SONG PHƯƠNG

 

Nguyện làm trăng sáng trên cao

Xua tan bóng tối, ru câu kinh cầu

Nguyện làm giòng nước sông sâu

Rửa hờn dân tộc, chở sầu quê hương

Xin làm đá dựng kiên cường

Nghìn năm chấn giữ biên cương Sơn Hà

                                                              Sep 17, 2012

Trang thơ của thi sĩ SONG PHƯƠNG 

   Gió Xuân

 

Hình như gió mới thổi sang

Thoáng trong hơi gió có mang Xuân về

Hình như gió tận làng quê

Mà nghe trong gió vọng về câu ca

Tựa như nhắn kẻ xa nhà

Tha phương lưu lạc bôn ba xứ người

Bao năm ly biệt phương trời

Nước non nghìn dặm đôi nơi mịt mờ

Hồn quê sông nước đôi bờ

Cố hương mấy bận đợi chờ người đi

Gió ơi! Thổi nữa mà chi

Thêm buồn lòng kẻ ra đi nghìn trùng

 

                           Thành phố sương mù

                                       Tháng12, 2011

ĐÊM!…

 

Đêm ! Có tiếng nhục hình tra tấn

Đêm! Xích xiềng kéo lết trên sân

Đêm! Gió hú khóc âm thầm

Nghiến răng gió cũng như căm oán hờn

 

Lại cũng Đêm! Đòn roi vang vọng

Trong xà lim một kẻ nằm cong

Đêm khuya đổ trận bão lòng

Mưa  như  trút nước tuôn giòng xót xa

 

Rồi cũng qua Đêm dài tăm tối

Trên cáng xe một xác tả tơi

Họ mang về phía sau đồi

Chôn sâu xuống đất một người không may

 

Người không may tuổi còn rất trẻ

Đã bao ngày mơ trở lại quê

Nhưng nay chắc sẽ không về

Nước non đã vẹn câu thề… đành thôi…!!!

 

Thành phố sương mù

Tháng 5, 2012

Em!
Em! Con bé nhà ai
Tóc chưa đủ chấm dài
Mà  nắng mưa dầu dãi
Em có còn những ai ?
Tuổi em hãy còn  thơ
Trôi dạt giữa chợ đời
Đang run vì cơn đói
Thân nhỏ gầy xác xơ
Áo em mỏng rách vai
Sương gió đường dạn dày
Chiều nay trời trở gió
Mưa lạnh em có hay
Em ! Con bé nhà ai
Nước mắt chợt lăn dài
Buồn chi sao không nói
Em! Có còn quen ai?
Tôi là người khách lạ
Mới về thăm quê nhà
Gặp em trong chốc lát
Đã nghe đầy xót xa…
Biết nói gì với em
Môi đắng và hồn mềm
Cơn đau nào vừa thức
Bao ngày ngỡ ngủ yên
Em ơi! Em về đâu
Mây xám giăng trên đầu
Chân cầu hay gốc phố
Chiều nay em về đâu ?
                                                Thành phố sương mù
                                                Tháng 8, 2012

Bên Song Cửa

 

Ngoại ngồi bên song cửa

Lá trong vườn đong đưa

Ngoại trông vời phương ấy

Giọt nắng buồn lưa thưa

Ngoại bổ miếng cau trắng

Tiêm thêm miếng trầu vàng

Nhìn con chim về muộn

Mây chập chùng giăng ngang

Ngoại ngồi bên song cửa

Tầu lá vẫn đong đưa

Mắt già buồn chan chứa

Nhiều hơn trời đang mưa

Ngoại rót thêm ly trà

Rót đầy nỗi xót xa

Ngoài kia cội cây già

Lá chết cuốn bay xa

Chiều qua chiều mỗi chiều

Quạnh quẽ và cô liêu

Ngoại vẫn còn bên cửa

Nghe muộn phiền xanh rêu

Ngày đi trong lặng lẽ

Lạnh cả lối đi về

Con đường xa vời vợi

Bờ đê dài lê thê

Chiều tím chết trên sông

Mang theo giọt nắng hồng

Chở về con nước lớn

Sóng vỗ đầy mặt sông…

Ngoại vẫn ngồi bên cửa

Trời sắp đổ cơn mưa

Ngoại trông vời phương ấy

Giờ con sắp về chưa?

 

Song Phương

Thành phố sương mù

Tháng 12, 2012

 

Xin Mãi Còn…

Xin mãi còn nắm lấy tay nhau
Như thưở còn thơ dưới mái trường
Mình đã cùng nhau từ dạo ấy
Đến bây giờ  tóc đã phai sương
 
Xin mãi còn nắm lấy tay nhau
Vai sánh vai cùng bước song hành
Đường trần mấy trạm còn xa lắm
Lối đi nào chẳng có khúc quanh
 
Xin mãi còn nắm lấy tay nhau
Chia nhau giọt nắng hay đông sầu
Tóc tơ mãi mãi là đôi lứa
Cùng đi cho hết đoạn đường sau
 
Xin mãi còn nắm lấy tay nhau                             
Đừng như chiếc lá rơi  âm thầm
Một lần buông xuống  là vĩnh viễn
Mất dấu nghìn thu bạn trăm năm
 
 
Xin mãi  mãi còn nắm tay nhau
Giữ chặt đời nhau như ngày đầu
Để  mai có về cùng  cát bụi
Hóa kiếp rồi ta vẫn có nhau
 
Songphuong 2019
Tranh Của Quê Hương
 
Tranh của anh gói một khung trời
Nửa bờ cát mịm nửa biển khơi
Mây đùn nước biếc lam sương khói
Rám tợ tơ vàng thả sóng trôi
 
Có phải không anh bên góc trời
Một vùng mây nước đã xa xôi
Lòng anh chắc hẳn chưa nguôi nhớ
Nên mực hoen sầu giấy kém tươi
 
Nầy anh !
Hãy tô thêm cho đượm sắc lòng
Như sầu dân Việt chất mênh mông
Cho tôi thấy cả hồn sông núi
Trong trái tim buồn kẻ lưu vong
 
Thân mến tặng Họa sĩ Thụy Phong
Thành phố sương mù
Tháng 12, 2010
 

Lời kẻ  Tử Tù

                         

 

                         Hãy giết ta đi cho thỏa lòng
                         Ghi thêm oai trận kẻ có công
                        Để ta không thẹn đời danh tướng
                         Là vẹn nguyền trọn nợ núi sông
                 
                        Lệ ta! lệ kẻ sắp đi xa
                        Nước mất nhà tan khóc sơn hà
                    Một mảnh tang lòng cho chiến hữu
                     Mảnh u tình ta vấn theo ta.
                            
                                   Tưởng Niệm
      Cố Đai tá quận trưởng Phan Quang Triệu
                   Tử hình ngày 05 tháng 09 năm 1975
                                           Ngã Năm – Việt Nam.
 
Đêm Sương
 
Vằn vặt trăng thu mấy u phiền                            
Canh thâu chênh chếch nỗi niềm riêng                
gió lay mà ngỡ như tiếng
Người cũ tìm về thăm viếng cố hương
 
Người cũ  tìm về viếng cố hương
Lặng lẽ bên song giữa đêm trường
Đêm trường ướt đẫm  hơi sương
Sương rơi hay ngấn lệ buồn ai tuôn
 
Lệ  tuôn xót đau hờn vương mối
Trăm họ lầm than sống nổi trôi
 Người đi đã khuất nẽo đời
Mà hồn non nước chưa nguôi tất lòng
               Songphuong2010

Khách Sang Sông

 
Người khách dừng chân. Khách gọi đò
Phong trần còn vướng bụi đường xa
Cô lái đò ngang xua mái đẩy
Khách chừng quen lắm ! Đã từng qua
 
Khách lẳng lặng nhìn trời hui quạnh
Con sông chiều chỗ đục, chỗ sâu
Khách đi nhưng không biết về đâu
Mà đôi mắt mênh mang nỗi sầu
 
 
Cô lái đò xuôi giòng trên sóng
Thuyền sang bờ khách bước sang sông
Khách sang sông âm thầm rảo bước
Để đò chiều khoang vắng mênh mông
 
                                         Songphuong2010

 

Lục Bát

Tháng Mười Cho Em

 

Em từ ngàn dặm xa xôi

Đến như cơn lốc bên trời mà thôi

Tương phùng chưa kịp ấm môi

Biệt ly phải chuốc để tôi xa người

Người về hoa lá reo cười

Mà nay lá đã rụng rơi đầy vườn

Biết không mầu lá còn vương

Bóng người vừa khuất cuối đường xa xăm

Mưa chiều rừng núi lạnh căm

Ngàn thông lặng lẽ âm thầm mà reo

Sương giăng phủ kín lưng đèo

Phố buồn như cũng vời theo một người

Songphuong 2013

Lục Bát

Tháng Mười Cho Em

Em từ ngàn dặm xa xôi

Đến như cơn lốc bên trời mà thôi

Tương phùng chưa kịp ấm môi

Biệt ly phải chuốc để tôi xa người

Người về hoa lá reo cười

Mà nay lá đã rụng rơi đầy vườn

Biết không mầu lá còn vương

Bóng người vừa khuất cuối đường xa xăm

Mưa chiều rừng núi lạnh căm

Ngàn thông lặng lẽ âm thầm mà reo

Sương giăng phủ kín lưng đèo

Phố buồn như cũng vời theo một người

Songphuong 2013

Một sáng  mùa Đông

 

Đêm qua cả một đêm giông

Hàng cây trút lá bên sông rụng rồi

 Có con chim nhỏ mồ côi

  Trong cơn mưa bão tả tơi cánh hồng

Chim chưa biết lạnh hàn Đông

             Chưa từng thương tích hay giông gió đời

              Sông dài núi rộng ngàn khơi

             Làm sao chim biết biển đời bao xa

             Đường mây lối gió trăng tà

            Ngã nghiêng đôi cánh hồn hoa rã rời

                Lòng mềm theo tiếng mưa rơi

               Trên đôi cánh mỏng máu tươi thành giòng

 

Chim buồn cất tiếng qua sông

Rừng thông lặng lẽ chạnh lòng gió đưa

Mơ màng thấp thoáng chuyện xưa

Đường về quê cũ lưa thưa nắng chiều

 

Nghe chừng nổi nhớ xanh rêu

Bao nhiêu giá lạnh bấy nhiêu nỗi niềm

Lệ theo mưa gió triền miên

Con chim khép mắt muộn phiền mang theo

 

Songphuong2009

                    (nỗi lòng)

 

Nửa Khuya

 

 

Ta thấy anh về trong giấc mơ

Nhẹ như sương khói mỏng như tơ

Chỉ lặng nhìn thôi buồn không nói

Ánh mắt xa vời thưở ngây thơ

 

Ta bổng quay đi rất hửng hờ

Bỏ anh lặng lẽ đứng bơ vơ

Như người xa lạ không quen biết

Không biết không quen đến không ngờ

 

Tỉnh giấc chiêm bao nghe bồi hồi

Nửa đêm lệ nóng mặn bờ môi

Tìm anh ! Ta tìm trong bóng tối

Chỉ thấy đêm dài mưa tuyết rơi

 

                      Songphuong2009

 

 

Qua Ngõ Nhà Anh                      

                                     

                      

                     Xưa mỗi lần ngang qua nhà anh

                     Bướm nhẹ vờn quanh đưa gót hài

                     Áo học trò thơm mùi sách vở

                     Tóc em dài mới chấm ngang vai

 

                    Xưa mỗi trưa ngang qua nhà anh

                    Trời xanh  mây trắng nắng ươm thềm

                    Có đôi chim nhỏ trên cành lá

                    Giao đầu chim hát khúc se duyên

 

                   Xưa mỗi lần ngang qua nhà anh

                   Chiều xuống bâng khuâng, gió im lìm

                   Em bước khẽ mong đường dài mãi

                   Lòng vu vơ hỏi nhỏ con tim

 

                   Xưa mỗi tối ngang qua nhà anh

                  Phố nhỏ hắt hui ánh đèn vàng

                  Nghe anh đàn khúc buồn dang dở

                  Em ngại duyên đầu sớm mỏng manh

                  

                                 Song phương

                                     Thương mến tặng Tướng Công

                        Thành phố sương mù.Dec 25,1998

 

Nhắn Giùm Ta

 

                       Song Phương

 

 

      Em có về ngang qua trường củ

      Gởi giùm ta chút cỏ tương tư

      cho xanh thêm nữa màu rêu nhớ

      Xanh cả trường xưa phủ bụi mù

 

     Em hãy dừng chân trước cổng trường

     Ngắm giùm ta vạc nắng quê hương

     Có thấy đàn chim trên vọng gác

     Gác chuông thường đọng giọt mưa sương.

 

     Sáng nay trống có dục chân xa

     Thôi thúc áo bay trắng lụa là

     Em nhớ cúi đầu ca quốc lể

     Lâu rồi không hát Quốc Dân ca

 

    Tìm đi em cuối dãy hành lang

    Trong đám đầu xanh lắm rộn ràng

    Có bóng thầy ta đang lặng lẽ

    Trán hằn sâu bao nỗi ngổn ngang

 

 

   Ta như còn nghe gịọng thâm trầm

   Cân bằng, phản ứng, cấp số nhân

   Bao nhiêu lần đọc mà không nhớ

   So với” thư ai”…chỉ một lần!  

 

   Ôi! toán,phương trình,luật duy tâm

   Kiều xưa qua mấy bận phong trần

   Thị Lộ đa tình hay Nguyễn Trải

   Cung hờn ai? cung oán!cung ngâm?

 

Qua con đường cũ

 

 

Ta trở về đây trên lối nầy

Lặng nghe kỷ niệm ở quanh đây

Đường xưa hiu hắt đường xưa nhớ

Đá sỏi chừng như biết thở dài

 

Ta nhớ chiều xưa chiều tan trường

Mây vờn trên áo,tóc buông hương

Hàng cây rợp bóng cài hoa nắng

Nắng bâng khuâng rộn rã trên đường

 

Hôm nay lần đầu ta trở lại

Mầu nắng hình như đã nhạt phai

Thời gian xa cách nhiều bôi xoá

Xóa cả câu thề chẳng đổi thay

 

Em không còn về qua đường cũ

Để con đường đầy cỏ tương tư

Để mình ta  đứng trên đường vắng

Cố tìm em giữa chốn bụi mù

 

Có phải là em hay gió lùa

Nghe như bước nhỏ của người xưa

Người xưa lâu lắm rồi không gặp

Em đã quên chưa chuyện ban đầù

Lập Đông
Chiều nay trời  đã chuyển sang đông
Bao  cơn gió thổi lồng qua sông
 Gió mang đi những vạt nắng hồng
 Gơm mây xám về đây chất chồng
 
Chiều đông mờ mịt mưa bên song
Hoa tuyết tung bay trôi bềnh bồng
Hoàng hôn rét mướt đầy sương khói
Đất và trời trắng xóa  mênh mông
 
Có người lặng lẽ giữa mưa giông
Mắt môi chôn chặt một cõi lòng
Từng cơn gió cuốn ngân lồng lộng
Hỏi  khách đường xa có lạnh không?
               Songphuong2011
Chiều
trên quê hương
 
Chiều nay trên đất nước quê hương
Loạn lạc tan thương khắp nẻo đường
Người chạy tìm người trong tro gạch
Tro gạch trộn màu thịt với xương
 
Làm sao biết được buổi chiều nay
Người lính trường chinh lệ chảy dài
Quân rã, hàng tan, cờ buông rũ
Cam lòng rơi lệ nuốt đắng cay
 
Chiều nay có một đoàn tù binh
Vào chốn nhà lao chịu nhục hình
Tuổi xanh vun tưới vùng quê mẹ
Nay xích xiềng nuốt nhục lặng thinh.
 
Người tù lặng lẽ giữa rừng sâu
Mái tóc phai sương đứng gục đầu
Thân xác già nua bên nấm mộ
Lệ âm thầm từng giọt theo nhau
 
Songphuong2009
Đêm Hội Ngộ
 
Nán lại cùng nhau một đêm nay
Ngoài kia tuyết phủ gió mưa đầy
Uống đi em! cho lòng thêm ấm
Vội vàng chi giây phút chia tay
 
Uống đi em! chén rượu đêm sương
Ba mươi năm đời vướng bụi đường
Tóc đã phai mầu theo năm tháng
Tim rướm buồn từ thưở ly hương
 
Em trách! Ta cúi đầu nhận lổi
Tội ta nhiều từ thưở nằm nôi
Trong em có giáo đường xám hối
Ta xin một góc giữa chợ đời!
 
Uống đi! ta tiễn em chung cuối
Rượu cạn bình đêm sắp dần trôi
Ngoài kia trời vừa ngưng cơn bão
Mưa tạnh rồi lòng vẫn chưa nguôi
 
Songphuong2009

Ừa! Thôi Anh Về…

 

Ừa! Thôi anh về thăm cố hương

Xếp áo phong sương rũ bụi đường

Anh về tìm lại người thương

Bao năm mòn mỏi tuyết sương đợi chờ

 

Kìa sao anh không nói một lời

Mà trong đôi mắt lệ như rơi

Mới hay dẫu có xa xôi

Mấy ai quên được chiếc nôi quê nhà

 

Anh về gom hết cả đường mây

Góp gió mười phương với hương đầy

Cho hồn sống lại phút giây

Quên đi anh nhé đắng cay quê người

 

Anh về như lá rơi về cội

Như nước xuôi nguồn, gió ra khơi

Để tôi đứng khóc giữa trời

Như chim ngậm nhớ hót lời bâng khuâng

 

Ừa! Thôi anh về thăm cố hương !

               Thân mến tặng Lê Hoài Hương

                       Xuân Đinh Mão 2011

 

Xin Anh….

Xin đừng nhắc chuyện ngày xưa ấy

Em cam lòng làm  kẻ không may

Xa nhau  đã mấy năm dài

Tơ duyên ngày ấy lợt phai lâu rồi

 

Em lầm lỡ ngỡ đời là mộng

Xây lâu đài trên cát mênh mông

Ngờ đâu cát cuốn theo giòng

Lâu đài theo sóng bạc lòng vỡ tan

 

Anh nhắc làm chi chuyện đá vàng

Đâu còn gì –  Bình vỡ gương tan

Có gom được hết thời gian

Chỉ là đất lạnh tro tàn mà thôi

 

Ta bỏ nhau như đàn bỏ tiếng

Rượu bỏ bình.  Nợ đã bỏ duyên

Trăm năm chẳng nặng hương nguyền

Đành thôi số phận thuyền quyên má hồng,

 

 Thôi anh ! Đừng tiếc –  Đừng bận lòng

Cũng không cần thả lá buông ong

Thân em thôi thế cũng xong

Ví như hoa rụng theo dòng nước trôi

 

Tình đã chết nghĩa là vĩnh viễn

Chôn thật sâu và cố mà quên

Gặp nhau chi nữa thêm phiền

Đôi ta đã hết nợ duyên lâu rồi.

 

Song Phương

Thành phố sương mù

2011

 

Phút Cuối Với  Anh …

 

Anh nằm đó bình yên như ngủ

Không biết rằng trời đất âm u

Em như đêm lạnh sương mù

Cõi lòng rét mướt tâm tư rã rời

 

Anh nằm đó mắt môi khép kín

Khói trầm bay quanh tiếng cầu kinh

Không hay lệ ướt ân tình

Không nghe em gọi tên mình, mình ơi!

 

Anh nằm đó anh quên tất cả

Quên cuộc đời bao nỗi can qua

Quên luôn kỷ niệm ngọc ngà

Mái tranh nồng ấm mặn mà tháng năm

 

Còn đây bềnh bồng sợi tóc rối

Đã cùng anh từ thuở chào đời

Chiều nay tóc ngả màu vôi

Chiều nay tóc cũng bỏ đời theo anh

Vuốt tóc nghe xót buồn thân phận

Muốn được làm tóc để theo anh

Theo anh xa lánh cõi trần

Như đôi sao lặn sau vầng trăng khuya

 

Em nắm lấy đôi tay lạnh giá

Đã cùng em chống đở phong ba

Chiều nay anh bỏ đi xa

Làm sao em sống cho qua tháng ngày …

 

Anh nằm đó chừng như say ngủ

Mộng mị nào mắt khép vô tư

Thì thôi yên giấc thiên thu

Thì thôi lần cuối em ru bạn lòng

 

Em ru anh bằng giòng lệ nóng

Bằng nỗi đau người vợ mất chồng

Bằng khăn tang trắng chiều đông

Bằng hồn vỡ vụn –  cỏi lòng nát tan

   songphuong

Thu Máu

                                        

                      Gĩai khăn tang cho gia đình.

                                        ( momy Phan thị Tươi)

                                               

                                   

 Một sáng Thu sương giữa sân trường

Trống dục trống dồn tiếng đạn rên

Có tiếng thét vang… Người gục ngã

Đất rung mình! đất thắm thịt xương !

 

Thu chết trên cành.  Thu khóc than !

Đưa tiễn người đi không khói nhang

Trời Thu ảm đạm. Thu pha máu

Máu nhuộm Thu vàng. Thu tóc tang !

 

Thiên cổ người đi theo gió mây

Còn dòng lệ máu bên hàng cây

Hàng cây gói trọn đời dũng tướng

Tướng mệnh chi tình tự cổ lai

 

Đạn vẫn gầm lên giữa sân trường

Tiển người tử  tội giữ biên cương

Khói súng mờ che khung trời xám

Đất tung mình lẫn máu cùng xương

 

 Đây ngày Tổ Quốc vấn khăn tang

Lịch sử từ đây hận cưu mang

Muôn dân trăm họ cùng sông núi

Phút tồn vong  nước mất nhà tan

 

  Hôm sau Thu vắng. Trống im hơi

Sân trường quạnh quẽ. Chợ lưa thưa

Học trò không đến. Thu phơi máu

Máu khô trên chiếc lá vừa rơi..!

 

  Mỗi độ Thu sang nhuộm lá vàng

Hay màu lá chín lá để tang

Ngỡ ai còn đó trong sương khói

Dưới sân trường mắt lệ chứa chan !

 

                        Songphuong 09/05/1975

Về Quê Ngoại

 
Con đã lớn muốn biết thêm quê ngoại
Nay đã về ! Sao ngần ngại không quen ?
Cha đã đi từ sau ngày khói lửa
Người không còn! Thành phố cũng đổi tên
 
Con thân yêu ,
Đã bao năm, giờ bỗng thành xa lạ
Không còn gì! Tất cả đã đổi thay
Trên quê hương chợt thấy mình lạc lõng
Biết tìm gì đây ? Ở giữa chốn nầy ?
 
Thế kỷ hôm nay!
Con thấy không? Ngỡ chừng nghìn năm trước
Thưở người buôn người trừ nợ ngoại bang
Phận làm dân! Những cuộc đời son trẻ
Sang xứ người làm nô lệ chung thân
 
Con có biết máu bao người đã đổ
Xương chất chồng để đổi lấy nhục vinh
Cha khóc đây thương người dân nghèo đói
Sống  suốt một đời trong cảnh điêu linh
Con hãy nhìn,
Có bao người lê la trên đường phố
Bao trẻ chực chờ trước cửa quán ăn
Bụng sát khô tấm thân gầy còm cõi
Cồ dìm sâu cơn đói đang hoành hành
 
Kìa con ơi ! Dưới dốc cầu xa lộ
Vài túp lều tăm tối đã xiêu nghiêng
Có ai đó co ro manh chiếu rách
Dấu cuộc đời trong giá lạnh triền miên
 
Con có biết những người đang gồng gánh
Đầu trần, chân đất, áo vải sờn bâu
Bồng bế nhau họ tìm nơi nương náu
Chiều sắp tàn ! Chưa biết sẽ về đâu ?
 
Nhưng con thân yêu,
Con đừng sợ trên đường nhiều hoang mộ
Mảnh đất nầy họ đã góp máu xương
Quỳ xuống đây cha âm thầm nhận lỗi
Kẻ bất tài không giữ được quê hương
 
Này con ơi !
Chỗ con đứng là nơi cha khôn lớn
Này đình làng, bến nước, đó con sông
Giờ không ai nên điêu tàn vắng vẻ
Cha đâu còn gì để lại cho con ?
 
Và tại sao?
Sao con lặng câm ? Con thẫn thờ ?
Buồn gì mà lệ ngập ngừng rơi
Hay đã hiểu vì sao cha trăn trở
_” Tổ Quốc giang sơn ! Món nợ làm người…”

 

Song Phương

Phúc Đáp Cho Người

 

Tình yêu ấy thiếp xin trả lại

Không hẹn hò nên chẳng mượn vay

Xin đừng mượn gió gởi mây

Tình yêu mấy kẻ van nài được đâu

 

Duyên tiền kiếp mới nên hương lửa

Không thệ nguyền gặp cũng như chưa

Trầu cau đủ cặp thì vừa

Lẻ đôi  thêm lá e thừa khó coi

 

Thiếp không là hoa tường liễu ngõ

Hay dọc ngang trăng gió lẳng lơ

Thuyền lòng đã cặp bến mơ

Can chi chàng phải đợi chờ uổng công

 

Thiếp trách ai kia sao vội vã

Lá đề thơ gởi chốn gần xa

Để đời thóc mách dèm pha

Thị phi thế tục người ta cợt đùa

 

Xin thi nhân lời thanh ý giữ

Kẻo thiếp lầm lòng kẻ trượng phu

Bèo mây là kiếp phù du

Phút giây tương ngộ luyến lưu làm gì

 

Mượn giấy hoa với lời trân trọng

Mực đoan nghiêm xin thảo đôi giòng

Thưa rằng thiếp đã có chồng

Đò qua chiều ấy bến sông cuối cùng

songphuong

Quê Hương Cha

 

Quê hương cha có đồng ruộng lúa

Tận ven trời theo cánh cò đưa

Quê cha ngày nắng đêm mưa

Đàn trâu đủng đỉnh sáng trưa cày bừa

 

Quê cha con đê dài  nho nhỏ

Đường vào làng lối cỏ quanh co

Mây trời ai khéo dệt tơ

Để cho sông nước lẳng lơ cợt đùa

 

Quê cha mấy nhịp cầu lắc lẻo

Tình vu vơ trên những cánh bèo

Thuyền nan  hờ hững gieo neo

Cánh diều no gió bay theo câu hò

 

Quê cha là bài ca vọng cổ

 Dạ hoài lang ai hát bên hồ

Mồ hôi cha tưới ruộng khô

Gàu sòng tác nước để cho được mùa

 

Quê cha có bếp hồng quyện  trắng

Khói cơm chiều gạo mới canh măng

Cò giang xoải  rộng cánh bằng

Qua bờ sông rộng nắng vàng bay theo

 

Quê hương cha những đêm thanh vắng

Tiếng chày khuya văng vẳng nhịp nhàng

Cha ngổi vá lưới chuốt nan

Chuông chùa ngân tiếng trăng ngang mái đình

Cha cười đáy mắt lung linh

Đẹp như bức họa hương bình nước non….

Songphuong

 

 

Thu Nhớ

Đây  mùa Thu tới mùa Thu tới

Có lá vàng phơi sắc thắm tươi

Nàng chờ gió thổi lá rơi

Gởi theo cơn gió những lời trong tim

 

Nàng với Thu mỗi mùa Thu ấy

Tóc Thu cài Thu ngủ trên vai

Nàng thường nhặt lá chiều phai

Gom bao lá chết rụng bay sang vườn

 

Nhưng một hôm Thu về hờ hững

Và đem theo cơn gió lạnh lùng

Mắt nàng vời vợi mung lung

Lắng nghe chim khóc trên rừng rưng rưng

 

 Từ đó rừng buồn thêm hoang vắng

Hay tin nàng thôi đã trái ngang

Nàng đi Thu chín chưa vàng

Đến mùa  lá rụng biết nàng ở đâu?

songphuong

Ru Con

 
 Ầu ơ! Trăng treo nửa mảnh trên cành
Xa nhau nhưng dạ chẳng đành bậu ơi!…
 
Ầu ơ ! Tiếng võng đong đưa
Ầu ơ! câu hát ban trưa gọi buồn
Lời ru man mác bên nương
Bờ tre đứng lặng nắng tuôn giọt sầu
Từ ngày Cau đã xa Trầu
Ru con em hát lỡ câu duyên đầu
Sông sâu chẳng biết về đâu
Biết sông có chở được sầu em mang
Lời ru buồn cả xóm làng
Lời ru mây cũng dừng ngang bên nầy
Hắt hiu gió thổi rừng cây
Lá rơi theo gió. Gió bay mịt mù
Ầu ơ ! Tiếng võng em ru
Ru con say ngủ hay ru lòng mình….
 
Thành phố sương mù
Tháng 9, 2011
Nếu Lỡ Mai Này Không Có Anh
 
            Thương mến tặng tướng công
                  (Chúc mừng sinh nhật)
                        tháng 09 ngày 17
 
Nếu lỡ mai nầy không có anh
Trái đất ngừng quay và cuộc đời
Bao nhiêu ý sống không còn nữa
Ngày không về đêm cũng ngừng trôi
 
Nếu lỡ mai nầy không có anh
Máu trong tim em sẽ cạn dần
Sẽ như sa mạc – như núi đá
Trơ trọi muôn đời giữa thế gian
 
Anh có nghe chuyện một giòng sông
Sông đào lòng nhớ đến khô khan
Em như sông ấy! con sông chết
Nếu lỡ mai nầy không có anh
 
                             Thành phố sương mù
                                                 2012
Tình Buồn
Đêm nay mưa lạnh mờ sương bay
Buồn nghe từng đợt gió heo may
Sao tôi cứ nhớ. Lòng tôi nhớ
Hình bóng một người mãi không phai

 

Tôi cố quên đi cuộc tình buồn
Dặn lòng đừng nhớ cũng đừng thương
Cho trăm năm nữa ngàn năm nữa
Quên bỏ đời nhau chẳng vấn vương

 

Nhưng đã bao lần tôi với tôi
Như mảnh trăng côi giữa núi đồi
Từng đêm thờ thẩn từng đêm nhớ
Lặng lẽ  trên ngàn một bóng soi
 
Làm sao quên được mối tình đầu
Cho dù xa cách đã từ  lâu
Bèo mây tan hợp là duyên số
Chẳng biết vì sao vẫn nhớ nhau

 

Nên rượu lên môi . Rượu giải sầu
Rượu quên tình cũ .  Rượu chôn sâu
Nào hay bình cạn .  Đời vơi chén
Mới biết rằng quên có được đâu
 
Ai đem mưa gió một phương trời
Mưa làm tan tác cuộc tình tôi
Cho tôi đứng lặng bên sông nhớ
Uống nước sông Tương mà nhớ người
 
Thành phố sương mù
Tháng 7, 2011

Cung Thị Lan uploaded on Feb 26,2021 and updated on March 02,2021, March 05,2021