Đọc thơ Đinh Cường

Đôi lời thưa thốt

Thưa Anh, thơ chở tình người

Thơ Anh chở những phần đời ấm , êm

Những huyền thoại thuở thần tiên

Lòng không hận oán,  trái tim khoan hoà

Nhánh sông đầy ắp phù sa

Nuôi tình đại lượng : Hoa và yêu thương

***

Thưa Anh, thơ phủ đầy hồn

Từng trang, người cũ như còn dấu chân

Cát vàng ai nỡ phân vân

Chỉ nghe như tiếng bước gần thời gian

Những linh hồn giấu trong trang

Mở ra còn vọng âm vang trùng phùng

***

Thưa Anh , trong cõi vô cùng

Thơ Anh chạm đến những lòng thiết tha

Những người cũ, dẫu đi xa

Dường như lẫn khuất, vào  ra chốn này

Tưởng còn “Như cánh vạc bay”

Còn như thác đổ hồn ai đêm nào

***

Thưa Anh, tình quá dạt dào

Nhớ thương, tưởng tiếc gửi vào thi ca

Có mùa Xuân nở vàng Hoa

Ngựa ô lối cũ ngõ qua bạn hiền

Có mơ hồ những nẽo riêng

Bóng ai thấp thoáng giữa miền hương trăng

***

Thưa Anh, giọt lệ trong ngần

Những trang thơ gói những phần đời chung

Bạn như tình Mẹ bao dung

Đẹp thay cho những tấm lòng thiêng liêng

Ngăn đời, ký ức dành riêng

Dù người quá vãng về thiên cổ rồi !

***

Trang thơ lũ lượt bao người

Quay đi, ngoảnh lại cuộc đời phù sinh

Theo nhau, khuất bóng, xa hình

Còn chăng để lại chút tình nhân gian

Thưa Anh, cái nghĩa kim bằng

Là hương thơm phảng phất ngàn trang thơ

***

Đọc “Tôi về đứng ngẩn ngơ”

Xếp trang sách lại, người chưa chịu rời

Thưa Anh, bày tỏ đôi lời

Thay câu cảm tạ, gửi người tài hoa

Thời gian, dòng nước trôi qua

Còn chăng kỷ niệm cùng ta ngậm ngùi

Lãm Thúy

2-2-2015