Bắt đầu THÁNG 6,THỜI GIAN CUỐI MÙA XUÂN đang chuyển dần SANG MÙA HÈ rồi đấy .Xin các VĂN THI SĨ sáng tác THƠ, VĂN tiễn XUÂN, ĐÓN HÈ đi nhé.
Sau bài Thơ TÀN XUÂN thật hay của KIỀU MỘNG HÀ. Chúng ta bắt đầu THƠ VUI CON CÓC LIÊN HOÀN nhé, KHÔNG CẦN CHAU CHUỐT NIÊM LUẬT GÌ HẾT.Chỉ cần nối vần thôi.Hồng Thuỷ xin bắt đầu nè

 

Mùa Hè sắp đến quí vị ơi

Mùa Xuân tàn tạ đến nơi rồi

Thơ văn sáng tác vui đi chứ

Diễn đàn lặng ngắt quá đi thôi

                   Hồng Thuỷ

Chủ tịch ơi! Em quá mệt rồi

 Anh chị cũng biết nên im hơi

 Chờ đầu tháng Sáu giăng tơ nối

 Cho nàng thơ nhẹ bước lên ngôi

Anh Hai có mặt ngay đây nầy.

Sáng tác bài thơ chẳng mấy lâu

Ve sầu tiêu biểu cho mùa Hạ

Mời bạn đọc thơ “Kiếp Ve Sầu”

CT/LMS

Diễm lệ Xuân còn vẫn giữ ngôi 

Hoa thơm Dạ Lý thoảng nơi ngồi 

Lan , Hồng , Cẩm Chướng khoe màu sắc 

Mới biết Xuân nàng rạo rực tôi 

MInh Thuý 

Mùa hè chưa đến chị yêu ơi

Nắng trên 100 độ chớ vội mời

Nóng qua ý từ bay đi mất 

Mệt thở phì phò, thơ đi chơi.

Em Thêm.

Xuân con tại vị ở trên ngôi

Khẩn tấu Ngọc Hoàng hãy xét soi

Rải lửa, tên Hè sao quá vội

Trần gian nóng rát phải than Trời!!!

bé Phú Thanh Song Kim Phú

Làm vườn mỏi cổ, đổ mồ hôi

Hôm nay nắng đã gắt lên rồi

Rau thơm chưa đến mùa gặt hái

Hoa hòe đã cụp cánh hết rồi

Thuý Messegee

       CHIÊU QUÂN CỐNG HỒ

Xa xăm bên sông là quê hương

Chân mây sương pha là yêu đương

Hy sinh đời thiếp cho đất nước

Mỗi bước chân đi, mấy đoạn trường.

        Sông ơi đưa ta hòa Phiên Vương

        Mi đưa ta sang bờ đau thương

         Ra đi lòng thiếp tan nát lòng

         Vĩnh biệt quê hương lệ lưng tròng

Tạo hóa xuôi chi cuộc biển dâu

Một bước xa quê vạn nỗi đau

Từ giã song đường con ứa lệ

Tiễn con, Cha Mẹ rớt giọt sầu

         Ba lạy nầy kính dâng Phụ Mẩu

         Con đáp đền nghĩa nặng, ơn sâu

          Bái biệt Quân Vương, Chàng ở lại.

          Sang Hồ  phận Thiếp biết về đâu?

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

HỚN VƯƠNG TIỄN CHIÊU QUÂN

Chiêu Quân ơi, hỡi Chiêu Quân ơi!

Giờ vĩnh biệt nhau đã điểm rồi

Khanh và Trẫm, kẻ Hồi người Hớn

Ngừi nơi góc biển, kẻ chân trời

            Đem thân nhi nữ Khanh cứu nước

            Ơn Khanh nước Hớn nhớ muôn đời

            Trẫm hân mình bất tài kém đức

             Khiến hai ta chịu cảnh chia phôi.

 Một Quân Vương chưa từng biết khóc

 Nhìn Khanh đi, lệ Trẫm đầy vơi

 Ái Khanh có thấu chăng lòng Trẫm

  Mất Khanh, Trẫm mất cả cuộc đời

             Trống thúc hối, thuyền rồng chờ đợi

             Thôi, Khanh đi, đừng quay nhìn lại

             Mong Khanh sớm quên hình bóng Trẫm

             Về Hồ, Khanh bảo trọng lấy thân.

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

 

       KIẾP  VE  SẦU

Rừng Hè ra rả tiếng ve sầu

Mười bảy năm dài dưới hang sâu

Nay về ca hát trong nắng Hạ

Than thở cho đời lắm biển dâu.

 

Cho kẻ tha hương trên đất khách

Nhớ Hè quê Mẹ, bạc mái đầu

Cuối Hạ Ve sẽ về chốn cũ

Rừng Phong sẽ vắng  nhạc Ve sầu.

 

Vui với tâm hồn người nghệ sĩ

Suốt đời ca hát, chẳng lo âu

Mãng nghiệp cầm ca, Ve vĩnh bịệt

Giã từ trần thế dưới hang sâu.

                           Hoa Đô, HÈ….

              Trần Gò Công/ Lão mã Sơn

Hạ Về

 Hạ lại về rồi hứng gió lơi

Trông như ảo ảnh mắt nào rời

 Bầu trời loáng thoáng chim bay vội

Cánh bướm lưa thưa nắng chiếu vời

 Giữa ngõ ngàn đài Trang sắc sáng

Trên sân vạn nụ Cẩn màu ngời

Hồn vừa ngẫm nghĩ đôi câu phú

Đắm đuối chiều vàng mộng mị ơi

                Minh Thuý

          Tháng 5/30/2020

        NHỚ HẠ QUÊ NHÀ

Mỗi độ Hè về trên đất khách

Nghe lòng mình nhớ Hạ quê nhà

Tôi không biết quý vị bạn già

Có  ai còn nhớ một bài thơ 

Trong quyển sách Quốc Văn Giáo Khoa

Thuở chúng ta còn học lớp Ba

Không còn nhớ ai là tác giả(***)

                       HÈ.

“Ai xuôi con Cuốc (Quốc) gọi vào Hè

Cái nóng nung người, nóng nóng ghê

Ngõ trước, vườn sau um những cỏ

Vàng phai, thắm nhạt ngán cho huê”

……………………………………………………

  Nay trên quê người ,đầu đã bạc

Nhắc lại bài thơ nghe lòng tiếc nhớ

Kỷ niệm xưa của thuở  tuổi thơ

Nay không còn tìm đâu thấy nữa

Nơi quê người,  mùa hoa Phượng trổ

Bâng khuâng buồn nhớ  Hạ năm xưa.

                               Hoa Đô, 2020

                   Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn

 *** Dương Bá Trạc

Thi sĩ Trần Đại Bản:

Tôi nhớ bài này trong QVGKT mẹ tôi đã dạy tôi học lúc tôi chưa cắp sách tới trường, bài ấy đầu đề là Vào Hè, tác giá Dương Ba Trạc.

 

Ai xui con cuốc gọi vào hè,

Cái nóng nung người, nóng nóng ghê.

Ngõ trước vườn sau um những có,

Vàng phai thắm nhạt ngán cho huê.

Đầu cành kiếm bạn, oanh xao xác,

Trong tối đua bay, đóm lập loè.

May được nồm nam cơn gió thổi,

Đàn ta ta gãy khúc Nam nghe.

 
 
Văn thi sĩ Nguyễn thị Thêm:
 
Các anh chị ơi!
Xuân vẫn còn ngự trị nơi đây
Gió Xuân man mác nắng hây hây
Chim vẫn reo vui trong khóm lá
Hẹn hò xây tổ ở hiên ngoài.
 
Cây vẫn lú mầm thật dễ thương
Nụ non e ấp đẹp lạ thường
Lá xanh hé nở chào ngày mới
Xuân ở nơi đây, xuân bốn phương.
 
Mùa Xuân vẫn còn thiệt đó, Khí hậu mát mẻ. Cây cối xanh tươi và rau thật là tươi ngon.
Ở đây mùa Hè nóng lắm. Nóng trên 100 độ nên cây cỏ héo khô. Phải tưới thật nhiều mới có rau ăn.
Gửi các anh chị bài thơ vui về rau quả, hôm trước chị Hồng Thủy ra đề…rồi không nghe nói nữa. Hi hi