Chiêm Bao Trở Giấc

 

Người yêu dấu hỡi ! Cùng say

Nắng men sưởi ấm, phương này còn nhau!

 Bồng bềnh sóng tóc bể dâu

Nỗi đau xa nước, nỗi đau phận mình!

 Ngậm ngùi, mòn gót lênh đênh

Bốn phương lạc bước, quê tình là đâu?

Thưở nào em bước qua cầu

Sang ngang thưở ấy, không câu giã từ

Lệ nào nhòa tím trang thư

Từng con chữ khóc bây chừ biết không!

Bốn bề tuyế phủ mênh mông

Mười thương: một cõi hư không lạnh về

Chiêm bao trở giấc tỉnh, mê

Đèn khuya hắt gió, tái tê, lay sầu

Nghẹn ngào, vạn nẽo về đâu?

Cứ xem nhẹ tựa qua cầu gió bay

Người yêu dấu hỡi! cùng say

Tình ru cõi mộng, quên ngày tha hương…

 

Vũ Hối