VBMDHK

Thơ Lãm Thúy

Còn thương lá biếc

Thèm nghe người nói một lần

Những yêu thương cũ của phần đời xưa

Hình như cho đến bây giờ

Có gì u uẩn, người chưa tỏ bày

Thì thôi hãy ngồi xuống đây

Nói đi cho cạn những ngày khổ đau

Em đây : hương nhạt, hồn sầu

Có gì đáng bận lòng nhau cả đời !

Dẫu là người nói cho vui

Lời không thật. Cũng tạ người. Thâm ân

Cho em một chút ân cần

Chút vui trễ muộn. Chút tần ngần khuya

Chút gì như núi sông chia

Như hoa tàn rụng, lá lìa cành thu

Chút gì, tịch mịch hoang vu

Mà lay động cả hồn mù mịt xưa

Nghe chừng thuở ấy chưa qua

Sắc hoa tím cũ trên tà áo thơ

Tóc dài buông mượt lầu hoa

Đường không vạn dặm mà ra nghìn trùng

Chiều ai thả khói mông lung

Chiều ta mòn mỏi ngóng từng bóng qua

Mấy con đường, có bao xa

Mà nghe cả một Ngân Hà cách chia !

Thôi thì người hãy nói đi

Ba mươi năm ấy, giữ gì trong tim ?

Vì đâu chẳng thể nguôi quên

Vì đâu ôm mãi niềm hoài vọng câm

Một đi là đã trăm năm

Ái ân chi cũng một lần đó thôi !

Giữ cho nguyên nỗi ngậm ngùi

Càng thêm chua xót cho người long đong

Tiếc thay !  khi hiểu được lòng

Là hoa kia đã theo dòng nước trôi

Ba mươi năm đã qua rồi

Biết bao đất lở, sông bồi. Tang thương

 

Biển xưa dâu đã đầy nương

Giấc tan Hồ Điệp, còn vương mộng vàng

Đã bao năm tháng thu tàn

Còn thương lá biếc những hàng cây xưa

Thương người đao phủ ngây thơ

Nhát dao vô ý, đâu ngờ mạng chung

 

Chuyện xưa nhắc lại mủi lòng

Giá như tro cũ ta đừng bới lên

Dẫu gì nắng cũng qua hiên

Dẫu gì đời cũng đôi miền trần ai

Thì đi cho hết kiếp này

Mặc cho hệ lụy đã đầy vai mang

Một lời như thể giải oan

Không thôi sầu tủi chắc ngàn đời vương

Nhưng sao dường ngậm ngùi hơn

Phải chi không biết, chắc còn bình an

Bây giờ khói cũ mang mang

Bũa ta ngọn sóng của tràng giang xưa

 

Chuyện lòng nhắc nhở thuở ngây thơ

Ngó nhau đầu bạc, buồn ngơ ngẩn buồn

30/08/2002