khởi đầu ngày mất cả non sông
Dân Miền Nam bỏ xứ lưu vong.
 
-Chín chín (99) năm xưa cũng ngày nầy(10-3-1923)
Lão Mã Sơn mở mắt chào đời.
 
Hôm nay Lão mừng ngày Sinh Nhựt
Không quà, không thiệp, không cắt bánh
Covid cấm, không cho mời khách
Nâng ly trên gác trọ cô đơn
Công Trần mừng sinh nhựt Lão Mã Sơn.
                                                     Hoa Đô 10-3-2021
                                                        Lão Mã Sơn
 
 

Chữ rằng:: Vạn sự do Thiên

Phước cao  sống thọ tự nhiên thôi mà

Trăm năm trong cõi người ta (*)

Có ai danh giá “ Ngựa già Trên Non” (**)

Một đời trọn tấm lòng son

Thương con yêu vợ nhất ngôn một lòng

Tuổi tiên ai được như Ông?

“Anh Hai Văn Bút”, Trần Công bực Thầy

           Kiều Mộng Hà 

           March 11-2021

 

(*) câu thơ Trong Kiều của Nguyễn Du

(**) B hiệu Lão Mã Sơn# Ngựa trên Núi

Kính mời quý anh chị nhấn vào hàng chữ sau để thưởng thức :

 

CHÚC MỪNG SINH NHẬT 99 TUỔI ANH HAI

Thương chúc Anh Hai sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý.

                             Tiểu Thu

 

 

Có ai giải nghĩa được chữ tình

(Xin thân tặng hai nhà thơ Cao Mỵ Nhân và Cao Minh Nguyệt)

Tình rất bí ẩn khó ai suy đoán
Cuộc Tình chết chôn dưới mồ dĩ vãng
Nhưng vẫn trở về ở ẩn trong tim
Tình không bao giờ già, Tình bất diệt.

Chia tay từ lâu, nhà thơ Minh Nguyệt
Vẫn còn làm thơ thương nhớ cố nhân
Tuổi về chiều, thi sĩ Cao Mỵ Nhân
Sáng tác thơ Tình lâm ly ai oán.

Tình là thần dược, cũng là độc dược
Được Tình chung thủy nhiều kẻ hân hoan
Người bị phụ Tình tũi phận quyên sinh
Tự cổ chí kim chưa ai đoán được
Mình sẽ vui, hay khổ vì Tình

Trăm năm trong cõi người ta
Rượu Thơ là bạn, Tình là nghiệt oan!!!

Hoa đô, 15-12-2020
Lão Mã Sơn

Lễ Tình Yêu Trên Đất Khách

Hôm nay ngày lễ của Tình Yêu

Anh Chợt nhớ Em, nhớ thật nhiều

Nhớ những ngày Sài Gòn năm cũ

Bến Bạch Đằng trong những buổi chiều.

 

Tay trong tay, bên nhau lặng lẽ

Nhưng tim (hai) ta tâm sự thật nhiều

Đời thay đổi, Anh đi Em ở

Đất khách nhớ Em, (mỗi) lễ Tình Yêu.

 

        Hoa Đô, Ngày lễ Tình Yêu 2021

        Lão Mã Sơn

                                                     ANH TÔI SINH NHẬT

 

anh Hai Lao Ma Son.jpg

 

Hôm nay anh tôi sinh nhật. Một ngày sinh nhật thật đẹp ngày 10 tháng 3 và số tuổi cũng thật đẹp 99 tuổi.

Hai con số 9 đi kèm nhau như chín nút của bài cào. Con số tuyệt đối để thắng chắc trừ ba con tây hay đầm. Các bạn đừng tưởng tôi là dân bài bạc. Tôi không biết đánh bất cứ một loại bài nào trừ bài cào, vì nó dễ quá mà. Biết đếm là chơi được.

Anh tôi 99 tuổi. Dễ nể chưa. Điều đáng nể hơn là anh tôi rất tráng kiện, vui vẻ, bặt thiệp và làm thơ nhanh như chớp. Tôi không nói đùa đâu. Chỉ cần ai đưa một bài thơ lên là lập tức trên diễn đàn có bài thơ anh Hai tôi đối đáp. Thơ anh đơn giản, nghĩ sao nói vậy, tâm tình chân thật nhưng đi vào lòng người. Chúng tôi ai cũng yêu thương và kính nể anh.

Anh là người lớn tuổi nhất trên diễn đàn Văn Bút. Chúng tôi tôn trọng và coi anh như người anh cả dẫn dắt đưa những toa tàu tiếp nối đi trên chuyến xe lửa đời. Chúng tôi hãnh diện về người cựu Trung Tá CSQG của quân lực VNCH. Trong anh tha thiết tình yêu quê hương đất nước, những khắc khoải cho một VN hiện nay. Trong thơ, trong truyện không thể dấu được ý chí bất khuất, nỗi đau của một người lính trước vận mệnh quê hương. Anh đã làm những người em văn nghệ ngậm ngùi và kính phục. Với số tuổi 99 anh vẫn tự túc lo cho mình trong sinh hoạt hàng ngày. Có lẽ bây giờ anh không còn ra sân quần vợt để vui đùa lả lướt với những cú quật banh điệu nghệ. Môn thể thao đó cũng giúp cho anh tráng kiện và có sức khỏe tốt như bây giờ. Các con cháu của anh đều đã thành danh và anh an nhiên với cuộc sống nhàn nhã trong nhà già sang trọng.

Dù em chưa được một lần gặp mặt anh Hai. Nhưng đối với em, anh là một người anh đáng cho em trân trọng và quý mến. Cách sống tự tin yêu đời và tuổi thọ của anh cho em nguồn động lực lớn để vui trong đời sống và lấy anh làm tấm gương cho tuổi già sau này. Không ỷ lại vào con cái, vui và tận hưởng những gì mình có với tinh thần lạc quan 

Em kính chúc anh Hai TRẦN VĂN CÔNG LÃO MÃ SƠN sống như cây tùng cây bách, sức khỏe viên mãn và luôn luôn yêu đời.

 

Cứ như thế đó anh Hai ơi

Làm thơ tình cho thế gian coi

Bài thơ có bóng ai thuở ấy

Người đã bên anh suốt một đời.

 

Kính chúc anh hai Lão Mã Sơn

Như tùng, như bách như núi non

Như Lão Ngoan Đồng không có tuổi

Sống vui sống khỏe với cháu con

 

Mừng anh chín mươi chín mùa hoa

Ai nói anh Hai tuổi đã già

Tâm hồn thoải mái anh vẫn trẻ

Thơ thảo liền tay tựa phím ngà.

Chúc anh thi tứ luôn tuôn trào

Bạn bè em út vỗ tay chào

Nâng ly chúc tụng ngày sinh nhật.

Mừng Lão Mã Sơn quả tài cao

 

HAPPY BIRTHDAY ANH HAI

 

Nguyễn thị Thêm.

 

                                        HỒI ỨC NGÀY 30-4-1975

Chức vụ cuối cùng của tôi trước ngày 30-4- 1975, là Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia (Cảnh Sát Trưởng) Quậ 6, Thủ Đô Sài Gòn.

Nhà tôi ở số 87, đường Tự Đức, Đa Kao (Quận 1)

Suốt mấy tháng trước ngày mất Sài Gòn, tôi cấm trại 100%. Mỗi ngày tôi chỉ thăm gia đình bằng điện thoại.

Khoảng 3 giờ chiều ngày 29, tháng Tư, vợ tôi gọi điện thoại, cho biết quân đội và Việt cộng đang đánh nhau tại cầu Xa lộ, cách nhà tôi 4 blocks.

Vợ tôi  thấy lính Dù bị thương, chạy trước nhà tôi.

Lo ngại quân VC sẽ pháo kích vào Đài phát thanh (gần nhà tôi), tôi bảo vợ tôi và 6 con tôi, chuẩn bị sẵn  tất cả những gì cần, và một ít quân áo, tôi sẽ về rước vào tạm ngụ trong trụ sở của tôi đêm nay, rồi sẽ tính sau.

Tôi chạy xe về nhà với 2 người tài xế Cảnh sát. Tôi nhờ một tài xế lái chiếc xe nhà của tôi chở vợ tôi và 6 đứa con, cùng trở vào Chợ Lớn.

Hai xe rời nhà khoảng 5PM.

Khi hai xe chạy tới đầu đường Mạc Đỉnh Chi (gần nghĩa trang), bỗng có hai ông mặc thường phục, lái xe jeep quân đội, chận xe tôi lại. Ông lái xe bước xuống, hỏi tôi: “Anh làm gì, mà bây giờ anh còn mặt đồ tác chiến, mang súng? Có phải chiếc xe chạy theo xe anh, chở gia đình của anh hay không?

Tôi kể trường hợp của tôi cho ông ấy nghe. Sau khi nghe xong ông ấy chỉ người bạn đang ngồi trên xe, và nói rằng: ”Chúng tôi là Đại Tá của Bộ Tổng Tham Mưu. Vì chúng tôi tội nghiệp  gia đình anh, cho nên tôi chận xe anh để khuyên anh nên tìm đường thoát đi . Hết rồi! Không cò gì nữa mà hành quân. Cấp trên đã chạy mất hết rối! Hai chúng tôi cũng đang tìm đường chạy đây. Nói xong, hai vị Đại Tá, ân nhân của tôi, hối hả chạy đi.

Phân vân vài giây, tôi quyết định ra đi. Tôi biểu chú tài xế lái lại Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quận Nhứt, ở đầu đường Mạc Đỉnh Chi, cạnh Tòa Đại sứ Mỹ.

Tôi biết nếu vào BCH Cảnh Sát, sẽ vào được Tòa Đại sứ Mỷ, vì hai tòa nhà nầy cách nhau bằng một tấm vách tường rào. Tôi biết rỏ như vậy, vì năm 1968, tôi làm Phó Cảnh Sát Trưởng Ty Cảnh Sát nầy.

Khi tới nơi, tôi thấy cả ngàn người bao quanh Tòa Đại sứ và cổng vào BCH Cảnh Sát. Cổng BCH /CS bi chân bằng rào di động quấn kẽm gai (ngựa sắt). Trên chòi canh , anh lính gát chỉa  súng Đại liên vào đám đông hăm sẽ nổ súng, nếu ai đến gần cửa cổng. Tôi thất vọng vô cùng !

Bổng đâu một quới nhơn nữa xuất hiện cứu nguy tôi. Đó là Đại Úy Kiều, sĩ quan trực, ra kiểm soát chòi canh. ĐU.Kiề thấy tôi, vội chạy lại hỏi “ Sao giờ nầy mà “ông Thầy còn đây? Xếp tôi (Trung Tá Bá) chạy hồi 3 giờ rồi.”

Tôi cho Kiều biết tôi muốn vào, mà không sao vào được. Kiều đến gần tôi, nói nhỏ đủ cho tô nghe  “Trung Tá gom gia đình lại, tôi cho lính kéo con ngựa sắt (Rào) thì dọt vô liền, rồi lính sẽ kéo rào lấp lại. Nếu châm, họ tràn  vào thì khổ. Mọi sư trôi chảy . Chúng tôi vào đượn BCH Cảnh Sát.

Gia đình tôi được người lính  Mỹ trên trạm gát Tòa Đại sứ đưa xuống một chiếc thang để leo vào sân sau của Tòa Đại sứ.

Lúc đó là 7 PM. Chúng tôi ngồi chờ tới  2 AM (29 rạng ngày 30) mới được máy bay trực thăng bốc , đưa ra tàu Hạm Đội 7 ngoài khơi Vũng Tàu.

Rồi sang qua tàu Thương mãi dân sự, Pioneer (do Chánh phủ Mỹ thuê, đón người VN tỵ nạn), và qua đảo Guam ở hơn  một tháng.  khoảng 2 tháng  sau được vào Mỹ , tạm trú tại trại IndianTown Gap chờ người bảo trợ.

Chờ khoảng một Tháng nữa, gia đình  tôi được một họ Đạo Tin Lành

“North Community Lutheran Church” ở Columbus, Ohio bảo trợ.

Qua chuyện nầy, tôi nghĩ mỗi người đều cố số phần

Hằng Năm, đến tháng Tư,  nhớ lại chuyện nầy, tôi còn lạnh mình.

Hoa Đô, Tháng  4-2021

Công Trần/Lão Mã Sơn.

 

                                        

CHUYỆN TÌNH ANH BÁN CHIẾU     

      

Anh lái chiếu  Cà Mau tới vùng Ngả Bảy
Được cô khách hàng đặt cặp chiếu bông
Anh bán chiếu và khách đều còn trẻ
Hai người chưa ai có vợ, có chồng
Câu chuyện đổi trao rất dễ cảm thông
Từ chuyện mua bán, hoa tình chớm nở.
Anh bán chiếu  chào tạm biệt người yêu
Hẹn hai tháng  sẽ giao hàng cặp  chiếu
Về  Cà Mau, tự tay anh  dệt lấy
Anh lựa từng cộng lát tốt nhuộm vang
Đôi chiếu rất đẹp, nhưng anh không bán
Sẽ làm món quà chàng tặng cho nàng
Để chứng cho lời minh sơn, thệ hải
 
Hai tháng sau chàng đến Vàm Ngả Bảy
Vát cặp chiếu bông đem đến nhà Nàng
Nhưng cửa nhà đóng kín, Nàng vắng bóng
Chàng  tìm hỏi thăm những người hàng xóm
Mới biết nàng đã cất bước theo chồng.
Anh bán chiếu tưởng  đất trời sụp đổ
Dấy lên nỗi buồn tan nát cõi lòng
Chàng quyết tìm nàng hỏi rõ đục trong.
 

                                        

 
                                                                (Trang 2-2)
Thương nhớ bạn tình  , chàng buồn than thở :
(Hò Miền Nam): “ Hò ơ………..ơ……………ờ…
Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm
Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu
Chiếu nầy tôi chẳng bán đâu
Tìm cô không gặp,..ờ…. ………Hò ơ………….
Tìm cô không gặp, tôi gối đầu mỗi đêm”.(1)
Rồi chàng tự trách:
“Người ta đã có chồng rồi
Chiếu chăng sao ấm bằng người tình chung
Để mình ôm cặp chiếu bông
Chờ đợi chi nữa, uỗng công đợi chờ”(1).
 
Đến quê chồng nàng ,chàng được hung tin
Vì thương nhớ chàng, nàng lâm trọng bịnh
Cách nay mấy hôm nàng  đã qua đời
Nghe  tin buồn, anh bán chiếu rụng rời
Chàng tìm đến mộ người yêu bạc số
Đặt cập chiếu lên mồ người quá cố
Thắp một nén hương, nước mắt tuông rơi.
 
Về Cà Mau, Chàng bỏ nghề bán chiếu
Để quên nỗi buồn bị mất người yêu.
                                                              Lão Mã Sơn
(1)-Trích trong tuồng cải lương” Tình Anh Bán Chiếu
.

          

           

 

TIỄN TÁO QUÂN

 

Khuya  nay năm mới, Táo về trời

Nhà tôi nghèo quá Táo Quân ơi!

Không chè đãi Táo cho đúng lễ

Kính mời  Thần Táo tạm dĩa xôi.

              

Táo đáo Thiên đình, chầu Thượng Đế

Xin Táo ra ơn giúp dân tôi

Tâu lên Thượng Đế, Ngài thấu rõ

Bịnh dịch tràn lan khổ quá trời!

 

Suốt cả năm nay ngồi bó gối

Không dám bước chân khỏi cử nhà

Người người, ai cũng mang mặt nạ

Trùm bít mũi, mồm, thở hụt hơi

 

Kính xin Thần Táo thương dân Việt

Tâu xin uy lực của Vua Trời

 Ra lịnh Thiên Lôi mang sấm sét

 Đánh cho Vi khuẩn chúng tàn đời

 

                                 Hoa Đô, 31-12-2020

                                  Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

   Lễ Tình Yêu Trên Đất Khách

Hôm nay ngày lễ của Tình Yêu

Anh Chợt nhớ Em, nhớ thật nhiều

Nhớ những ngày Sài Gòn năm cũ

Bến Bạch Đằng trong những buổi chiều.

 

Tay trong tay, bên nhau lặng lẽ

Nhưng tim (hai) ta tâm sự thật nhiều

Đời thay đổi, Anh đi Em ở

Đất khách nhớ Em, (mỗi) lễ Tình Yêu.

 

        Hoa Đô, Ngày lễ Tình Yêu 2021

        Lão Mã Sơn

 

 TẾT TRÊN GÁC TRỌ

Tết đến buồn lòng người viễn xứ
Xuân về xót dạ kẽ xa nhà.
 
Thế mà,
Vừa hết Tết Tây, tới Tết ta
Nhớ thuở xưa kia ở quê nhà
Hăm lăm tháng Chạp, ngày tảo mộ
Tiễn Táo Quân vào tối hăm ba
Bánh chưng xanh, thịt kho, dưa giá
Chiều ba mươi cúng rước Ông Bà.
 
Nay sống lưu vong nơi đất khách
Mừng Xuân trong cảnh kẻ không nhà
Đầu Năm đón Tết trên gác trọ
Mua cơm hàng quán cúng Ông Bà
Lặng nhìn hương khói lòng thương nhớ
Thân nhân quá cố, nhớ Mẹ Cha
 
Con cháu đi làm không được nghỉ
Sở Mỹ không cho nghỉ Tết ta
Tối đêm mồng một, đầu Năm mới
Điện thoại, điện thư chúc thọ Cha.
 
Giữa đêm trừ tịch không tiếng pháo
Nâng cốc mừng Xuân, Ta với Ta.
                            Hoa Đô, Tết Tân Sữu 2021
                            Lão Mã Sơn
 
 

          

 NHNG K ĐÁNG THƯƠNG

 

Mỗi độ Đông sang tiết Trời trở lạnh

Nhớ thương ngưòi bất hạnh ở quê nhà

Sau mấy mươi năm, nay Họ đã già

Thời trai trẻ, Họ đã từng giữ nước.

 

Từ Cà Mau cho đến miền sơn cước

Họ xông vào nơi lửa đạn, mưa bom

Đánh đuổi giặc cho người dân an lạc

Đời chiến binh, cuộc đời nhiều bi đát.

 

Biết bao người đi mà chẳng trở về

Hàng vạn người bị trỡ thành tàn phế

Giải ngủ v, Họ sống cảnh lầm thang

Cuộc chiến tàn, đời Họ càng khốn khổ.

 

Người chiến bại, sống cuộc đời dang dỡ

Đảng phi nhân ngược đải để trả thù

Có những mảnh đời rách nát, âm u

Lê lết thân tàn, đầu đường xó chợ

Kiếm sống qua ngày nhờ khách từ tâm.

 

Chúng ta, ai người dư để, dư ăn

Nhỏ chút tình thương, chia cơm xẻ áo

Giúp kẻ bạc phần, ta đã chịu ơn

Đễ họ thấy lòng vơi nỗi cô đơn

Vì họ biết chúng ta không quên họ.

 

LÃO MÃ SƠN

PHỤ NỮ MIỀN  NAM THỜI  KhÓI LỬ A
    
Phụ Nữ Miền Nam trong thời khói lửa
Đáng được vinh danh “Tiết Hạnh Khả Phong”
Chăm sóc Mẹ già, con dại  thay chồng
Để chinh phu yên lòng lo chống giặc.
 
Đêm cô đơn, nhớ chồng rơi nước mắt
Nhìn đám con thơ, ruột thắc gan bào
Lo lắng cho chồng, khi nghe tiếng pháo
Cầu xin Phật Trời che chở chinh phu.
 
Kẻ đón chồng về chân cụt, mắt mù
Người đổ lệ, nhận xác chồng tử trận
Vợ tù cải tạo vô cùng lậng đậng
Thăm nuôi chồng ngàn dậm xa xôi.
 
Hoằng đôi vai gánh vát cuộc đổi đời
Cùng con trẻ đi vùng kinh tế mới
Trồng sắn, trồng khoai, mẹ đào, con xới
Thiếu áo cơm, đời chẳng thấy tương lai.
 
Phải cùng con vượt biên ra hải ngoại
Biết bao người nạn nhân quân cướp Thái
Chết trên biển Đông bỏ lại  con thơ
Lạc  lõng quê người, bọn trẻ bơ vơ .
 
Phụ Nữ  Miền Nam Trong Thời Khói Lửa
Góp công lao với đất nước non sông
Dù không cầm súng chống giăc như chồng
Vợ chiến binh, tổ quốc vẫn tri ân.
 
                           Trần Gò Công / Lão Mã Sơn
MÙA THU CHẾT 
 
Chiếc lá cuối cùng rơi trên thảm cỏ
Mùa THU ra đi  rời bỏ trần gian
Nhân thế chôn THU xuống mồ dĩ vãng
Cây cỏ tiếc thương chít giải khăn tang.
 
Mùa THU Chết để lại nhiều thương nhớ
Thi nhân làm thơ kể nỗi nhớ thương
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang tận phố
Tiễn đưa hồn THU lên cõi Thiên đường.
 
Đông đến thay THU, tiết trời khắc nghiệt
Vạn vật mất THU càng tiếc càng thương
THU đã ra đi, không còn trở lại.
Khách tha hương vẫn mãi mãi đợi chờ.
 
Hoa Đô, cuối THU 2020
Lão Mã Sơn

    ĐÊM CHÚA GIÁNG SINH

 

Tôi là người ngoại đạo, nhưng khi tôi

Nhìn cây Thánh giá trên nóc Thánh đường

Nghe từ nhà thờ giục giã tiếng chuông

Tôi tin rằng trên trời cao có Chúa.

 

Tôi ước mong sao trên cao Chúa thấy

Dưới trần gian nhơn loại gặp nguy nàn

Bịnh dịch Corona đang thế lan tràn

Chưa tìm được thuốc tim ngừa ngăn chận.

 

Tôi quỳ gối, chắp hai tay cầu nguyện

Chúa ra tay dùng thần lực, thiên oai

Tiêu diệt tân gốc vi trùng Covid

Để cứu nguy cho nhơn loại, chúng sanh.

A men!

 

Hoa Đô, Mùa Giáng sinh 2020 

Lão Mã Sơn

 

BUỒN TÀN THU

 

Định luật  Hóa công đã an bài

Mỗi mùa chỉ có chín mươi ngày

Mùa Thu cũng không thành ngoại lệ

Sẽ mãn vào giữa tối đêm nay (20-12)

 

Thu  từ giã, đi vào dĩ vãng

Nước mắt rơi thành giọt sương mai

Chân bước đi, mặt còn quay lại

Tan nát  lòng trong buỗi chia tay.

 

Ánh trăng khuya soi trên phố vắng

Tiễn  đưa THU  mấy dâm đường dài

Bóng THU dần khuất vào dĩ vãng

Khách lữ hành nhớ  lá Thu phai.

                                  Hoa Đô,Đêm 20-12-2020

                                           Lão Mã Sơn

     GỞI NGƯỜI TÌNH CŨ

Lá thắm đề thơ  gởi người tình cũ
Thả bức thơ xuống Thái Bình Dương
Cho thủy triều đưa vào bờ quê Mẹ
Để tôi thăm người tình cũ tôi thương.
 
Ngày chia tay hai ta còn xanh tóc
Nay hai mái đầu đã trắng như hoa
Kẻ ra đi  thương nhớ người ở lại
Người bạn tình xưa có nhớ kẻ đi xa?
 
29-12-2020
Lão Mã Sơn

              CHUYỆN CHÓ HACHIKO

 

Mời bạn ngồi xuống đây, nghe tôi kể

Chuyện  con Chó trung thành tên Hachiko:

      Một ngày kia, trên đường phố Tokyo

              Con chó nhỏ lạc , bơ vơ thất thưởng

      Được giáo sư Ueno đem về nuôi dưỡng

 Ông đặt tên chú chó là Hachiko.

Mỗi ngày Giáo sư đi bộ đến ga

Đến trường làm việc bằng đường tàu hỏa

Đến ba giờ chiều mới trở về nhà.

Mỗi sáng Hachiko đi theo đưa chủ

Ba giờ chiều chờ chủ ở sân Ga.

        Một ngày kia, đang giảng bài trong lớp

              Giáu sư Ueno bị đột quỵ, qua đời

         Ông vĩnh viễn không còn trở lại nhà.

Ba giờ chiều Hachiko chờ chủ ở sân ga

Bất kể nắng mưa, trường trải mười năm

Ông chủ thân yêu vẫn mãi băt tăm.

                                                                       (Xem tiếp trang 2)

 

                                    

 (Chuyện chó Hachiko tiếp theo trang 1)

Gần mười năm sau ,  Hachiko già yếu

Nhưng ngày ngày vẫn chờ chủ thân yêu.

Dân chúng trong vùng, ai ai cũng biết

Mang nước, thức ăn đến Ga thăm viếng

               Một chiều mưa, Hachiko gục ngã

               Vĩnh viễn ra đi ngay trước sân Ga

               Nơi Hachiko mỗi ngày ngồi chờ chủ.

               Gia đình  Giáo sư  tiễn đưa đông đủ

               An táng  Hachiko bên mộ  Ueno.

 Báo chí  loan tin khắp cả Thủ đô

 Nhiều người khóc cảnh sanh ly, biệt tử

 Dân chúng đóng góp một số tiền thừa đủ

  Để thuê người tạc bức tượng bằng đồng

 Dựng trên địa điểm Hachiko chờ chủ.

         Mãi ngàn sau hình ảnh Hachiko còn đó

         Dầu bao tháng, năm ,nắng táp mưa sa

        Hàng năm ,vào ngày mồng 8, Tháng 3

        Hachiko được tưởng niệm tại sân Ga.

 

            Thế gian thú vật như người

Trung thành, tình nghĩa được đời mến thương.

                                                                                Hoa Đô. 2020

-Hachiko sanh tháng 11-1923, tại Akita.

-Gs.Ueno đem Hachiko về nuôi, 12-5-1925

-Hachiko chết ngày 8-3-1935                         

 Cò Gò Công /Lão Mã Sơn

 
Kiệt sức, lao tâm vì danh,lợi
Ngày về cát bụi,  trắng đôi tay
Bầu rươi, túi thơ, đời thơ thới
Số phần Tạo hóa đã an bài.
Vinh nhục, thăng trầm, thành rồi bại
Hành trang ngày cuối “Cổ quang tài’ !
30-11-2020.
Lão Mã Sơn.
      Tìm Về Quá Khứ
Hoàng hôn xuống cuối chân trời viễn xứ
Chợt nghe lòng buồn, mượn rượu giải khuây
Nhìn đáy cốc, ta tìm về quá khứ
Tìm bạn bè xưa, tìm lại cố nhân.
 
Tuổi đời ta sắp cuối nẻo đường trần
Xa cách cố hương, đất khách dung  thân
Muốn thấy lại bạn bè , người năm cũ
Trước ngày ra đi từ giã cõi trần.
 
Hoa Đô 28-11-2020 
Lão Mã Sơn
 
 
Anh ơi! cứ đợi ở nhà già.
Lần lượt tụi em sẽ ghé qua.
Laptop anh Hai ngồi bấm bấm
Iphone em út cũng sa đà
Tâm sự trải dài trên Văn Bút
Văn thơ mở rộng khắp gần xa
Nâng ly thấm thía tình huynh muội.
Cạn chén chân tình nghĩa một nhà
Vui trong văn nghệ vui đời sống
Khoái lạc trong tâm hạnh phúc già
Chúc anh an lạc trăm tuổi hạc
Mừng Lão Mã Sơn vượt can qua.
Nguyễn Thị Thêm

Anh Sáu khổ

 

Sáng nay đi chợ ghé tiệm Tàu
Gặp anh Sáu Khổ, từng quen nhau
Trông anh xơ xác như mền rách
Đầu tóc chơm bơm, mặt đầy râu
Bước đi thất thểu như xác chết
Ai nhìn anh ấy, cũng phát rầu.
Tay bắt, mặt mừng, tôi vào chuyện
Hỏi thăm gia đạo ảnh đôi câu
Ảnh than :” Đời Tớ bi quan lắm
Nợ nần, thất nghiệp đã từ lâu
Bầy con chục đứa đang nheo nhóc
Nuôi ăn, nuôi mặc chúng, tiền đâu?
Bà xã ghen tương, đòi ly dị
Bà bé (vợ hai) ốm đau, sắp đập bầu!
Đời Tớ đang đi vào ngõ hẹp
Không biết rồi đây sẽ về đâu?
Vì mang tên “KHỔ”, nên Tớ khổ
Mới biết cái tên rất nhiệm mầu.
Nếu được Bố đặt tên là “SƯỚNG”
Thì Tớ đâu khổ quá như vầy”
 
Hoa Đô, 20-11-2020.
Lão Mã Sơn

MÙA THU CHẾT.

Chiếc lá cuối cùng rơi trên thảm cỏ

Mùa THU ra đi rời bỏ trần gian

Nhân thế chôn THU xuống mồ Dĩ Vãng

Cây cỏ tiếc thương chít giải khăn tang.

Mùa thu chết để lại nhiều thương nhớ

Thi nhân làm thơ kể nỗi nhớ thương

Tiếng chuông nhà thờ ngân vang tận phố

Tiễn đưa hồn THU lên cõi Thiên đường.

 

Đông đến thay THU, tiết trời khắc nghiệt

Vạn vật mất THU càng tiếc càng thương

THU đã ra đi, không còn trở lại.

Khách tha hương vẫn mãi mãi đợi chờ.

 

Hoa Đô, cuối THU 2020

Lão Mã Sơn

 

THƠ GỞI BẠN


Mùa lễ TẠ ƠN, viết thơ gởi Bạn
Xin nhận nơi tôi hai tiếng “TẠ ƠN”.
Dù không gặp mặt, hàn huyên trên mạng
Cũng đã giúp tôi đỡ thấy cô đơn.


                  Cuộc đổi đời làm đời tôi thay đổi
                  Cửa rông nhà cao bỏ lại bên nhà
                  Lìa xa quê hương, lưu vong xứ lạ
              Sống một mình trên gác trọ Nhà Già


Nhờ máy vi tính  trung gian tìm bạn
Tôi đươc quen nhiều thân hữu Văn- Thơ
Tây Âu, Úc Châu,  và Gia Nã Đại .
Tôi  vui mừng đã đạt được ước mơ.


               Tôi vừa mới được vào nhà Văn Bút
           Có thêm trên  sáu chục bạn Văn- Thơ
              Một lần nữa xin TẠ ƠN  quý bạn
               Đã giúp đời tôi đỡ thấy bơ vơ.  
                 
            Trước khi gác bút, Tôi xin chúc bạn:
       “Một Lễ TẠ ƠN  hạnh phúc, bình an.”    

                    Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn         
                      Hoa Đô,  Mùa Lễ Tạ Ơn 2020

  Bán Thơ

Ai mua Thơ, tôi bán Thơ cho

Thơ Đường, Thơ Muối, Thơ Tự do

Thơ tình, Thơ cảnh, Thơ chánh trị

có Thơ kể chuyện mới ra lò.

 

Tôi cần mấy chục mua rượu đỏ

Nên tôi bán rẻ, giá như cho 

Thơ tôi sẵn có trong liên mạng

Tiền trao, cháo múc chớ có lo.

 

Thơ đây, Thơ đây, Thơ hay đây!

Ai mua Thơ, tôi bán Thơ cho.

 

Hoa Đô 05-12-2020

Lão Mã Sơn

THỰC TẾ KIẾP NHÂN SINH

 

Từ cõi hư vô ta bước vào đời

Không vải che thân, hai bàn tay trắng

Đến tuổi trưởng thành, dãi dầu mưa nắng

Kiệt sức, lao tâm xây đắp tương lai.

 

Vinh nhục, thăng trầm, thành công, thất bại

Sự nghiệp tạo bằng nước mắt, mồ hôi

Kiếp nhân sinh, ba vạn sáu ngàn ngày

Ngày ta ra đi, giã từ trần thế

Tài sản, bạc vàng thảy đều bỏ lại

Hành trang mang theo, một cổ quan tài !!!

 

Lão Mã Sơn

              THU NHỚ .

Hè vừa tắt nắng, Thu đến đây rồi

Tựa bên song cửa, nhìn lá Thu rơi

Chợt nghe lòng mình nhớ người năm cũ

Hai ta mất nhau mấy chục Thu rồi

Quê Mẹ Thu về, Em có nhớ tôi?

 

Anh đang ở phương nào, Anh yêu ơi?

Nhìn chiếc lá vàng bay theo gió cuống

Em thương Anh lạc lõng giữa chợ đời.

Mỗi độ mùa Thu về trên quê Mẹ

Em nhớ Anh nhiều, nhiếu  lắm Anh ơi!

 

Mỗi độ THU sang, quê nhà, đất khách

Có hai bạn lòng gởi NHỚ cho nhau.

 

                            Hoa Đô, 01-10-2020.

Thân tặng nhà thơ Nguyễn Thi Thanh Dương

 
Sông Cửu Long giang vừa dài, vừa rộng.
Có lắm khi gặp gió lông mưa cuồng
Thử hỏi làm sao mà con đò dọc
Không rời con sông tránh cảnh tai ương?
Như những cuộc tình gảy gánh giữa đường
Vì sóng gió, Sông và đò tạm biệt.
                               5- 10-2020
                          

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
 
 

Thu Nhớ Người Đã Khuất

Đang ở nơi nào Em có hay?
Một mùa Thu nữa đã về đây
Thu trước Em còn xem lá đổ
Em đi chẳng đợi đến Thu nầy.
 
Chiều Thu chạnh nhớ người đã khuất
Buồn dâng lên mắt, mắt cay cay
Nhìn chiếc lá vàng bay theo gió
Nhớ người khuất bóng cuối chân mây.
 
Nhiều đêm nghe tiếng mưa trên lá
Ngỡ bước chân Em trở về đây
Tĩnh giấc, Anh nhìn qua song cửa
Ngoài kia chỉ có gió lay cây.
 
Hơn nửa đường đời ta chung bước
Nay Anh cô độc tháng, Năm dài
Quãng đường cò lại, Anh một bóng
Vui buồn sang sẻ biết cùng ai.

Thu nầy Anh nhớ Em Thu trước
Thắp nén hương trầm khó quyện bay
Anh gởi nhớ thương vào hương khói
Đang ở nơi nào Em có hay?
 
                       Lão Mã Sơn

 

 

 

     MÙA THU VÀ LỮ KHÁCH.

Sương lam mờ mịt cuối chân mây

Một mùa Thu nữa sắp về đây

Gieo nỗi nhớ lòng người chiến bại

Nhớ mùa Thu quê ngoại ngày nào.

 

Nhìn lá vàng bay theo gió cuốn

 Khách lữ hành lòng thắm thía buồn

 Gẫm phận mình khác chi chiếc lá

Sống lang thang xa cách quê hương.

 

Tháng năm dài  mỏi mòn mơ ước

Một ngày nào dứt kiếp tha phương

Đêm trăn trở băn khoăn tự hỏi

Mùa Thu nào (ta) về lại cố hương ?

                               Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

Thu Về Trên Đất Khách

Thu về rồi đó phải không Thu?
Heo may than thở tiếng vi vu
Mây trắng lang thang, tan rồi hợp
Trăng vàng lơ lửng, tỏ rồi lu.

Lá Thu rơi ngập đường lữ thứ
Hình bóng quê hương vẫn mịt mù
Lần tay đếm lại ngày xa xứ
Thu nầy đến nữa, mấy mươi Thu.

Thu đã về rồi lữ khách ơi
Mưa Thu giăng mắc cuối chân trời
Gió Thu lành lạnh ngoài song cửa
Lá úa lìa cành lác đác rơi.

Chờ đợi mõi mòn trên đất khách
Ngày về cố quốc quá xa xôi
Nhiều đêm thao thức trên gác trọ
Nhớ về quê Mẹ quá Thu ơi !

Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn

Thu Tha Hương
Lại một mùa Thu đến đây rồi
Sương Thu hiu hắt lá vàng rơi
Gió Thu lành lạnh lay cành lá
Một mảnh trăng Thu tận cuối trời.
 
Thu đến, Thu đi, Thu lại đến
Quê hương bỏ lại mấy Thu rồi
Mong một mùa Thu về quê cũ
Giấc mộng hồi hương mãi xa xôi.
 
Chiều Thu chạnh nhớ về quê Mẹ
Thẫn thờ nhìn chiếc lá Thu rơi
Thương chiếc lá vàng bay theo gió
Tha hương buồn lắm lá vàng ơi
 
                  Hoa đô, một chiều Thu
                  Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.
 
 
        ĐÂU PHẢI TẠI THU
Thu nào cũng giống Thu nào thôi
Nào có Thu buồn, với Thu Vui
Buồn vui tùy thuộc vào hoàn cảnh
Của khách đón Thu bước vào đời.
  
                         Hoa Đô,19-9- 2020
                   Trần Công/Lão Mã Sơn
 
            THU 2020
Nắng Hạ tàn, hoa Cúc vàng chớm nở
Mùa THU sang, mùa của nhà thơ
THU tạo hứng cho thi nhân sáng tác
THU cũng là mùa tuổi trẻ mộng mơ.
 
Với lữ khách, THU là mùa buồn, nhớ
Nhớ nước, nhớ nhà,buồn cảnh tha phương
Mỗi độ đón THU sang trên đất khách
Nghe lòng nhớ về THU của cố hương.
 
Hoa Đô, Thu 2020
CT/Lão Mã Sơn

         CHUYỆN HAI CON SÓC ĐÓI
 
 
 
 
Thu vừa sang , gió lạnh lướt ngoài song
Tựa cửa nhìn lá úa rớt trên sân
Tôi chợt thấy cặp sóc màu nâu sậm
          Hai sóc đáng thương chắc là đói lắm
          Con bới, con đào để tìm thực phẩm
          Bỗng một con hai tay cầm tai nấm
          Xé làm đôi chia xẻ với bạn lòng.
Thấy cảnh đôi Sóc, lòng tôi xúc động
Vội mang giày, mặc áo ấm ra sân
Mang mấy mẩu bánh giúp cho đôi sóc
          Tôi ném bánh trên sân, gần cặp sóc
          Nấp sau thân cây, không làm chúng sợ
Thấy bánh, hai sóc vô cùng mừng rỡ.
Đứng trên hai chân, quan sát chung quanh
Không thấy người, hai sóc an tâm
Cùng chạy đến tha bánh về tổ ấm.
 
           Ngày hôm ấy, tôi nghe lòng vui lắm
           Vì mình đã làm cho kẻ khác vui.
 
                          Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.
 
 
 
TB.-Hiện nay những món ăn thừa, mà tôi nghĩ rằng con sóc thích, thay vì bỏ vào thùng rác, tôi cất vào tủ lạnh. Mỗi sáng nhơn khi đi bộ để vận động, tôi phân phát cho đám sóc. Đôi khi cỏ ướt làm cho tôi suýt té, mà tôi vẫn thấy vui, vì tôi nghĩ đến sư vui mừng của đám sóc khi gặp mồi.

MỪNG “NGÀY PHỤ NỮ”

18-8, một trăm năm trước(1920)

Susan Anthony, người bang Nữu Ước

Đứng lên làm chiến sĩ tiền phong

Tranh đấu sang bằng chuyện bất công

Đòi quyền Bầu, Ứng cử (cho) Phụ nữ.

 

Từ đó ngày 18-8 đi vào lịch sử

Thành Ngày Phụ Nữ xứ Hoa Kỳ.

Mời Anh ,Em cùng Lão nâng ly

Chia vui với Chị, Em trong hội.

 

Hoa Đô, ngày 18-8-2020

 Trần Công/Lão Mã Sơn

  CHỚM THU 2020.

 

Lá đổi màu ,vạt nắng Hè bớt nóng

Báo tin mùa Thu sắp đến nay mai

Nhớ đứa con mất mùa Thu năm trước(2019)

Nghe lòng buồn, tôi buông tiếng thở dài.

 

Nỗi tiếc thương con vừa mới nguôi ngoai

Mùa Thu nầy sẽ vô tình khơi lại

Thảm cảnh tre già mà khóc măng non.

 

Lấy chiếc cell phone bấm số gọi con

Nghe lại tiếng con nói trong máy nhắn

Nước mắt tuôn rơi giọt dài, giọt ngắn

Tiếng nói còn đây, con đã mất rồi.

 

Nỗi buồn nào bằng sanh ly, tử biệt

Cầu đoạn trường ai có qua mới biết

Nỗi đau nào bằng phụ tử chia phôi !

 

                       Hoa Đô, chớm Thu 2020

       Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

CHUYỆN  TÌNH LƯƠNG SƠN BÁ VÀ CHÚC ANH ĐÀI

                                    (1)

Bạn hãy ngồi xuống đây nghe tôi kể

Một câu chuyện tình rất là thần thoại

Của Lương Sơn Bá, và Chúc Anh Đài:

           Nơi Quận Chiếc Giang của nước Trung Hoa

           Chúc viên ngoại, một gia đình khá giả

           Hai ông/bà, sanh một người con gái

           Một mỹ nhân có sắc lẫn có tài

           Cha Mẹ đặc tên là Chúc Anh Đài.

Được Cha cho đi Hàng Châu học tập

Nàng giã trai để đi đường cho tiện.

Trên đường đến Hàng Châu, nàng được quen

Với một thư sinh tên Lương Sơn Bá

Cũng đến Hàng Châu học tập như nàng

Ý hiệp tâm đầu, kết thành đôi bạn.

Vui buồn có nhau, san sẻ tâm tình

Luôn luôn bên nhau như bóng với hình.

           Không lâu sau, nàng yêu Lương Sơn Bá

           Lương Sơn Bá không được biết, không hay.

          Chàng xem nàng như một đứa em trai.            

 

 

                                                                          

CHUYỆN TÌNH LƯƠNG SƠN BÁ VÀ CHÚC ANH ĐÀI

                           (2)

Học cùng trướng, có tên Mã Văn Tài

Con trai của một vị quan Thái Thú

Sớm biết  Anh Đài là gái giả trai.

Chàng say mê nhan sắc Chúc Anh Đài

Sanh lòng ganh tỵ với Lương Sơn Bá.

Mã Văn Tài báo cho Chúc phu nhân

Chuyện  Anh Đài ,Lương Sơn Bá kết thân

Nhận được tin, Chúc phu nhân tức giân

Gọi  Anh Đài về, không cho học nữa.

                 Ngày chia tay nhau, trong buỗi tiễn đưa.

                  Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài đổ lệ.

                  Hứa sẽ cùng nhau giữ tình huynh đệ

                   Dầu cho người góc biển, kẻ chân trời.

 Mã Văn Tài  xin Cha, quan Thái Thú

  Đến Chúc Gia Trang, dạm hỏi Anh Đài.

  Chàng học xong, sẽ làm lể thành hôn.

CHUYỆN TÌNH LƯƠNG SƠN BÁ VÀ CHÚC ANH ĐÀI

                                      (3)

Lương Sơn Bá học chưa hết  ba năm

Được Ngài Thừa Tướng Tạ An tin tưởng

Bổ nhậm làm Tri Huyện một Quận nghèo.

                 Lương Sơn Bá  trở về quê thăm Mẹ

                 Được Mẹ  cho xem thơ Chúc Anh Đài

                 Mới biết Anh Đài là gái giã trai

                 Yêu chàng từ lâu, chàng không hay biết.

                 Lương Sơn Bá liền đến Chúc Gia Trang

                 Thăm Chúc Anh Đài, thề non hẹn biển.

Lương Sơn- Bá đến Quận Mậu làm Tri Huyện

Gặp lúc dân bị nạn đói triền miêng.

Anh Đài xin Cha, thăm Lương Sơn Bá

Nàng tiếp tay chàng hoạt động cứu dân.

                 Biết Lương Sơn Bá thanh liêm, tài đức

                 Chúc phu nhân ưng thuận nhận chàng

                 Làm con rể gia đình nhà họ Chúc.

Mã Thái Thú dùng quyền, làm áp lực

Giành Chúc Anh Đài cho Mã Văn Tài (Con)

 

 CHUYỆN TÌNH LƯƠNG SƠN BÁ VÀ CHÚC ANH ĐÀI

                                           (4)

           Lương Sơn Bá buồn, ngã bịnh từ trần !

              Xuất giá, Anh- Đài xin một đặc ân

              Dừng kiệu hoa trước mồ Lương Sơn Bá

              Để nàng thắp một nén hương từ giã.

              Mã Văn Tài vờ vui vẻ  bằng lòng

              Nhưng lại dùng thuyền đi ngả đường sông.

Thuyền vừa rời bến, Trời nổi cơn giông

Đưa chiếc thuyền ngược giòng vào bến lạ

Nơi có ngôi mộ của Lương Sơn Bá.

Chúc Anh Đài vội vã bước lên bờ.

Dùng máu ngón tay, viết :“Chúc Anh Đài”

 Cạnh tên “Lương Sơn Bá” , trên bia mộ.  

              Bổng trời u ám, nổi cơn giông tố

              Một tiếng sét nổ ngay trên nấm mộ

              Nấp chiếc quang tài , bật mở tung ra

              Chúc Anh Đài vội vã bước chân vào .

              Trời quang, mưa tạnh, sấm yên, gió lặng

              Từ dưới đáy mộ, một đôi bướm trắng

               Sát cánh bên nhau bay bổng lên cao.

                       

                            Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn

CHUYỆN TÌNH TRƯƠNG CHI VÀ MỴ NƯƠNG  

1

Mời quý  bạn hãy nghe tôi kể  chuyện

Một cuột tình ngang trái rất đau thương

Của Trương Chi và Quận Chúa Mỵ Nương:

                 Vị Tể Tướng nọ có người ái nữ

                 Ngài thương yêu, trân quý nhứt cõi đời

                 Danh phận nàng là  Mỵ Nương Quận Chúa

                  Một vị Tiểu thơ  sắc nước, hương trời.

                  Phụ thân nàng muốn cho con thoải mái

                  Tạo cho nàng ngôi nhà  cạnh bờ sông.

Trương Chi, chàng trai sống nghề lưới cá

Lam lũ làm ăn, nối nghiệp ông cha

Sắc diện Trương Chi trông rất xấu xa

 Nhưng chàng có tài hát ca, thổi sáo.

                   CHUYỆN TÌNH TRƯƠNG CHI VÀ MỴ NƯƠNG 
                                             2
 
                    Đêm đêm Trương Chi  chèo thuyền chài cá
                    Trên khúc sông gần nhà của Mỵ Nương.
                    Trong đêm vắng, chàng thổi sáo giải buồn
                    Tiếng sáo  bổng trầm, ai oán thê lương
                    Bay theo gió đến tận tai Quận Chúa
                     Nàng nghe lòng mình như tỉnh, như mê
                     Đêm từng đêm Quận Chúa thức chờ nghe.
                     Dần dần nàng thầm yêu người thổi sáo
                     Dầu hai người chưa một lần gặp mặt.
Bổng đâu tiếng sáo thình lình vắng bặt
Vì Trương Chi đã thay đổi khúc sông.
 Tương tư tiếng sáo , Mỵ Nương ngã bịnh
Bao thần y cứu chữa cũng không lành.
Hỏi  đám nữ tỳ, mới rõ ngọn ngành
Quận Chúa Mỵ Nương tương tư tiếng sáo.
                                                                   

CHUYỆN TÌNH TRƯƠNG CHI VÀ MỴ NƯƠNG

3

Cha nàng tìm Trương Chi nhờ trở lại

Thổi sáo cứu dùm ái nữ của Ngài.

Nghe tiếng sáo xa, nàng không hả dạ

Quận Chúa Mỵ Nương xin với Cha già

Cho nàng được gặp mặt người thổi sáo.

           Thấy mặt Trương Chi,  Mỵ Nương thất vọng

           Thực tế chán chường, mộng vỡ tan tành

           Chứng bịnh tương tư, không trị mà lành.

  Đến lượt Trương Chi mê mẩn tâm thần

  Trước sắc đẹp của Mỵ Nương Quận Chúa.

  Quên phận mình nghèo, xấu xí, thấp hèn

  Trương Chi đem lòng thầm thương trộm nhớ

  Chàng ngỏ lời, bị Mỵ Nương từ chối

   Trương Chi tương tư ngã bịnh qua đời

 Xác Trương Chi nằm trong thuyền trôi nổi .

CHUYỆN TÌNH TRƯƠNG CHI VÀ MỴ NƯƠNG 

4

Quận Chúa Mỵ Nương động lòng trắc ẩn

Xây  cho Trương Chi một nấm mộ phần

Thuê dân làng an táng người xấu số.

Thân xác Trương Chi rữa nát rã rời

Nhưng quả tim thành viên ngọc sáng ngời.

Được  làm thành một cái ly trong suốt

Để Mỵ Nương  hằng ngày dùng uống nước.

           

Một hôm nọ, bỗng hiện trong ly nước

Hình ảnh Trương Chi bơi chiếc thuyền chài

Mỵ Nương còn nghe văng vẳng bên tai

Tiếng sáo Trương Chi ngậm ngùi ai oán.

 Vì quá xúc động Mỵ Nương bật khóc

 Nước mắt nàng làm ly ngọc rã tan.

           

 Hồn Trương Chi từ đó được tiêu diêu

 Giữ trong tim giọt lệ của người yêu.

                                           Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

CHUYỆN THOẠI- KHANH và CHÂU -TUẤN
1/
Bạn ngồi xuống đây nghe tôi kể chuyện:
Người vợ hiền, dâu thảo thuở xa xưa.
Nàng tên Thoại Khanh, nhan sắc đẹp xinh
Văn chương, đánh đàn, ca ngâm, thi vịnh.


Chồng tên Châu Tuấn, tư chất thông minh
Một ngày kia, chàng lều chõng xuống Kinh
Dự khoa thi Triều đình vừa mới mở
Thoại Khanh thấy chồng vào ra, than thở
Ngày sắp lên đường mà chẳng có tiền
Thoại Khanh lén chồng, cắt mái tóc huyền
Bán lấy tiền cho chồng làm lộ phí


Nàng khuyên chồng yên lòng ứng thí.

Để Mẹ già nàng săn sóc, chăm lo.
Ngày xướng danh, Châu Tuấn đ Trạng Nguyên
Vua gã Công Chúa, cho làm Phò Mã
Chàng khước từ vì đã có vợ nhà
Vua bất mãn đày chàng ra biên ải
Mười mấy năm trấn nhậm tân phương xa
Không được về thăm vợ trẻ, Mẹ già.


Chàng bỏ trốn, chạy sang qua Tề quốc
Nơi nước Tề, chàng thi đ Trạng nguyên.
Cũng như lần trước, chàng bị ép duyên
Phải cùng Công Chúa kết tình phu phụ
Nếu chối từ sẽ bị tội khi quân.
CHUYỆN THOẠI -KHANH và CHÂU- TUẤN
2/
Nơi quê nhà Mẹ già chờ đợi mãi
Tháng năm dài con trẻ vẫn bặt tăm
Thoại Khanh cõng Mẹ chồng, tìm Châu Tuấn.
Muôn dặm đường xa, kham khổ, gian truân.
Vì đói khát, mẹ chồng nàng bất tỉnh
Thương Mẹ chồng, nàng quyết định hy sinh
Lóc thịt cánh tay cho Mẹ ăn đỡ dạ.
Cứu mạng Mẹ chồng dâu hiền gặp họa
Thoại Khanh lâm nạn đôi mắt mù lòa.
Mẹ chồng dẫn đường, nàng dâu cõng Mẹ
Đêm nghỉ ngày đi đến được Trường an.
Hai Mẹ con tìm đến dinh Phò Mã
Nhưng không làm sao vào được bên trong

Thoại Khanh lang thang đàn ca kiếm sống
Chờ cơ may để gặp được mặt chồng.
Nhơn đêm đại yến trong dinh Phò Mã
Thoại Khanh được thuê ca hát, đánh đàn
Để giúp vui cho buổi tiệc liên hoan.
                   
                                                  
CHUYỆN THOẠI -KHANH và CHÂU- TUẤN  
3/
Thoại khanh so giây, vừa hát vừa đàn
Giọng ca vô cùng não nùng, ai oán:
“Ai nghe được tiếng đàn ngoài biên ải
Điệu u hoài khắc khoải lúc tàn canh
Châu Lang ơi!, chàng có biết Thoại Khanh
Vai cõng Mẹ, tìm chàng nơi Tề quốc?”

Nghe lời ca, Châu Tuấn rất hoang mang
Vội vã rời bàn tìm người ca sĩ
Chàng nhận ra Mẹ hiền và vợ cũ
Ba người ôm nhau tủi tủi, mừng mừng
Suối lệ tao phùng đổ mãi không dừng.

Vua nghe tự sự, thương tình Châu Tuấn
Cho phép chàng trở lại với vợ nhà
Cho Thoại Khanh được hưởng ngôi chánh thất.
Ít lâu sau, Vua ngã bịnh, băng hà
Vi chiếu chỉ truyền ngôi cho Châu Tuấn 

Thế gian vạn sự ở đời.
Những người hiếu nghĩa Pht Trời ban ơn.

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

                                                                                                                     (trang 3/3)

              Mưa Đêm Xứ Lạ

 

                    Hoa Đô mưa tầm tã

                    Một góc trời trắng xóa

                    Sấm sét nổ xa xa

                    Vạn vật bóng nhạt nhòa.

                              

                    Đêm về khuya vắng lặng

                    không một bóng người qua

                    Đứng tựa bên song cửa

                    Đếm từng giọt mưa sa.

                     

                    Mưa rơi trên phố vắng

                    Mưa rớt trên mái nhà

                    Trông mưa đêm xứ lạ

                    Nhớ mưa ở quê nhà.

 

                    Lòng lữ khách xót xa

                    Bâng khuâng buồn nhớ nước   

                    Nhìn mưa đêm xứ lạ

                    Ray rứt nỗi nhớ nhà.

                                      

                                   Hoa Đô, Một đêm mưa.

                                   Gò Công/Lão Mã Sơn

CHÚ SAM BẬT KHÓC

 

Nước loạn, khổ tâm, chú Sam bật khóc !

Hoa Kỳ hết thời, đến hồi xuống dốc

Dân tộc  chia rẽ  đảng phái, màu da

 Cảnh sát Chauvin là người Mỹ trắng

Chẹn cổ  chết tên tội phạm Mỹ đen

Bà Pelosi, cùng Joe Biden

Quỳ gối  vinh danh tên Floyd bất hảo.

Hành động gây nên một cơn giông bão

Người Mỹ da màu ào ào nổi dậy

Thành lập phong trào “Black Lives Matter”

Tượng  Washington, Columbus, không chừa

Tròng giây vào cổ , kéo nhào xuống đất.

Đập phá cửa hàng, xông vào cướp bóc

Bắn chết Cảnh sát bảo vệ người dân.

Giẫm đạp, xé toan, đốt cờ Tổ quốc.

Nước loạn , khổ tâm, Chú Sam bật khóc !

                               Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

                    CÂY PHƯỢNG VỸ TÔI THƯƠNG

               
                                    Đêm hăm tám Tháng Tư tôi cắm trại
                                    Sáng sớm hôm sau đứng tựa cửa song
                                    Nhìn cảnh mưa rơi lác đác ngoài sân
                                    Giọt mưa rơi từ cành cây hoa Phượng
                                    Như lệ khóc  người sắp mất quê hương.
                                    Cành lá Phượng lao xao theo cơn gió
                                    Như vẫy vẫy tay tiễn bạn lên đường
                                    Chiều cùng ngày,  tôi rời bỏ quê hương
                                    Từ  đó, tôi và Phượng phương trời xa cách.
                                    Bốn mươi năm nương thân đất khách
                                    Tháng Tư về ,  nhớ Cây Phượng năm xưa
                                    Tiễn đưa tôi một buổi sáng trời mưa.
                             Mong ngày nào quê hương không công phỉ
                                     Tôi sẽ thăm  Cây  Phượng Vỹ  Tôi Thương .

                              Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

 

                        BỮA CƠM NHỚ ĐỜI

                            Một chiều nhìn mưa rơi ngoài song cửa

                             Nhớ lại đời tôi hồi thuở xa xưa:

                              Thời chống thực dân, tôi hăng say lắm

                              Là công chức, cuộc đời đang yên ấm

                              Hưởng ứng phong trào kháng chiến đuổi Tây

                             Bỏ sở đang làm, ra bưng chống Pháp

                             Bị công an Tây bắt tại Mỹ Tho.

                                            Ba tháng giam, không có một bữa no

                                            Ngày được thả, không một xu dính túi

                                            Một người bạn cùng mãn tù hôm đó

                                         Nhà anh ở gần Thành phố Mỹ Tho

                                            Anh mời tôi đến nhà anh nghỉđỡ.

                             Thân mẫu anh đón tiếp tôi niềm nở

                             Bà cho tôi ăn một bữa cơm chiều

                             Dưa cải chua, và cá bống kho tiêu

                             Tôi thưởng thức như cao lương, mỹ vị.

                                            Lúc hưng thời,  bò, heo chẳng là chi

                                            Khi thất vận, cá bống kho , dưa cải

                                            Trên bảy mươi năm tôi còn nhớ mãi

                                            Bữa Cơm NHớ Đời,  trong lúc sa cơ.

                                                                              Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

 

                     

CHỚM   THU

Nắng Hạ chưa tàn đã chớm Thu

Ve sầu về lại dưới hang sâu

Hè chầm chậm bước vào dĩ vãng

Hoa Cúc vàng chờ đón Thu sang.

 

Nhìn chiếc lá bay theo gió cuốn

Khách tha hương cãm thấy nỗi buồn

Gẫm phận mình khác chi chiếc lá

Lá lìa cành, mình bỏ quê hương.

 

Tháng Năm dài đợi chờ mòn mõi

Một ngày nào thoát kiếp tha  phương

Đêm không ngủ, băn khoăn tự hỏi:

Mùa Thu nào (sẽ) thấy lại cố hương?

 

                 Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

     NỖI BUỒN VU QUY.

Tội cho phận nữ sanh ngoại tộc

Nghĩ thương cho hoàng cảnh cô dâu

Từ nay, đời biết sẽ về đâu ?

Cất bước theo người trai xa lạ.

Phận làm con, nghĩa Mẹ công Cha

Chưa đền đáp đành cam bất hiếu.

Chú chó yêu chạy theo bận biệu

Chồm cửa xe tiễn chủ lên đường.

Chủ ngậm ngùi từ giã ra đi

Buồn nỗi buồn của cảnh Vu Quy.

 

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

 

 

-Nhặt tấm hình trên Net.

Tức cảnh thành thơ.

HOA ĐÔ SÁNG NAY

Hoa Đô sáng sớm, một màu tang

Trời khóc chi đây lệ đổ tràn

Cảnh vật chìm vào màn mưa bụi

Lữ khách nhớ nhà, dạ xốn xang.

 

    Hoa Đô, ngày 4-8-2020, 8:51 sáng

             Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

Anh Hai ui

Ai nói anh Hai tuổi chín mươi
Không đâu chỉ mới độ ba mươi 
Tâm hồn tươi trẻ đầy cảm xúc
Một bức hình thôi cũng ngậm ngùi
 
Ai nói anh Hai tuổi về hưu
Không không! lứa tuổi rất suy tư
Một ánh trăng buồn quá song cửa
Gợi nhớ quê hương tít mịt mù
 
Ai nói anh Hai không yêu đời
Nè nè! Đừng có mà giỡn chơi
Này cô em gái ngày hôn lễ
Có biết ai kia đứng ngậm ngùi
 
Ai có đi về nhắn anh Hai
Cứ vui múa bút, thơ dài dài
Một bầy em út chờ thưởng thức
Văn tài như thế quả không ha
 Nguyễn Thị Thêm

CHÂN LÝ KIẾP NHÂN SINH

Nhơn loại sanh ra giữa đất trời

Trăm năm, trăm tuổi một kiếp người

Tranh danh, đoạt lợi, vinh rồi nhục

Nhắm mắt, xuôi tay, trả lại đời.

 

CT/Lão Mã Sơn.

      NHỚ BẠN NGÀY XƯA

 
             Một chiều Hoa Đô mưa rơi lác đác
              Gác trọ quê người , bên cốc rượu vang
              Nhìn đái cốc  tôi  tìm về  dĩ vãng          
              Nhớ chuyện ngày xưa thời ở quê nhà.
 
              Trong mấy mươi Năm phục  vụ quốc gia
              Tôi  luân lạc khắp nẽo đường đất nước :
               Từ Hậu giang lên  đến miền Sơn cước
               Đà Lạt, Bình Dương, Bà Rịa, Vũng Tàu.                
               Gia Định, Sài Gòn, Komtum, Quảng Ngãi.  
         
                 Ngày rời Quảng Ngãi về lại Sài Thành   
               Hai bạn tiễn tôi vô cùng cảm động
             Đứng trên tàu, tôi ngậm ngùi từ giã   
            Dưới sân Ga, bạn bịn rịn tiễn đưa.  
         
               Hai cuộc tiễn đưa tôi còn nhớ mãi :                                 
               1 – Ngày tôi từ Bà Rịa  đổi đi Quảng Ngãi                
                 Một phái đoàn công chức và thương gia             
                Đưa tôi tới ranh Bà Rịa-Biên Hòa            
                Cùng  chia tay nhau, ngậm ngùi tạm  biệt.       
                                                                                                                         
               2 -Quảng Ngãi nghèo, đất cày lên sỏi đá                      
               Phong cảnh hữu tình, núi Bút, sông Trà.     
               Nơi tình người rất thấm thiết đậm đà            
               Tôi kết giao hai bạn hiền tri kỷ :                       
               Giáo sư Hà Như Hy, người  chung thủy         
               Trịnh Tiếu, một sĩ quan trẻ hiền lành.
 
               Sau ngày quê hương tàn cơn khói lửa   
               Bạn ngày xưa, nay không còn ai nữa
              Nơi xứ người những buỗi chiều mưa
              Tôi chợt nghe lòng Nhớ Bạn Ngày Xưa.                         
              
                                 Hoa Đô, một chiều mưa     
                                Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

 

         

         

             SẦU TÂY BỂ CẤP

Sống thừa nào biết đến hôm nay

Nhìn thấy non sông đất nước nầy

Sừng ngựa chưa quên câu chuyện cũ

Ruột tầm đứt đoạn mối sầu Tây.

Thành Xuân nghìn dậm mây mù mịt

Bể Cấp tư bề sóng bủa vây

Tiềng súng ngày đêm như khúc nhạc

Dầu cho sắt đá cũng châu mày.

                                             Vua Thành Thái

-Vua Thành Thái(1879-1954)lên ngôi năm 1889.

-Chống Pháp,Tháng 9-1907 bị giam lỏng trong Bạch Dinh, Vũng Tàu

 

HỌA

          TỔ QUỐC SUY VONG

 

Cảm thương dân Việt của ngày nay

Sống trong địa ngục nước Việt nầy

Có miệng như câm, không dám nói

Việt cộng ác ôn gấp bội Tây.

Tham quan cướp đất, dân khiếu kiện

Công an, du đảng tỏa vòng vây

Những ai yêu nước mà trông thấy

Tổ Quốc Suy Vong cũng châu mày.

                       Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

       

 CHUYỆN TÌNH LAN VÀ ĐIỆP

 

Dù sỏi đá cũng sẽ rơi nước mắt

Khi nghe chuyện tình của Điệp và Lan

Một cuộc tình buồn, dang dở trái ngang

Người thôn nữ mang tên loài hoa đẹp.

 

Lan ước nguyện sẽ kết duyên cùng Điệp

Duyên nợ  bất thành, cung đàn lổi  nhịp

Đìệp phụ tình Lan, cưới vợ  giàu sang

Lan tuyệt vọng, gởi thân vào cửa Phật

Mượn kệ kinh để quên chuyện trái ngang.

 

Ly dị vợ,  Điệp tìm đến thăm Lan

Để phân giải nỗi oan vì quan Phủ

Ép duyên chàng cho con gái chửa hoang.  

 

Lan quét lá, cổng chùa đang đóng chặt

Điệp kéo giây chuông, xin Lan mở cổng

Trông thấy Điệp,  Lan vô cùng xúc động

Cắt đứt giây chuông, quay gót vào chùa.

Lan  khóc, như chưa bao giờ được khóc

Bỏ uống, không ăn, Lan lâm bịnh trọng.

 

Điệp giả nhà sư, vào gặp thăm Lan

Thấy người yêu nằm bất động, mê man

Trong vô thức, Lan gọi tên “Anh Điệp”!

Hai dòng lệ ứa, khi còn thiêm thiếp

Từ giã đời,  Lan vĩnh viễn ra đi.

Trước mắt Điệp đất trời như sụp đổ !

 

 

Hồi chuông chùa ngân vang ra tận phố

Đưa tiễn hồn Lan vào cõi hư vô

Kết thúc cuộc tình trái ngang, dang dở

Của đóa hoa tàn, và xác bướm khô.

 

                                      Trần Công/Lão Mã Sơn

Kính mời quý vị thưởng thức Thơ Lịch Sử 

Thứ phi Phi Yến và Hoàng Tử Cải

của

thi sĩ Lão Mã Sơn

       

            THỨ PHI PHI YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI

                                                (1)

             Trông  Rau Răm nhớ chuyện xưa tích cũ

             Hồi đời nhà Nguyễn nước Việt Nam ta

              Câu chuyện xảy ra mấy trăm năm trước:

             “ Một cô gái nghèo ở Quận Hội An

              Lái đò ngang sớm hôm đưa rước khách

              Nàng tuy nghèo nhưng mặn mà nhan sắc

              Không kém chi  những gái ở Thị Thành

              Một Ngày tốt trời ,ông  Hoàng Nguyễn Ánh

              Quá bộ vân du, thăm viếng Hội An.

              Nhờ cô lái đò tên Lê Thi  Răm

              Hướng dẫn Ngài đi thăm đây, thăm đó

              Nguyễn Ánh phải lòng cô gái lái đò.

              Truyền lịnh tuyển cô Răm vào cung viện

              Ban nàng tước hiệu “Thứ Phi Phi-Yến”.

              Hai năm sau nàng sanh được một trai

               Nguyễn Phúc Hội An, tự Hoàng Tử Cải.

 

THỨ PHI PHI -YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI 

(2)

Triều Nguyễn lâm cảnh khói lửa chiến tranh

Bị quân Tây Sơn chiếm Phú Xuân thành

Nguyễn Ánh  chạy vào Côn Nôn lánh nạn.

Phi Yến mang con nối gót theo chồng.

 Nguyễn Ánh nhờ Giám Mục Bá Đa Lộc

Mang  Hoàng Tử Cải theo làm con tin

Xin Pháp đem binh giúp Ngài chống giặc.

Thứ Phi Phi Yến lòng ngay, dạ thẳng

Không tán thành cỏng rắn cắn gà nhà

Nguyễn Ánh sinh nghi Thứ Phi phản bội

Thông đồng với địch, bọn giặc Tây Sơn

Kết án tử hình, dứt tình phu phụ.

Cảm thương  Phi Yến, quần Thần rổi tấu.

Xin cửu trùng tha tội cho Thứ Phi

Chúa Nguyễn Anh nhậm lời cho giảm án

Truyền giam vào hang lạnh núi Côn sơn.

                                                                 

TB -Nguyễn Ánh cho Hoàng Tử Cảnh theo

Giám mục Bá Đa Lộc qua Pháp cầu viện.                         

THỨ PHI PHI-YẾN  VÀ HOÀNG TỬ CẢI

 (3)       

 Được tin Tây Sơn xua quân truy đuổi

Nguyễn Ánh chạy sang Phú Quốc ẩn thân.

 Khi thuyền nhổ neo, thấy vắng mẫu thân

Hoàng tử biêt Mẹ còn trên Côn đảo

 Hoàng tử khóc , xin Cha tha tôi Mẹ

Hoặc cậu ở lại cùng với mẫu thân

Không theo Cha, chạy qua Phú Quốc.

Chúa Nguyễn Ánh đùng đùng nổi giận

Ném con xuống biển, phụ tử đoạn tình

Dân chúng Côn Sơn thương người hiếu thảo

Vớt xác Hoàng Tử, chôn trên côn đảo.

Tìm đến hang động giải thoát Thứ Phi

Nghe tin con chết, Thứ Phi đau khổ

Than khóc suốt ngày trước mộ con thơ

Chán ngán trò đời, không còn muốn sống

Bà quyên sinh , từ giã cõi dương trần .

Dân tiếc thương chôn cất kẻ bạc phần

Lập miếu thờ Thứ Phi, Hoàng Tử Cải.

Để lưu truyền chuyện Thứ Phi Phi-Yến

Dân Côn Sơn  làm thơ để lại  đời:

       “Gió đưa Cây Cải về Trời

Rau Răm ở lại chịu đời đắng cay”. (1)

                                        Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

Đêm nay trời thật đẹp. Đứng bên song cửa, nhìn mây  xanh biết, giữa trời lơ lững một mảnh trăng tròn, tôi chợt nhớ những đêm trăng ở quê nhà. Nhớ nhứt là một nơi thưởng trăng rất lý tưởng trên quê hương, mà suốt đời, tôi không bao giờ còn thấy lại. 
Đó là Mũi Nghinh Phong trên bãi biển (bãi sau) Vũng Tàu(1). 
 
Những đêm trăng tròn, gió nhẹ, ngồi trên Mũi Nginh Phong, chẵng những mắt ngắm cảnh Trời, Trăng, Mây, Nước, mà tai còn nghe một bản nhạc thiên nhiên, tạo nên bỡi  những đợt sóng lăng tăng từ ngoài khơi ùa và bãi cát, làm cho chúng ta quên hết sự mõi mệt sau một ngày dài làm việc. 
 
Có cái lạ là, tôi là người phương xa thuyên chuyển đến làm việc ở Thị xả Vũng Tàu, mà tôi khám phá ra địa điểm thưởng Trăng lý tưởng đó. Trái lại, tôi không thấy một cư dân bản địa nào cũa Vũng Tàu ra mũi Nghinh Phong ngắm trăng cả.  Phải chăng vì tôi có tâm hồn thọ mộng?Emoji
 
Nhân mùa trăng , tôi Xin thân tặng quý thân hữu bài thơ :Trăng Đất Khách” đọc mua vui.
CT/Lão Mã Sơn
 
(1) Mũi Nghinh Phong của biển Vũng Tầu là một ngọn đồi ở bãi sau, không cao hơn mặt biển bao nhiêu, từ bờ nhô ra biển. Nơi đây hứng gió lộng 4 phương. Vì vậy mà người Pháp đặt tên là 
“Au Vent”. Người địa Phương nói trại ra là “Ô Quắng”. Người văn chương thì dùng tiếng Nôm, gọi là “Nghinh Phong” =Đón Gió.
 

TRĂNG  ĐẤT  KHÁCH  

                                           

                              Bốn mươi năm lẻ đã trôi qua          

                                  Đất khách dung thân vẫn nhớ nhà                   

                                  Ngày bỏ quê hương còn xanh tóc     

                                  Giờ đây nhìn lại tuổi đã già.            

   

                                  Vui là vui gượng trên đất tạm          

                                  Buồn nào bằng cảnh sống ly gia       

                                  Đêm nay buồn  ngắm Trăng Đất Khách    

                                                                 Chạnh nhớ vầng trăng đất nước nhà.                                        

     

                                  Trăng ơi, cho nhắn về quê Mẹ

                                  Nỗi niềm tâm sự kẻ ly gia

                                  Biển dâu thay đổi,  trăng tròn khuyết

                                  Ai người thấu rõ nỗi lòng ta ?

                                          

                                  Nhìn trăng viễn xứ, lòng thương nhớ

                                  Quê hương cách trở mấy sơn hà

                                  Cùng một vầng trăng soi hai bóng

                                  Người nơi đất khách, kẻ quê nhà.

    

                                                           Hoa Đô, Một đêm trăng.

                                                                   Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

NHỚ HÈ QUÊ NGOẠI

 

Trên gác trọ , những ngày Hè đất khách

Nhìn nắng Hè như lửa đổ ngoài xa

Bổng nhớ Hè năm xưa ở quê nhà

Hè quê  tôi nóng hơn Hè xứ lạ.

 

                  Đàn công cấy trên đầu, che nón lá

                Anh cầm cày cởi áo quấn quanh đầu

                Bên kia đường trên thửa ruộng sâu

Bầy trâu ngâm mình trong bùn tránh nắng

 

Trên lưng đàn trâu, một bầy cò trắng

Chờ cho nước trong, kiếm cá đỡ lòng

Bà ngoại tôi, cụ già không chịu nóng

Phe phẩy liền tay chiếc quạt mo cau.

 

                 Hè quê tôi,  sau bao năm xa cách

                Mỗi lần nhớ lại, lòng  thấy nao nao

                Nay nhìn mùa Hè về trên đất khách.

          Chợt nghe lòng thương nhớ Ngoại biết bao !

 

                                        Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

MÙA HOA PHƯỢNG.

     Mỗi độ Hè đến mùa Hoa Phượng

      Lữ khách quê người nhớ cố hương

      Nhớ thời còn cấp sách đến trường

     Nh thy, nh bn  ngày xưa y

     Nh mùa Phượng tr đ sân trường

     Nh cô gái tr cùng chung xóm

     Ngày ngày đi hc bước chung đường.

 

      Ri ghế nhà Trường, người mi ngã

         Trôi ni ch đi khp bn phương

       Gái bước theo chng nên gia tht

      Trai đi chng giặc gi quê hương

     Biết bao bn cũ đn n nước

        Nhng k sng còn, tóc nhum sương.

 

     Vn nước suy vong, tôi b x

     Lìa xa quê M sng tha phương

     Nơi đt khách, đến Mùa Hoa Phượng

     Cht nghe lòng thương nh c hương

                                         

                         Hoa Đô- Mùa Hoa Phượng

                      Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

  

MÙA PHƯỢNG NĂM XƯA

           Mi đ Hè v hoa Phượng tr 
           Nhc ve su ra rã trên cây
           Hai tháng Hè sp sa chia tay
           Tui mười ba, tình đu chm n.
                        Nht cánh Phượng ép vào tp v
                         Kèm thơ xanh trao tng người yêu
                         Gp mt nhau, hai người b ng
                         Bui chia tay bun biết bao nhiêu.
                                     
         Ro mt trông chng thy ai nhìn
         Nàng cám ơn, nhn bc thơ tình
         Tng li chàng n cười e p
         Má lúm đng tin, xinh tht xinh.
                         
                        Ngày trưởng thành chàng  đi giúp nước
                        Nàng phương xa ct bước theo chng
                        Mi tình đu đt si tơ hng
                        Con đò xưa xa ri bến c.
                                        
         Ngoài biên cương núi rng giá lnh
         Nơi tin đn phiên gác đêm mưa
         Chàng cm thy cô đơn, hiu qunh
          Nh thương người Mùa Phương Năm Xưa
                                                                        
                   Trn Gò Công/Lão Mã Sơn

 

MỐI TÌNH ĐẦU DANG DỞ
  Mỗi độ Hè về, thấy hoa Phượng trổ.
  Tôi nhớ đến Mối Tình Đầu Dang Dở
  Thuở tuổi  mười ba, cắp sách đến trường.
  Trong cùng xóm  có một cô  gái trẻ
  Tôi và nàng đi học bước chung  đường
  Nhưng cả hai xem nhau như xa lạ
  Rụt rè, e thẹn, lứa tuổi mười ba.
   Một buổi tan trường, trời mưa tầm tã
   Nàng không mang dù, ước cả tóc tai
   Tôi đánh bạo mời nàng cùng chia sẻ
   Chung một dù tôi cầm sẵn trên tay.
   Thoạt đầu nàng còn rụt rè e ngại
   Nhưng  đường còn dài, mưa hoài  không tạnh
   Cuối cùng nàng bẽn lẽn  nhận lời mời.
   Từ dạo đó, chúng  tôi thành đôi bạn
   Chia sẻ cho nhau những chuyện vui buồn
   Từ tình bạn, hoa tình yêu chớm nở
   Hai đứa chúng tôi một bước không rời.
   Sau ba năm ,chúng tôi  xong Tiểu học
   Tôi rời quê , tiếp tục chuyện sử kinh
   Nàng bị Me Cha bắt nàng thôi học
   Để ở nhà học  gia chánh, nữ công
   Tôi và nàng xa nhau từ dạo đó.
   Chỉ được gặp nhau vào mùa hoa Phượng
   Trong dịp nghỉ Hè, hai tháng bãi trường.
   Nàng hẹn chờ tôi đến ngày thành đạt
   Xin Mẹ, Cha cho  hai đứa nên duyên.
   Bổng đời nàng bị giông tố nổi lên.
   Cha Mẹ  gả nàng cho con người bạn.
   Nàng xin Cha Mẹ chờ vài năm nữa
   Nhưng Cha Mẹ nàng, tính tình rất khó
   Cha Mẹ  đặc đâu thì con ngồi đó.
  Nàng phải đành bất hiếu với Mẹ Cha
  Thu xếp hành trang,  rời bỏ quê nhà
  Lánh thế tục, nương thân vào cửa Phật.
   Mượn kệ kinh để quên chuyện yêu đương.
   Được tin nầy, tôi xúc động cảm thương
   Tìm  thăm người yêu xuất gia đầu Phật.
   Nàng tiếp tôi trong y phục nâu sòng
   Nàng trong sân chùa, tôi ngoài cửa cổng
   Nàng xưng bần ni, gọi tôi bằng thí chủ
   Nhưng mắt nàng hai giòng lệ tuôn rơi
   Nhìn nàng gầy gò, tan nát lòng tôi.
   Tôi xin nàng hãy quay về thế tục.
   Nhưng nàng quyết tâm một mực chối từ
   Nàng khuyên tôi  nên hãy cố  quên nhau
   Tôi ra về, ôm theo một nỗi đau
   Nàng lau mắt trở vào chùa quét lá.
   Một thời gian  sau nàng  lâm trọng  bịnh
   Nàng gọi tên tôi trong lúc hôn mê
   Rồi vĩnh viễn bước lên tàu thiên cổ.
   Tiếng chuông chùa ngân xa ra tận phố
    Đưa tiễn hồn nàng vào cõi hư vô
    Mang theo mình Mối Tình Đầu Dang Dỡ.
    Được hung tin, tôi tìm thăm phần mộ
    Thắp một nén hương, khóc người  bạc số.
    Nơi đất khách, vào mùa hoa Phương trổ.
   Tôi nhớ đến Mối Tình Đầu Dang Dở
  Lòng bâng khuâng buồn,  thương nhớ người xưa.
                                              Hoa Đô,  Mùa Hoa Phượng .
                                               Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
           BUỒN TÀN XUÂN
 
Xuân tàn nay đã mấy hôm rồi
Vạn vật yêu Xuân tiếc bồi hồi
Bãi cỏ xanh ngã màu vàng úa
Hoa Anh đào rơi rung tã tơi.
 
Gió cuốn cánh hoa trên phố vắng
Đưa tiễn Xuân đi một quãng đường
Đôi ngã chia tay sầu ly biệt
Hoa ở, Xuân đi cảnh đoạn trường
 
Bóng Xuân dần khuất vào dĩ vãng
Để buồn, để nhớ khách tha hương.
 
Hoa Đô, cuối Xuân 2020.
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
                                         BUỒN TÀN XUÂN
                           Hè đã về đây ,Xuân tàn rồi !
                            Vạn vật yêu Xuân dạ bồi hồi
                            Bải cỏ xanh ngã màu vàng úa
                           Hoa ANH Đào rơi rụng tã tơi
                            Gió cuốn cánh hoa trên phố vắng
                            Đưa tiễn Xuân đi một quãng đường
                            Đôi ngã chia tay sầu ly biệt
                            Hoa ở Xuân đi cảnh đoạn trường
                            Bóng Xuân dần khuất vào dĩ vãng
                            Để buồn để nhớ khách tha hương.
                  
                                              Hoa Đô, Cuối Xuân 2020
                                             Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.
NGàY QUÂN LỰC
    (Viết cho người chiến binh VNCH)
 
Cứ mỗi năm vào Hè trên đất khách
Chiến sĩ năm xưa nghe nhạc quân hành
Những người lính già giữ nuớc không thành
Nhớ 19 Tháng Sáu là “Ngày Quân Lực”
 
Hải, Lục, Không quân, chỉnh tề quân phục
Kính cẩn nâng tay chào lá quốc kỳ
Sau mấy mươi năm, bỏ nước ra đi
Nay nhìn lại đã sương pha mái tóc.
 
Hồi tưởng lại thời xông pha ngang dọc
Đánh đuổi quân thù bảo quốc, an dân
Trên khắp chiến trường suối rộng rừng xanh
Bọn cộng phỉ phải kiên oai nể mặt.
 
Thời thế đổi thay, đồng minh trở mặt
Bọn cướp ngày xâm chiếm trọn Miền Nam
Quân Lực Cọng Hoà  từ đó tan hàng        
Giã từ vũ khí lưu vong hải ngoại.            
 
Một Quân lực từng lừng danh vĩ đại
Nay nổi trôi khắp bốn phương trời
Sống  âm thầm trong hoàng cảnh đổi đời
Nơi đất khách, ôm mối hờn vong quốc.
 
                                             Hoa Đô, Ngày 19-6
                                             Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

                    CÁM ƠN ANH

 

                                     Cám ơn Anh, người chiến binh bất hạnh
                                     Cứu quê hương chống giặc, mộng không thành
                                     Bom đạn địch biến anh thành tàn phế
                                     Giải ngủ trở về, chịu cảnh lầm than.
                                                          Thương Phế binh, kiếp sống quá gian nan
                                                          Người cụt chân di chuyển trên đôi nạn
                                                          kẻ mắt mù quờ quạng chẳng thấy đường
                                                          Cha Mẹ nghèo, không có chổ tựa nương.
                                     Thành gánh nặng cho gia đình, con, vợ
                                      Dân miền Nam thiếu các Anh món nợ
                                      Không biết lấy chi đền đáp cho xong
                                      Để cả đôi bên  cùng thoả tất lòng.
                                                          Hởi đồng hương khá giả của Cộng đồng
                                                          Có cuộc sống ấm no nơi hải ngoại
                                                          Dư để, dư ăn , chia cơm xẻ áo
                                                          Đền đáp phần nào nghĩa nặng, ơn sâu
                                                          Giúp Thương Phế Binh mưa nắng dãi dầu
                                                          Sống trên quê Mẹ, quảng đời còn lại.
 

Hoa Đô, 19 Tháng 6, Ngày Quân Lực

Trần  Gò Công/ lão Mã Sơn     

 

       CHIÊU QUÂN CỐNG HỒ

 

Xa xăm bên sông là quê hương

Chân mây sương pha là yêu đương

Hy sinh đời thiếp cho đất nước

Mỗi bước chân đi, mấy đoạn trường.

        Sông ơi đưa ta hòa Phiên Vương

        Mi đưa ta sang bờ đau thương

         Ra đi lòng thiếp tan nát lòng

   Vĩnh biệt quê hương lệ lưng tròng

Tạo hóa xuôi chi cuộc biển dâu

Một bước xa quê vạn nỗi đau

Từ giã song đường con rơi lệ

Tiễn con, Cha Mẹ rớt giọt sầu

         Ba lạy nầy kính dâng Phụ Mẩu

         Con đáp đền nghĩa nặng, ơn sâu

  Bái biệt Quân Vương, Chàng ở lại.

    Sang Hồ  phận Thiếp biết về đâu?

 

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

 

          HỚN VƯƠNG TIỄN CHIÊU QUÂN

 

Chiêu Quân ơi hỡi ,Chiêu Quân ơi !

Giờ vĩnh biệt nhau đã điểm rồi

Khanh và Trẫm, kẻ Hồi người Hớn

Ngừi nơi góc biển, kẻ chân trời

            Đem thân nhi nữ Khanh cứu nước

            Ơn Khanh nước Hớn nhớ muôn đời

            Trẫm hân mình bất tài kém đức

             Khiến hai ta chịu cảnh chia phôi.

 Một Quân Vương chưa từng biết khóc

 Nhìn Khanh đi, lệ Trẫm đầy vơi

 Ái Khanh có thấu chăng lòng Trẫm

 Mất Khanh, Trẫm mất cả cuộc đời

             Trống thúc hối, thuyền rồng chờ đợi

             Thôi, Khanh đi, đừng quay nhìn lại

             Mong Khanh sớm quên hình bóng Trẫm

            Sang Hồ, Khanh bảo trọng lấy thân.

 

 Trần  Gò Công/Lão Mã Sơn.

 

 

Inline image
             NGÀY QUỐC HẬN

Ba Mươi tháng Tư, đại tang Tổ quốc

Tang tóc quê hương, tang tóc muôn dân

Cộng sản Đệ Tam Quốc Tế vô thần

Nga, Tàu, và lủ ác ôn Việt cộng

Phát động chiến tranh tàn phá quê hương.

Người  dân Miền Nam khốn khổ khôn lường

Hàng triệu triệu người vượt biên bỏ nước

Chết trong rừng sâu, chết trôi ngoài biển

Chết trong trại tù rừng núi cao nguyên

Mối hận nầy muôn kiếp không quên.

 

Ba mươi, Tháng Tư là ngày Quốc hận

Không bao giờ nguôi trong trí người dân.

Hởi đồng bào hãy vùng lên diệt Cộng

Cứu quê hương, Tổ quôc sẽ tri ơn.

                         

                         Hoa Đô, 30-4-2020

                        Trần Gò Công/Lão Mã Sơn




 

Thơ Tưởng Niệm tháng Tư Đen

                    của 

thi sĩ Trần  Gò Công/ Lão Mã Sơn

Nguyễn Văn Diệm upload on July 2020/ Cung thị Lan updated May 15 ,June 26, July 07,2020, August 19,2020 and Dec 08,2002