Tiểu sử:

Tên: Cao, Minh Nguyệt

Ngày  và nơi sinh: 19 tháng Giêng, 1933 tỉnh Bến Tre

Học ở các trường tiểu học Hương Điểm, Bến Tre; Các trường trung học Việt Nam Học Đường ở Tân Định, Việt Nam và trường trung học Sainte Marie De Neuilly ở ngoại ô Paris; Tú tài 1, 2 và hai năm y khoa ở Đại Học Y Khoa Paris, Pháp; ra trường Đại Học Dược Khoa Sài Gòn khóa 62. Hành nghề dược ở Chợ Lớn cho đến khi sang Mỹ năm 1968. Lập gia đình ở Washington DC; trời cho hai con gái và ba cháu ngoại.

Hiện, Minh Nguyệt và ông xã đã dọn về Las Vegas, Nevada từ năm 2006, kể từ các con theo người lạ, bỏ tổ chim trống vắng

Văn thi sĩ

Cao Minh Nguyệt

 Văn Bút Hải Ngoại VĐBHK

CHUYỆN LÒNG

 
 (Đường đời trôi đã về chiều, mà lòng mến còn nhiều. Đập gương xưa tìm bóng.)

          Trích trong bài hát GỬI GIÓ CHO MÂY NGÀN BAY.

 
Chuyện lòng năm ngoái năm xưa
Đêm qua trong mộng như chưa đổi dời
Dây tơ ai buộc, ai mời
Đầm LONG MÔN * đính ước một thời đã xa
Quê ta ngày ấy hiền hòa
Tình ta thuở ấy mặn mà dễ thương
Đời như giấc mộng thiên đường
Ta đâu nhớ được hoa hường lắm gai
Tương lai anh gắng miệt mài
Em tương tư đợi chờ ngày phượng loan
Thói đời hay hợp rồi tan
Tình ta cũng thế, dở dang nửa đàng
Lệ tuôn lã chã hai hàng
Anh đau, em khổ, hai đàng rẽ chia
Sáu mươi năm sống chia lìa
Đêm nay ngồi khóc đầm đìa nhớ anh
Chẳng nên duyên lúc còn xanh
Nhưng em vẫn giữ hình anh trọn đời
Nếu anh còn sống phương trời,
Xin anh ấp ủ khoảng đời có nhau.
 
   Las Vegas, 9/14/2020
   Cao Minh Nguyệt.
  Gửi Nguyễn Minh Hoàng:” Anh ơi anh ở phương nào. Có hay em vẫn lệ trào nhớ anh?”

Chuyện lòng năm ngoái năm xưa
Đêm qua trong mộng như chưa đổi dời
 
   Cao Minh Nguyệt 

 

Gửi Nguyễn Minh Hoàng:
” Anh ơi anh ở phương nào.
Có hay em vẫn lệ trào nhớ anh?”

                 Cao Minh Nguyệt

                     
*Đầm LONG MÔN: nguồn: ĐIỂN TÍCH CHỌN LỘC của Mộng Bình Sơn. Ngày xưa tại huyện Long Môn thuộc tỉnh Quảng Đông có một cái đầm nước rất đẹp, các trai tài gái sắc thường dạo chơi trong dịp cuối thu. Vào mùa này, các cây cối đều rụng lá, riêng có hai loại cây Mai và Trúc lá vẫn xanh tươi, làm chú ý mọi du khách đi thưởng ngoạn, trong số đó có nàng Hoàng Kỳ Mai và chàng Lâm Bá Trúc, một người bẻ một cành Mai,ngươi kia bẻ một cành Trúc rồi thề nguyền “Hai cành trúc mai, là đôi chúng ta. Nếu quả lương duyên trời định, chúng ta nên vợ nên chồng, thì sau khi chúng ta cùng nhau ném cành mai và cành trúc này xuống mặt hồ, mỗi nơi một vật, nếu gió đưa nước cuốn hai cành trúc mai họp nhau lại, thì đó là trúc  mai hòa hợp chúng ta sẽ về thưa lại với song đường tác hợp lương duyên”. Kết quả là hai cành trúc mai hiệp nhau một chỗ nên Lâm Bá Trúc và Hoàng kỳ Mai được tác thành chồng vợ.
 


 
TANABATA - LỄ THẤT TỊCH (07/07) CỦA CÔNG TY FUJITECHNOLOGY - フジテクノロジー 株式会社 - FujiTechnology JSC -

 CHIÊM BAO CHUYỆN LÒNG

 Có duyên không nợ vì sao

Mà còn cho gặp ngọt ngào tình ca 

Chung hồn mộng bướm mơ hoa

Bỗng đâu sét đánh xót xa đoạn trường… 

MD.09/15/2020

Luân Tâm

Thân cảm tặng “CHUYỆN LÒNG & VTS. CAO MINH NGUYỆT

Tôi rời Việt Nam đã lâu và chưa lần về thăm quê nhà. Tình hoài hương vẫn mang nặng bên lòng. Tôi viết bài này để chia sẻ niềm thương nhớ khôn nguôi và nỗi đau ray rức của một công dân mà giang san yêu dấu không còn độc lập và tự do dưới sự lãnh đạo của bọn Việt Cộng vô thần.
Tôi viết bài này để bày tỏ nỗi hận chung của bao triệu đồng bào Lạc Việt đang lưu lạc khắp nơi trên thế giới, được cưu mang nhờ lòng bác ái và nhân đạo. Tôi viết để nói lên lời cám ơn sâu xa đã từ lâu chưa bày tỏ. Tôi tri ân những chiến sĩ đã anh dũng hiến mình cho đất nước và tưởng niệm những đồng bào đã bỏ thây thảm thương trong rừng núi, dưới biển sâu hay về tay hải tặc. Tôi viết để tỏ lòng thương xót và cảm phục những chiến sĩ bị tù đày trong các trại cải tạo.
Và tôi viết cho tôi để nhắc nhở mình là người Việt với nhiều nợ nần và ơn nghĩa chưa đền trả. 
 
 

                                            TÔI YÊU NƯỚC TÔI

  
                                  (Tuyển Tập Cô Gái Việt 2020 với đề tài là THƯƠNG QUÁ VIỆT NAM)
 
“Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”
                         Ca dao
 
 
Nếu bạn hỏi vì sao tôi yêu nước Việt Nam và rất hãnh diện về nó, một nước có một diện tích nhỏ, hình chữ S, khiêm tốn nằm dưới nước Trung Cộng đại qui mô dọc theo miền duyên hải Đông Nam Á trong bản địa đồ thế giới, thì thưa bạn, đây là lý do cho câu hỏi cực kỳ giản dị.
Nếu tôi không nghĩ lầm thì câu hỏi của bạn ám chỉ là chỉ có những nước hùng mạnh trên thế giới, với cao ốc chọc trời, vũ khí có sức mạnh kinh hoàng có thể hủy diệt một nước láng giềng hay các nước ở xa xôi nghìn dặm trong nháy mắt mới xứng đáng được người dân yêu mến và hãnh diện? Thưa bạn, nếu tôi là công dân xứ ấy, tôi cũng hãnh diện như họ, nếu luật pháp của họ che chở cho người dân và không lấn áp, xăm lăng nước người, và vì vũ khí mạnh chỉ cốt để giữ gìn bờ cõi mà thôi.
Nhưng tôi nghĩ yêu nước không chỉ vì những ngần ấy lý lẽ, mà biết bao nhiêu duyên cớ, liên hệ trong suốt đời người, đã kết hợp tình cảm giữa thân nhân, quyến thuộc, người, vật, và cảnh chung quanh ta, cùng với văn hóa dân tộc và lịch sử. Nó là truyền thống, là tinh hoa, là tình yêu được vun xới và lưu truyền từ tổ tiên, ông bà, cha mẹ đến ta.
Tôi yêu những điều hay lẽ phải mà tôi được hấp thụ từ cha mẹ tôi và ở trường học. Tôi yêu những người bạn của thời trẻ thơ, cùng chạy nhảy, đùa nghịch, tắm sông, bắt bướm, cùng chia nhau những quả cóc, trứng cá, tầm ruột, kẹo bánh, luôn cả việc úống chung  xe hàng nước đá nhận xi rô.
Tôi yêu những người giúp việc trong gia đình cha mẹ ông bà tôi. Họ tuy nghèo, ít học, nhưng họ không buồn than vì những điều kém may mắn trong đời, mà họ vẫn hạnh phúc, yêu đời như những ai khác. Có lẽ họ thấy rằng họ được thương yêu, tự do, như những người chung quanh họ, cái gì của họ, dù giá trị ít hay nhiều đều là của họ, không bị ai tịch thu, chiếm đoạt.
Tôi trân quý mối tình đầu thơ mộng với một chàng trai hàng xóm, anh của nhỏ bạn học. Mối tình đã mang lại cho tôi cảm xúc đắm say, hạnh phúc của người con gái mới lớn lên, biết yêu và được yêu. Vì hoàn cảnh bắt buộc xa nhau, cách hai trời Âu Á. Kể từ ngày xa xưa ấy, đã bao nước chảy qua cầu, những đêm đông tịch mịch hay những chiều lộng gió tôi vẫn nghĩ đến anh với lòng quặn thắc và tri ơn anh đã cho tôi một thuở vàng son.
 
Tôi khóc cho những chiến sĩ đã nhọc nhằn băng rừng lội suối, nguy hiểm không màng, chiến đấu gìn giữ quê hương, bỏ lại nhà cha mẹ gìa, con dại và người vợ hiền cô đơn chiếc bóng, thiếu tình yêu thương âu yếm. Tôi đã sụt sùi khi đọc nỗi nhớ xé lòng của một trong những chinh phu ấy :”Đêm nao gối kiếm chờ trăng lệch. Nghe lá vàng rơi lại ngỡ mình.”
Tôi thương những người trai thời loạn phải gạt bỏ mộng tương lai, lỡ dở học hành, không dám lập gia đình và có một mái nhà yên ấm, rộn rã tiếng cười trẻ thơ. Những người trai mang nặng lòng yêu nước và hiểu trách nhiệm người con dân thời loạn, đã từ giả người yêu để theo tiếng gọi của non sông “Quốc gia hưng vong. Sĩ phu hữu trách”. Để rồi một đêm đông lạnh nơi rừng núi, hướng về đô thị mà cảm nhận nỗi cô đơn tê tái của mình “Ở đây mai một đời trai trẻ. Xin ngoảnh thềm hoa biệt má đào”.
Tôi xót xa cho những người con ngoài trận mạc, tủi mình không báo hiếu được công dưỡng dục sinh thành của cha mẹ trong lúc tuổi già quạnh quẽ, đã tức tưởi thầm gọi mẹ “Mẹ ơi lòng mẹ bao nhiêu lạnh. Thấm đượm tim con vạn ý hờn”
Tôi tôn thờ khí chí kiêu hùng, bất khuất của những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã ” Giận một nỗi sa trường chẳng chết” nên tự sát theo thành vào tháng Tư Đen năm 1975, hy sinh mạng sống trong tuyệt vọng để khỏi thấy cảnh nước mất nhà tan và quê hương chìm trong màu cờ Đỏ, mà trong lòng còn mang theo mối hận chưa hoàn thành nhiệm vụ. Ôi bi thảm và đau thương vô cùng!
Tôi xót xa và cảm phục những chiến sĩ bị tù đày trong trại cải tạo, phải trải qua nhiều năm làm việc quá sức mình trong đói lạnh, cơ cực.
Tôi ngậm ngùi tưởng niệm những đồng bào đã bỏ thây thảm thương trong rừng núi, dưới biển sâu, hay về tay hải tặc, chỉ vì hai chữ Tự Do.
Tôi thành kính tưởng nhớ nữ anh hùng Trưng Trắc, Trưng Nhị, Triệu Ẩu và những anh hùng vô danh đã góp công gìn giữ quê hương, cho chúng tôi hiểu thế nào là trách nhiệm “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh”, “Ninh thọ tử, bất ninh thọ nhục” hay” Thà làm quỷ đất Nam hơn làm vương đất Bắc”.
Những trang sử Việt Nam oai hùng và cao cả như thế, làm sao tôi không hãnh diện, không yêu?
Tôi cũng rất cảm động và hãnh diện khi đọc sự nôn nao, thúc dục đáng yêu của một em trai thật trẻ trong bài thơ em viết “Nhà em Tây nó đốt. Em ra ngủ ngoài vườn. Khác gì anh chiến sĩ. Đêm lạnh lẽo gió sương. Bây giờ em còn bé. Em ôm đỡ súng cây. Chờ khi nào em lớn. Cầm súng thiệt bắn Tây”. Đúng là “Nhà nghèo mới biết con thảo. Nước loạn mới biết tôi trung” và “Có thử lửa mới biết lòng vàng”. Ôi cao thượng và đáng kính trọng thay những người con Việt ấy trong thời loạn!
 
Thưa bạn, đấy là nước Việt yêu mến của tôi, với những truyền thống và văn hóa đặc thù, một xã hội tôn trọng nhân quyền, một nền giáo dục khai phóng và nhân bản, và tình đồng bào đùm bọc, chở che.
 
Buồn làm sao khi non sông gấm vóc mà tổ tiên ta đã bỏ bao nhiêu xương máu, công sức để gầy dựng bây giờ đã về tay Cộng Sản. Những người này là kẻ vô thần, vô lương tâm, vô tri và gian ác. Ngoài vụ cướp đoạt tài sản, đất đai của dân, chúng còn cõng rắn cắn gà nhà, rước giặc Tàu về chiếm đoạt giang san. Kẻ thù hiện nay của dân Việt là giặc nhà, ruột từ trong thối ra. Thử hỏi ai là người Việt có tâm hồn mà không khỏi lòng đau như cắt.
 
Ôi quê hương tôi! Ôi giông bão!
 
Cao Minh Nguyệt.
 Kính mời quý vị thưởng thức

bài  thơ CÓ PHẢI LÀ ANH của thi sĩ Cao Minh Nguyệt 

họa bài thơ

PARIS CHIỀU NAY NGỒI NHÌN MƯA BAY của tác giả Nguyễn Minh Hoàng 

Cả hai bài  thơ dưới đây đều đăng trên báo TRẺ ở Virginia, Maryland  và Washington DC số 68, ngày 20-7-2007)
                                            

 PARIS CHIỀU NAY NGỒI NHÌN MƯA BAY

 
Paris chiều nay ngồi nhìn mưa bay
Bàn tay Em nơi đâu hồn Em nơi này
Đôi mắt thần tiên tình yêu đốt sáng
Ôi Paris ! Paris ! ôi một ngày mong dài
 
Paris chiều nay ngồi nhìn mưa bay
Công viên chiều mưa như lời than dài
Lá đổ rất nhanh trên bờ vai ghế đá
Paris ! Paris ! còn mưa bao ngày
 
Paris chiều nay ngồi nhìn mưa bay
Dòng sông Garonne thả tóc trôi dài
Eiffel tháp cười đuổi mây nhốt gió
Paris ! Paris ! hồn Anh nơi này
 
Paris chiều nay ngồi nhìn mưa bay
Công trường tự do chờ Em bao ngày
Mắt mỏi nhớ thương còn trông ngóng lắm
Paris ! Paris ! chờ Anh phương này
 
Paris chiều nay ngồi nhìn mưa bay
Bài ca “Danuble bleue” hồn Anh u hoài
Tiếng khóc nhiều đêm hồn Em trách móc
Paris ! Paris ! ôi tình thương dài
 
Paris chiều nay ngồi nhìn mưa bay
Bàn tay Em nơi đâu hồn Em nơi này
Đôi mắt thần tiên tình yêu đốt sáng
Ôi Paris! Paris ! ôi một ngày mong dài.
 

          Nguyễn Minh Hoàng

(Trích trong Tập” ĐÊM CÁNH TAY”)

          ” Duyên trăm năm đứt đoạn

              Tình một thuở còn vương”

                                         Đoàn Phú Tứ

 

 CÓ PHẢI LÀ ANH?

Tình cờ đọc đoạn thơ Mưa

Tay run chợt ngỡ hồn xưa hiện về

Tên quen dưới góc rõ đề

Em hoang mang hỏi : tên người, tên anh?

 

Bao năm rồi nhỉ anh hề

Ta sao biết được ai về ai đi

Duyên xưa dẫu chẳng vuông tròn

Còn đây chút nghĩa dặm mòn nhớ nhau

 

Paris ! Paris ! Chiều mưa bay

Yêu nhau thuở ấy nhiều mong dài

Sân trường ghế đá hồn u hoài

Em đọc thư anh rồi mơ say

 

Paris Hoàng Diệu tháng ngày

Bên kia Chức Nữ, bên này Ngưu Lang

Em buồn, anh thấy thu tàn

Em vui, anh sợ đá vàng nhạt phai

 

Paris chiều nay nếu còn mưa bay

Em đâu trách móc mối tình không dài

Trần gian tiên giới người đôi ngả

Khách khứ hồi vẫn mộng thiên thai.

 

                  Cao Minh Nguyệt

 TRĂNG VIỄN PHƯƠNG

Trăng đã về đây trăng viễn phương

Đón thu xa bạn dạ hoài thương

Người xưa biết có còn tri kỷ

Hay đã năm dài nhạt nhớ thương

Sông xưa còn đó con đò nhỏ

Vườn cũ hoa hời hợt gió sương

Nếu biết tình ai không vĩnh viễn

Thà đừng quen trước để buồn vương

Quê ngoại dặm trường sa nước mắt

Xứ người đơn lạnh kẻ tha phương

Tháng Tám sao trăng buồn quá nhỉ

Hay là trăng khóc khách trùng dương.

 

                   Cao Minh Nguyệt



Một thuở yêu nhau luyến vạn ngày
Hoàng ơi anh có biết đêm nay
Cô đơn em thẫn thờ bên trướng
Dệt chút tơ lòng gửi gió mây
Kỷ niệm ngày xưa em vẫn mang
Tình ta tha thiết đẹp muôn vàn
Mỗi chiều em nép bên song cửa
Đợi cánh thư hồng anh gửi sang
Và đây là ít dòng thơ anh:

“Đó đây cách một con đò
Xa xôi chi đó mà chờ không sang?
Chiều nghe gió lộng cuối làng
Nghe lòng dìu dịu nhớ thương khôn cùng
Đó đây cách mấy con sông
Cách bao nhiêu bến mà lòng cách xa
Chiều nay nắng đổ bóng tà
Trên con sông cũ hay là về đâu
Nhớ nhau biết nhớ phương nào
Buồn không ai hiểu vì sao mà buồn
Chỉ duy biết có một hôm
Gặp em thấy đỡ cô đơn rất nhiều
Thế thôi rồi dáng diễm kiều
Xa tôi tôi thấy những chiều nhớ thương..”

Cao Minh Nguyệt

Trăng Viễn Phương

 


Trăng đã về đây trăng viễn phương

Đón thu xa bạn dạ hoài thương
Người xưa biết có còn tri kỷ
Hay đã năm dài nhạt nhớ thương
Sông xưa còn đó con đò nhỏ
Vườn cũ hoa hời hợt gió sương
Nếu biết tình ai không vĩnh viễn
Thà đừng quen trước để buồn vương
Quê ngoại dặm trường sa nước mắt
Xứ người đơn lạnh kẻ tha phương
Tháng Tám sao trăng buồn quá nhỉ
Hay là trăng khóc khách trùng dương.

Cao Minh Nguyệt

Mừng Chị Minh Nguyệt Trở Lại

 


Mừng Chị Minh Nguyệt Trở Lại 
(Tặng chị yêu) 
 
Đón mừng Minh Nguyệt lại lên tàu 
Thư chị viết làm dạ nhói đau 
Lời lẽ ngọt ngào, ôi cảm động! 
Ý tâm dào dạt, thật thương sao! 
Tánh danh bè bạn, nêu đầy đủ 
Tên tuổi Email, chẳng sót nào! 
Thắm đượm nghĩa tình đầy chất ngất 
Đôi hàng chúc tỷ THỌ tăng cao 
 
Phương Hoa
Apr 24th 2020

             

             

PHAN LANG GÁI VIỆT 

Há phải râu mày mới gió sương
Quần hồng bao thuở dẹp biên cương
Giáo gươm đâu chỉ trang nam tử
Đai cân còn đẹp khách đài gương
Binh thư tài mạo, thi ca nhạc
Phan Lang nàng hội đủ năm đường
Phong lưu hương sắc tiên còn thẹn
Vinh quang gái Việt rạng mười phương.
 
  Thương tặng em Phan Lang với lòng mến phục.
           Minh Nguyệt
 

        


CUỐI TRỜI LẬN ĐẬN

“Sông Bến Tre có nhiều hang cá ngát
Đường Ba Vát gió mát tận xương”(1)
Thương người đứt ruột tha hương
Chiêm bao nước mắt vô thường tình quê…

Thuyền sầu lưu lạc đàn chim việt

Cành nam sương tuyết hoa hoàng hôn
Bến tre bờ mía lau nước biếc
Mắt sầu tay trắng gieo cầu hồn

Đội trời đạp đất lành sông núi
Dư cơm thừa áo lạnh vai gầy
Thương cây nhớ cội nguồn tiếc tủi
Công đức sinh thành hoa tiên mây

Vẫy bút nghiêng thành hoa thơ mộng
Tạm quên đất trích tiên sao bằng 
Quê nghèo tình tội trần ai ngóng
Lục bình bèo cám bám mưa giăng 

Nửa đêm thao thức mơ chờ sáng

Tiếng gà giục giã nhớ xót xa
Cuối trời lận đận cầu tiên chán  
Bến tre võng tóc thơm về nhà

Cảnh cũ người xưa tang thương bước 

Bóng mây gió cuốn bóng chim chiều
Nước mắt tri âm đồng hương ước 
Rừng dừa biển lúa sao tiêu điều…

MD.07/04/20

LuânTâm 
Thân kính tặng văn thi sĩ Cao Minh Nguyệt
(1) Câu ca dao. 
***Ba Vát : địa danh thuộc Bến Tre cũ ,là  một chỗ u tịch ,nay thuộc làng Phước Mỹ Trung ,tổng Minh Thiện . Hiện nơi chùa Linh Quang Tự còn thờ một tượng đầu Phật cổ của Miên . Ba Vát nầy được nhắc nhở nhiều vì đời xưa có một vua Miên đến trú ẩn và cũng nơi đây xưa Tân Chánh Vương bị binh Tây Sơn bắt ( Trích trong TỰ VỊ TIẾNG VIỆT MIỀN NAM của học giả Vương Hồng Sễn ,Nhà xuất bản Văn Hóa , Sài Gòn 1993, tr.53)  

 

Cung thi Lan created on May 04,2020, updated on June 30,2020, August 19,2020