BÓNG BIỂN
Nửa đêm ngứa cẳng thèm leo núi
Tìm bóng trăng sao đỡ lòng thơ
Bóng cây bóng cỏ không mai mối
Mòn chân dâu bể bóng bụi đời
Nhìn trước nhìn sau nhìn quanh quẩn
Ta với bóng ta lạnh chia đau
Lệ ta lệ đá tràn địa chấn
Trôi bóng ngậm ngùi tận kiếp sau
Người biển mơ hồ ta suối đói
Mòn gông lận đận gánh hát rong
Trắng tay đào đất chôn tăm tối
Đường hầm lạc chợ gặp trôi sông
Sóng vùi gió dập tan thương sóng
Hoà điệu tình ca kiếp dã tràng
Lang thang mỏi gối mòn chong chóng
Người xót ta đau vó ngựa hoang
Trăng tàn bóng gợn hồn sông núi
Bá Nha đứt ruột bóng tan đàn
Tử Kỳ đứt bóng thiên thu hận
Bướm trắng nào chôn bóng hoa vàng
Biển vẫn xanh trong mây trời nhớ
Bóng cười bóng khóc bóng nổi trôi
Bọt bèo xuôi ngược dòng lưu lạc
Người với ta chung bóng mồ côi….
MD.07/20/08
LuânTâm
Thân mến tặng Lâm Thanh
(1) Văn Thi sĩ quá đa tài hoa nhưng vô cùng bạc mệnh Lâm Thanh (còn có bút hiệu Hai Quẹo) ,tên thật là Lâm Thành Hổ, Cựu Sinh Viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sài Gòn (Khoá Đốc Sự 15) ,sinh tại Vĩnh Bình (Trà Vinh) năm 1943 ,mất tại Australia năm 2008 .Anh để lại tác phẩm tuyền tập thơ văn rất có gíá trị văn học văn hoá  tuyệt vời độc đáo”CÕI QUÊ CÕI NHỚ”,do gia đình và thân hưũ xuất bản tại Australia và ra mắt rất thành công vượt bực tại Australia ngày 05/10/08,chỉ vỏn vẹn 2 ngày sau khi Anh vưà mất .
Vào ngày 01 tháng 7 năm 2008,trong lúc đang bị cơn bệnh ung thư gan quái ác hành hạ trên giường bệnh ,Lâm Thanh có gửi riêng cho tôi và thi sĩ VTA bài thơ “TA LÀ BIỂN” như một lời di chúc trăn trối ! Ngay sau đó VTA liền trả lời Lâm Thanh bằng bài Thơ rất tuyệt vời “LỜI CHO BIỂN” !Có lẽ tôi là một trong số rất ít người bạn thân sớm được Lâm Thanh tiết lộ tình trạng bệnh nan y cuà anh và được thường xuyên tiếp chuyện thăm hỏi an ủi nâng đở tinh thần nhau bằng Phone cho đến lúc Lâm Thanh quá kiệt sức không thể nói nghe đựợc nưã !Nên khi được bài “TA LÀ BIỂN” tôi quá bàng hoàng kinh hãi đau đớt đứt ruột ,chỉ lo gọi Phone thường xuyên thăm hỏi an ủi Lâm Thanh và GĐ mà thôi.Mỗi khi cầm bút định viết mấy câu trả lời “BÓNG BIỂN” cũng là bóng gió tiễn biệt người tri kỷ tri âm hiền sư đệ quá da tài hoa nhưng vô cùng lận đận đắng cay bạc phước cuả mình thì tôi đều quá xúc động nghẹn ngào không sao cầm được nước mắt ! Do vậy mãi đến ngày 20 /7/2008 tôi mới hoàn thành được bài  “BÓNG BIỂN”để  kịp gửi thân tặng  tiễn biệt Lâm Thanh. Sau đó ít lâu,  NS Thanh Ngọc đã ưu ái phổ nhạc và đích thân đàn hát bài BB nầy rất hay đầy truyền cảm , cũng là để tiễn biệt Lâm Thanh về cõi Vĩnh Hằng !
(2) Trong Tuyển Tập Thơ Văn “CÕI QUÊ CÕI NHỚ ,bài “TA LA BIỂN” cuả Lâm Thanh được in nơi trang số  23,còn bài “Lời Cho Biển” cuả VTA thì ở trang số 24 .Có dịp chúng, tôi sẽ xin mạn phép giới thiệu để chúng ta cùng thưởng thức chia xẻ đồng cảm.
TA LÀ BIỂN

Sáng nay thức dậy thấy ta là biển

Và mây tuôn lồng lộng tới muôn trùng
Ta đã đến sẽ đi từ vạn kiếp?
Về đây rồi ta có cũng như không

Ta là biển hay chính ta là nước

Hạt nước nào theo suối dạt về đây
Biển là ta hay chập chùng sóng vỗ
Gợn sóng nào thầm lặng ngắm mây bay?

Ta đã mỏi chập chờn say nước lũ

Muốn dừng chân quay mặt ngắm sau lưng
Nghe tiếng thét cứ đòi ta nhường chỗ
Bánh xe trời , sao cố níu cho ngưng ?

Ta chỉ muốn muôn đời ta biển rộng

Mãi dật dờ trong bến mộng bờ mê
Ta chẳng ước vĩnh hằng trong tịch mịch
Mà nơi đây chính là cõi đi về…

Lâm Thanh

01 Jul.08
(Trích trong “CÕI QUÊ CÕI NHỚ ” của Lâm Thanh, GĐ xb, Australia 2008, tr.23)  
LỜI CHO BIỂN

Từ rừng sâu chợt nghe lời biển gọi
Giữa hoang vu xin với ánh sao trời
Trải hoa đăng rọi lòng biển sáng ngời
Niềm hy vọng giữa muôn trùng tăm tối

Cười lên đi cùng nhau vui mở hội
Hãy thét gào gửi sóng nhạc muôn nơi
Đêm ảo huyền thả hồn lạc chơi vơi
Bên gềnh đá chị Hằng in đáy nước

Nắm tay nhau xin một lần nhập cuộc
Đời phù du một kiếp có là bao
Đường vào mơ đã có chén rượu đào
Mây chùng xuống mọc mời ai ôm ấp

Biển vẫn mênh mông mặc người tranh chấp
Mặn bờ môi bao giọt đắng đời trao
Từ cõi xa xôi gửi chút ngọt ngào
Và chút gió dịu hồn ai sa mạc …

VTA Jul. 2008
(Trích trong “CÕI QUÊ CÕI NHỚ ” của Lâm Thanh, GĐ xb, Australia 2008, tr.24)  
*******