Tiểu sử:

 Tường Thúy tên thật là Nguyễn Tường Thúy, là con gái thứ hai của nhà văn Toan Ánh.
       Sinh năm 1944,  tại Vĩnh Yên. Bắc Việt.
        Bút hiệu: Tường Thúy, Thúy Sơn, Bảo Châu.
     Hội viên Hội Văn Bút Miền Đông Hoa Kỳ,
     Thành viên diễn đàn Cô Gái Việt, Minh Châu Trời Đông, Văn Chương Phụ Nữ
     Đã xuất bản tuyển tập Thơ, Văn: Thì Thầm Cùng Anh
     Sẽ  xuất bản tập truyện tình của Lính: Vì Anh Là Lính
     Đã cộng tác với các báo:
          _ Đa Hiệu: Tiếng nói của Tổng Hội Cựu SVSQ/TVBQGVN
          _̣ Bất Khuất: Tiếng nói của Cựu SVSQ Thủ Đức, online
          _Sóng Thần: tiếng nói của Binh Chủng TQLC
          _ Đặc san Hậu Nghĩa
          _ Báo Người Việt , California
          _ Báo Thời Luận, California
          _ Báo  Viễn Đông, California
          _ Việt Nam  Daily News, California
          _ Bút Tre Magazine, Arizona
          _ Quê Hương, Texas
          _ Báo Người Việt News, Florida

Tác Phẩm:

  •  Thơ đăng trong các tuyển tập Thơ của thi sĩ Hoàng Hương Trang.

  •   Thơ đăng trong các tuyển tập Thơ Văn của soạn giả Long Biên Trương Quang Nguyên

  •  Thơ, Văn đăng trong các tuyển tập Thơ Văn của  văn, thi sĩ Dư Thị Diễm Buồn

  • Thơ, Văn đăng trong các tuyển tập Cô Gái Việt

  •  Văn đăng trong tuyển tập  Vợ Những Người Tù Cải Tạo

Kinh mời quý vị  nhấn vào những tựa đề dưới đây để đọc các tác phẩm của Văn Thi Sĩ Tường Thuý

Trang Thơ của thi sĩ

Tường Thuý

HƯƠNG TÓC BUỒN

 

                          Nhớ xưa hong tóc nắng vàng

              Có anh ngồi chải từng hàng nhớ thương

                        Mỗi sợi là một vấn vương

                   Mỗi sợi là một mùi hương đa tình

                        Giờ đây hong tóc một mình

                   Mùi hương đã nhạt khi tình xa bay

                        Nhớ xưa lúc tựa bên vai

                   Có anh vuốt tóc, tóc dài ngẩn ngơ

                        Tóc em là cả bài thơ

                   Tóc em là cả suối mơ diễm kiều

                        Gió bay sợi tóc đìu hiu

                   Giờ đây hong tóc, sầu hiu hắt sầu

                        Hong cho khô hết niềm đau

                   Chải cho rụng hết những câu ngọt bùi

                        Vấn vương sợi tóc một đời

                   Thì đem gội sạch những lời dối gian

                        Một mai mưa tạnh, mây tan

                   Ngồi hong tóc rối mong tàn nhớ nhung

                        Mùi hương còn chẳng vương lòng

                Làm sao còn nhớ người hong tóc buồn

                                     Tường Thúy

                             Tucson – Az – 2012      

 

Kính mời quý anh chị thưởng thức

thi phẩm

Hương Tóc Buồn

của thi sĩ Tường Thúy

Thơ Tranh:Kim Oanh

          BÀI THƠ ẤY

                          Anh còn nhớ không anh, bài thơ ấy

                   Em viết tặng anh, nét bút dại khờ

                   Tập làm thơ, ngồi trong lớp mộng mơ

                   Em làm mãi, thẫn thờ, quên cả học

                   Bài thơ này, em dấu, không ai đọc

                   Sợ bị cười, thơ với thẩn, lung tung

                   Nhưng viết cho anh, chữ chẳng ngại ngùng

                   Trôi trên giấy, tâm tình em bỏ ngỏ.

                   Yêu thật nhiều, màu Mũ Xanh, anh đó

                   Tan trường về, em luôn ngóng chờ anh

                   Rồi quay đi với cặp mắt long lanh

                   Anh chả đến, anh đã quên thành phố

                   Anh chả nhớ đến người con gái nhỏ

                   Yêu anh nhiều, mà dỗi cũng thật nhanh

                   Vì tim em chỉ có mỗi Mũ Xanh

                   Em muốn giận, không thèm thương anh nữa

                   Nhưng em hiểu, đời trai thời binh lửa

                   Chuyện tâm tình luôn đặt ở phía sau

                   Mũ Xanh ơi, em chẳng ngại gì đâu

                   Em vẫn đợi, vẫn chờ Mũ Xanh đấy…

                   Ngày tháng qua, những lời thơ trên giấy

                   Vẫn còn đây, dù mình đã cách xa

                   Chuyện ngày xưa, như bóng nắng nhạt nhòa

                   Em vẫn giữ, như tình ta còn mãi.

    Tường Thúy

                                               Tucson – Az – 2011

Cô Bé Và Alfa Đỏ

 

Ngày xưa đó khi còn trong Võ Bị

Quen một người con gái mắt nai tơ

Chiếc răng khểnh có duyên ghê đó hỉ

Anh yêu liền cô bé thích mộng mơ

     Cô bé đó vẫn thường hay mắc cờ

     Chả cùng anh dạo phố bước chung đôi

     Cô bé sợ nếu ai mà thấy rõ

    “ Mách mẹ rồi, em sẽ bị la thôi”

Hai năm học trong quân trường anh đã

Tốt nghiệp rồi, đi đơn vị thật xa

Để cô bé một khung trời buồn bã

Nhớ thật nhiều , người mang dấu Alfa

      Rồi về phép, anh lại về phố thị

      Về thăm em, thăm cô bé ngày xưa

      Mắt vẫn tròn, vẫn cười khỏe răng khểnh

       Vẫn yêu anh, yêu biết mấy cho vừa

Cô bé mơ luôn cùng Alfa đỏ

Bước sóng đôi trên ngưỡng cửa cuộc đời

Má chợt đỏ khi mà Alfa đỏ

Khẽ thì thầm” Anh chỉ cưới em thôi”

        Rồi Xuân đến, xác pháo hồng vương lối

        Lên xe hoa, cô bé về nhà chồng

        Nhìn cô bé mà ửng hồng bối rối

        Chú rể cười “Alfa đỏ nhớ không?”

Tường Thuý

              Có Phải….

 

    Có phải mùa Xuân đến rồi không?

    Sao má của em chẳng ửng hồng

    Và đôi mắt biếc không trong nữa

    Dù cặp môi mềm, cong vẫn cong

        Có phải Hạ vàng đang ghé đây

        Và tiếng ve vang ở chốn này

        Bước chân lạc lõng, cô đơn quá

        Lạc nẻo u buồn, vương mắt cay

    Có phải mùa Thu lại bước qua

    Trải hương trên mái tóc mượt mà

    Sợi tóc hững hờ bay trong gió

    Như nhớ bàn tay, xa rất xa

        Có phải Đông buồn đã trở về

        Đem theo mưa gió, ướt lê thê

        Đem cả giọt sầu vương trên má

        Và cả trái tim lạnh tái tê.

    Có phải là anh đã đến đây

    Mang đi hạnh phúc, trả đắng cay

    Bỏ mặc bốn mùa em ngồi đếm

    Đếm tháng ngày trôi, anh có hay?

                      Tường Thuý

            

  Quê Hương nỗi nhớ

Chiều nay chợt nhớ quê xưa

Nhớ con sông nhỏ, chiều mưa bến đò

Nhớ con thuyền, nhớ câu hò

Nhớ dòng nước chảy lượn lờ mênh mang

Nhớ cây đa, lũy tre làng

Hàng dừa rợp bóng bên đàng vào thôn

Cánh diều bay bổng chiều hôm

Con đê rộn bước người thôn đi về

Gập ghềnh xóm vắng đường quê

Nhớ trưa hè với tiếng ve rộn ràng

Nhớ lời mẹ ru mênh mang

Câu ca dao hát thơm vàng tuổi thơ

Kẽo kẹt theo tiếng võng đưa

Ẩu ơ…tiếng hát ngày xưa nhịp nhàng

Nhớ vườn hoa cải trổ vàng

Có con bướm lượn trên hàng lá xanh

Nhớ khói lam quyện mái tranh

Nhớ bông cúc dại mong manh bên tường

Nhớ ao rau muống sau vườn

Đàn gà xao xác bên chuồng gọi nhau

Nhớ mùi hương của hoa cau

Thoảng trong làn gió hương ngâu, hương lài

Nhớ dàn thiên lý nhà ai

Có người hong tóc, tóc dài thướt tha

Tình quê tràn ngập lòng ta

Tràn trong trí nhớ, tràn qua tuổi đời

Quê hương nơi đó xa vời

Hồn quê ấp ủ muôn đời trong tim.

Tường Thuý

– Cung Thị Lan uploaded on July 2020 and  updated on Oct 06,2020 , December 23,2020, March 08,2021
– Last updated on April 26, 2021 by B-Lien Bien Hoa