Đọc thơ Phan thị Ngôn Ngữ

 

Mở trang thơ, thấy khói sầu

Bay trong một cõi tình đau bời bời

Thấy niềm vọng tưởng khôn nguôi

Cháy thiên thu  ngọn lửa vùi tro than.

Thấy trời cát trắng Nha Trang

Biển xanh vỗ sóng, dã tràng cuốn trôi…

Thấy người tự thuở nằm nôi

Câu ca dao đã ngọt lời mẹ ru

Thấy xưa bóng ngoại nhân từ

Câu Kiều lẫy mãi, lòng như suối đàn

Có cô thiếu nữ dịu dàng

Góp trăng sao lại về đan mái tình

Có niềm tưởng tiếc mông mênh

Trãi thiên thu mộng đời trên phiến sầu

Vườn ai còn thoảng hoa Ngâu

Chân ai còn vọng bên cầu tử sinh

Buộc trăm năm một sợi tình

Sao hoang vu, bóng với hình . Cô đơn

Có bao nhiêu những hoàng hôn

Thả trôi những vệt nắng buồn về đâu?

Hoa sim, hoa khế một màu

Tím như lòng bậu qua cầu thuở xưa !

Sang sông dù lỡ chuyến đò

Câu thơ còn đọng ngày thơ ngập ngừng

 

Mẹ người buôn gánh bán bưng

Mẹ ta ruộng mạ, tão tần sớm khuya

Đời như những nhánh sông chia

Nước đi, nguồn cạn; lá lìa, cành đau

Nghe ra cũng một tâm sầu

Cô đơn, hoài vọng, thương đau, ngậm ngùi

Chúng ta một lứa bên trời ( * )

Cái tâm khắc khoải, cái đời tang thương

Cũng con sông nước biệt nguồn

Thân trôi viễn xứ, hồn vương quê nghèo

Trưa hè, nhịp võng buồn hiu

Tiếng ru còn vọng muôn chiều thiết tha

*                 *

         *

Thơ người nói hộ lòng ta

Trúc tre ngõ cũ, chiều tà vọng âm

Đèn khuya, bóng mẹ âm thầm

Canh tàn, bấc lụn, dài năm tháng chờ

Cũng niềm thắt thẻo, xót xa

Lòng riêng canh cánh, nhớ nhà, nhớ quê

Chim bay còn có tổ về

Chiều tha hương, một mình, thê thiết buồn

Quê người, giục mối hoài hương

Vời trông cố quận, mờ sương khói chiều

Vầng trăng xế bóng quê nghèo

Có nghe ta cũng hắt hiu phận người

Chúng ta, hai đứa lạc loài

Để mẹ mòn mỏi bên trời cố hương

Trang thơ xếp lại, còn buồn

Nỗi chi đọng lại trong hồn. Xót, chua !

                                             17/8/10

*Ý thơ  Tỳ Bà Hành – Bạch Cư Dị

“Đồng thị thiên nhai lưu lạc nhân”

Phan Huy Vịnh dịch:

“ Cùng một lứa bên trời lận đận”