.

Tiểu sử:

Tên thật: Nguyễn Thị Kim Loan

Sinh ngày: 17 tháng 8 năm 1966
Bút hiệu: KimLoan – Hồng Đào

  •  Là cô giáo tiểu học

  • Vượt biên qua Thailand cuối năm 12, 1989, ở Thailand 4 năm

  • Định cư ở Canada từ 1994 đến nay

    Em yêu thích đọc sách, nghe nhạc từ khi mới lớn, nên cũng …mộng mơ viễn vông một thời tuổi trẻ.

Sách đã xuất bản:

1. Mùi Hương Cũ (2014), truyện và thơ
2. Buồn Vui Đời Tỵ Nạn (2017), truyện và thơ

Kính mời quý vị nhấn vào những tựa đề dưới đây để thưởng thức các tác phẩm văn xuôi của văn thi sĩ KIM LOAN

Trang thơ của Kim Loan

TÌNH ĐẦU TÌNH ĐAU
(Cảm xúc từ một câu chuyện có thật- Tình Tỵ Nạn)
 
Em mười tám và anh hai mươi
Chúng mình đã như đũa có đôi
Trại tỵ nạn khiến xui gặp gỡ
Cả anh và em tình đầu đời
 
Chợ Lào là nơi chốn hẹn hò
Bên đời tỵ nạn những buồn lo
Hàng cây phượng vĩ trưa bóng mát
Hay buổi chiều nào chợt đổ mưa
 
Hai đứa vẫn hồn nhiên mơ nhiều
Chỉ thấy quanh mình một chữ yêu
Chỉ mong mỗi ngày qua thật chậm
Từng phút từng giây mình có nhau
 
Cơm gạo cao ủy nuôi em lớn
Nắng gió Thailand, anh trưởng thành
Buồn vui theo tháng ngày gian khó
Tưởng như không bao giờ cách ngăn
 
Anh đậu thanh lọc nhiều mộng ước
Em mịt mờ chẳng biết tương lai
Vì đâu số phận lại oan nghiệt
Dang dở đường tình, mộng chia hai
 
Chiều tiễn anh đi, lệ em rơi
Chỉ nhìn nhau không nói nên lời
Vẫy tay chào, mà như níu lại
Nhưng em không giữ được anh rồi
 
Đường ra phi trường anh chơi vơi
Nặng trĩu hành trang nhớ một người
Chuyến bay nửa đêm, anh thao thức
Biết em cũng chưa ngủ, em ơi…
 
Máy bay dừng ở Đức nghỉ chân
Xứ lạ lạnh lùng, anh bâng khuâng
Lang thang tìm mua tấm postcard
Gửi về em nỗi nhớ trào dâng
 
Đến Toronto mùa đông lạnh
Tuyết trắng rơi ngập cả hồn anh
Trại tỵ nạn vẫn còn hơi ấm
Anh mang theo suốt cuộc hành trình
 
Những lá thư đầu nhiều nhung nhớ
Đong đầy tình anh từ phương xa
Kỷ vật anh trao, em cất giữ
Theo em hồi hương về quê nhà
 
Hai cuốn album (anh nhớ chưa?)
Mua ở Chợ Lào (hình đôi ta…)
Và thêm những tấm hình anh gửi
Có Ngũ Đại Hồ, thác Niagara…
 
Anh đứng đó, bên trời gió nổi
Bơ vơ giữa đường phố thênh thang
Sao gió không là cây cầu nối…
Sao gió không đưa em bên anh?!
 
Rồi càng ngày anh càng vắng thư
Chẳng thấy hồi âm, em vẫn chờ
Xa mặt cách lòng, đời là thế
Anh chẳng khác gì thiên hạ kia!
 
Lời yêu anh viết vẫn còn đây
Bao năm màu mực vẫn chưa phai
Tờ thư em giữ làm kỷ niệm
Dù lời anh hứa theo gió bay 
 
Thời gian trôi qua, em đã quen
Quên một bóng hình, một cái tên
(Dẫu đôi lúc có người nhắc đến…
Giận hờn, em khóc…một mình em)
 
Chuyện tình xưa đã là quá khứ
Anh và em sông chảy ngược dòng
Ngàn lời xin lỗi còn chưa đủ
Khoả lấp trong em vết thương lòng
 
Thôi thế là mình đã mất nhau
Bóng chim tăm cá biết ở đâu
Nếu anh nhớ đến thời tị nạn
Anh có nhớ em, một tình đau ?!
 
KIM LOAN
(Edmonton, Canada)
MỒNG 8 THÁNG 3 AI CẦN HOA?
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Phận đàn bà như hạt mưa sa
Vất vả vì miếng cơm manh áo
Xây đắp gia đình từng ngày qua
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Kìa em bán thân cho “đại gia”
Quay cuồng đêm thâu đêm kiếm sống
Nơi bóng mờ vũ trường, quán bar
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Những chị em lưu lạc xứ xa
Làm vợ Tàu, Đài Loan, Hàn Quốc
Bao năm chưa được về thăm nhà
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Có thấy không những bà mẹ già
Lau khô nước mắt trong tuyệt vọng
Lạy van cho con tù được tha
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Những người phụ nữ quê hương ta
Còn đang bị giam cầm, bắt bớ
Chỉ vì yêu tự do thiết tha
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?!
 
KIM LOAN
 
ĐỊNH NGHĨA ĐÀN BÀ
(Viết giùm mấy ông …ngại ngùng hổng dám nói)
 
Cho tui hỏi đờn bà là gì vậy ?
Là dịu dàng, là êm ái, nết na
Là ngọt ngào xâm chiếm trái tim ta
Là trăng gió khiến hồn ta xao động
 
Là thủ thỉ bên tai đầy thơ mộng
Là yêu anh với tất cả trái tim
Là cho ta những thao thức khó quên
Là xao xuyến những phút giây lãng mạn
 
Là rước nàng về bắt đầu … đổi khác
Là sư tử rừng già vẫn …kém xa
Là chanh chua là gắt gỏng kêu la
Là sai bảo, là…lên cơn, là…dễ sợ !!!
 
Là đi shopping giỏi hơn…đi chợ
Là bảo rằng để giảm stress anh ơi
Là bill về mỗi tháng phải kêu trời
Là ta phải ngậm ngùi đi “cày” tiếp!
 
Là tính tình đổi thay như… thời tiết
Là sáng mưa, chiều nắng, tối… âm u
Là đang vui bỗng cái mặt chù vù
Là sưng sỉa, hỏi gì không thèm nói!
 
Là ghen tương, là nghi ngờ vô lối
Là đụng nia đá thúng( nhìn thấy …ghê!)
Là nửa đêm ôm gối ngủ ngoài kia
Là sáng dậy ta phải đành nhịn đói!
 
Là tiền lương ta, đòi cho bằng được
Là suốt ngày lải nhải chuyện tiền nong
Là cãi nhau ta phải nhịn cho xong
Là nàng phải luôn là người… chiến thắng!
 
Là lúc”hoà bình” cho ta êm ấm
Là cơm ngon canh ngọt là bánh thơm
Là áo quần ta nàng ủi tinh tươm
Là chợ búa là chăm lo con cái…
 
Là tối ngủ sợ… ma ôm ta mãi
Là thẹn thùng nhắc nhở…”trả bài” chưa??
Là nồng nàn ấm áp giữa đêm khuya
Là tình nghĩa vợ chồng ôi thắm thiết!
….
Ôi đàn bà! Biết nói sao cho hết?
Từ ngàn đời muôn kiếp đã se duyên
Dù nàng là…sư tử hay cừu non
Đối với ta, đàn bà luôn cần thiết!!!
 
Edmonton 8/3🌹🌹🌹
KIM LOAN
 

ĐÊM KỸ NỮ

Em đứng đây, phố vắng
Đếm bước chân người qua
Chiều hoàng hôn nhạt nắng
Nhớ mẹ già quê xa

Người qua lại hờ hững
Em là cánh hoa rơi
Giờ tàn phai nhan sắc
Nhìn dòng đời đang trôi

Khách đa tình năm cũ
Đang ở đâu người ơi?
Màn đêm buông ủ rũ
Hồn em lạnh sương rơi

Hãy đến đây một lần
Cho em làn hơi ấm
Vì ngoài kia bụi trần
Em nhận nhiều cay đắng

Đây ly rượu em mời
Xin người đừng từ chối
Gối chăn cũng quen rồi
Không cần một lời nói

Chỉ cần tình chân thật
Không cần lời dối gian
Giữa cuộc đời tất bật
Giữa lòng người đa đoan

Nhưng đêm đang hấp hối
Người cũng chẳng đến rồi
Em sợ loài người tới
Em sợ ánh mặt trời …

KIM LOAN

BÀI THƠ TÌNH YÊU
 
Tôi viết cho người bài thơ Tình Yêu
Dù chúng mình chưa bao giờ hò hẹn
Người đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm
Tuổi học trò áo trắng đẹp mộng mơ
 
Người thường chép tặng tôi những câu thơ
Của ai đó cũng làm tôi xao xuyến
Hoặc bài hát mà tôi chưa hiểu hết
Lời thật buồn: “Tôi Đưa Em Sang Sông”
 
Những buổi tối người đến nhà, bâng khuâng
Trời vào hè tiếng ve kêu rả rích
Mình cùng nghe bản nhạc ngoại yêu thích
Giải nghĩa từng câu: “No Woman No Cry”
 
Năm học cuối cùng, ước vọng tương lai
Mùa thi đến, chưa chia tay đã nhớ
Người chăm chút nấu nồi chè đậu đỏ
Mời tôi ăn, mang may mắn vào đời
 
Rồi ngày tan trường, mỗi đứa một nơi
Trên bục giảng tôi làm cô giáo trẻ
Đâu hiểu được tâm tư người bạn cũ
Đang nồng nàn ôm ấp một tình câm
 
Bài hát năm xưa, nhạc sầu mênh mông
Không có ai cùng nghe, cùng chia sẻ
Người miệt mài với giảng đường, sách vở
Mà thời gian vẫn cứ lặng lẽ trôi
 
Và người ra trường, tỉnh lỵ xa xôi
Những phiên trực đêm một mình thức trắng
Khói thuốc, cà phê, hồ sơ bệnh án
Còn mơ màng một hình bóng trong tim
 
Chuyến phà cuối năm gió lạnh màn đêm
Người khách phương xa trở về thành phố
Bước chân lang thang, lạc qua xóm nhỏ
Chẳng biết có còn ai đợi ai mong…
 
Thương sao không nói để tình long đong?
Tôi đã có giấc mộng đời phía trước
Người đến tìm tôi một chiều mưa ướt
Vào quán cà phê tâm sự đầy vơi
 
Khi tiễn nhau về mưa đã ngừng rơi
Chợt ấm lại bàn tay người vuốt tóc
Hiểu ra muộn rồi, lòng tôi muốn khóc:
Hai đứa mình vừa lỡ một chuyến tàu
 
Người hẹn trở lại thăm tôi lần sau
Tôi đã vượt biên, không lời từ giã
Nếu dòng sông đời còn trôi muôn ngả
Đừng trách gì nhau những chuyện hợp tan!
 
Edmonton, Canada
KIM LOAN
 
TRỞ VỀ NHÀ NGÀY 30 TẾT

Tôi khởi hành từ thành phố mùa đông
Bầu trời thấp, quê người giăng tuyết trắng
Bay về Việt Nam ngày ba mươi Tết
Căn nhà xưa ấm áp đợi tôi về

Tôi biết mẹ cũng thấp thỏm đợi chờ
Đứa con xa đã lâu chưa gặp mặt
Tôi bận rộn giữa vòng đời quay quắt
Kỷ niệm có khi là một giấc mơ

Mẹ đã chuẩn bị nấu bánh chưng chưa
Đợi tôi về đêm Ba Mươi nhóm lửa?
Góc bếp năm nào ngày tôi còn bé
Mắt long lanh như bếp lửa bập bùng

Đêm ba mươi Tết huyền diệu vô cùng
Nồi bánh sôi như lòng tôi rạo rực
Chợt tiếng pháo giao thừa về là lúc
Tôi thấy mình vừa mới lớn khôn hơn

Mẹ đã mua chưa những chậu hoa thơm?
Cành mai vàng trong căn phòng khách nhỏ
Tôi vẫn thấy mình đứng bên cửa sổ
Nhìn ra ngoài mơ mộng một trời Xuân

Chuyến bay miệt mài đi giữa màn đêm
Vượt đại dương mang theo hồn lữ thứ
Tạm biệt tuyết rơi, gió lạnh viễn xứ
Đứa con thân yêu đang trở về nhà

Nỗi vui mừng, vội vàng phố tôi qua
Hàng cây cũ nhìn tôi như chào đón
Những khuôn mặt quen bạn bè, lối xóm
Tất cả là ba mươi Tết trong tôi

Đêm nay tôi sẽ thức, sẽ rong chơi
Về quá khứ tìm mùa Xuân đã mất
Xin chào quê hương ngày Ba Mươi Tết
Đêm nay giao thừa tôi trẻ lại như xưa

KIMLOAN

MÙA ĐÔNG ĐẦU TIÊN

(Cho Ottawa thân yêu..)

 

Ngày đầu tiên tôi đến Ottawa

Thủ đô Canada hoàn toàn xa lạ

Một căn chung cư, một hồn bé nhỏ

Ở ngoài kia mùa Đông mới bắt đầu

 

 Tôi đã chờ mong điều này từ lâu

 Rời trại tị nạn đến miền đất lạ

 Những người vượt biên cuối mùa nghiệt ngã

 Khắc khoải chờ đậu thanh lọc, định cư

 

Vừa đặt chân lên đất nước tự do

Tôi đã khóc mừng vui như đứa trẻ

Nhưng bất chợt lạnh vì một cơn gió

Lòng tôi đau se sắt nỗi nhớ nhà

 

 Những cơn gió mang hơi lạnh đầu mùa

 Làm cho những người đang yêu xao xuyến

 Khung cửa sổ còn đợi nhau, chưa khép

 Ai sẽ qua làm ấm một buổi chiều?

 

Tôi đến đây không có một tình yêu

Không người thân, không bạn bè. Bỡ ngỡ…

Mùa Đông theo tôi vào nơi phòng trọ

Lại nhớ nhà thao thức lạnh suốt đêm

 

Tôi làm quen với mùa Đông đầu tiên

 Áo khoác trên vai, ngại ngùng ra phố

 Thành phố lạ, những tên đường không nhớ

 Và mùa Đông thì dài đến vô cùng

 

  Tuyết trắng xóa cả trời đất mênh mông

  Món qùa tặng dành cho người mới đến

  Suốt mùa Đông tôi như con mèo ốm

  Nằm co mình chờ nắng ấm mùa Xuân

 

  Thời gian trôi, mùa Đông qua bao lần

  Thành phố thân thương quen tên quen lối

  Nhưng căn chung cư Ottawa ngày ấy

  Mùa Đông đầu tiên vẫn nhớ trong đời!

                      

  KIM LOAN

Định Nghĩa Đàn Bà

(Viết giùm mấy ông …ngại ngùng hổng dám nói)

Cho tui hỏi đờn bà là gì vậy ?

Là dịu dàng, là êm ái, nết na

Là ngọt ngào xâm chiếm trái tim ta

Là trăng gió khiến hồn ta xao động

Là thủ thỉ bên tai đầy thơ mộng

Là yêu anh với tất cả trái tim

Là cho ta những thao thức khó quên

Là xao xuyến những phút giây lãng mạn

Là rước nàng về bắt đầu … đổi khác

Là sư tử rừng già vẫn …kém xa

Là chanh chua là gắt gỏng kêu la

Là sai bảo, là…lên cơn, là…dễ sợ !!!

Là đi shopping giỏi hơn…đi chợ

Là bảo rằng để giảm stress anh ơi

Là bill về mỗi tháng phải kêu trời

Là ta phải ngậm ngùi đi “cày” tiếp!

Là tính tình đổi thay như… thời tiết

Là sáng mưa, chiều nắng, tối… âm u

Là đang vui bỗng cái mặt chù vù

Là sưng sỉa, hỏi gì không thèm nói!

Là ghen tương, là nghi ngờ vô lối

Là đụng nia đá thúng( nhìn thấy …ghê!)

Là nửa đêm ôm gối ngủ ngoài kia

Là sáng dậy ta phải đành nhịn đói!

Là tiền lương ta, đòi cho bằng được

Là suốt ngày lải nhải chuyện tiền nong

Là cãi nhau ta phải nhịn cho xong

Là nàng phải luôn là người… chiến thắng!

Là lúc”hoà bình” cho ta êm ấm

Là cơm ngon canh ngọt là bánh thơm

Là áo quần ta nàng ủi tinh tươm

Là chợ búa là chăm lo con cái…

Là tối ngủ sợ… ma ôm ta mãi

Là thẹn thùng nhắc nhở…”trả bài” chưa??

Là nồng nàn ấm áp giữa đêm khuya

Là tình nghĩa vợ chồng ôi thắm thiết!

….

Ôi đàn bà! Biết nói sao cho hết?

Từ ngàn đời muôn kiếp đã se duyên

Dù nàng là…sư tử hay cừu non

Đối với ta, đàn bà luôn cần thiết!!!

Edmonton 8/3 

Kim Loan

– Cung thị Lan uploaded on Jan 2021 and  updated on Feb 18,202
– Last updated on April 7, 21 by Vu Bich Lien