Văn, Thơ Tuấn Đặng

Đọc NỢ TRẦN của chàng trẻ tuổi TUẤN ĐẶNG tôi thật xúc động như nghe một KHÚC NHẠC thật hay và thật buồn. Lời Thơ thật nhẹ, thật êm ái mà sao lại thấm sâu và đè nặng vào trái tim khiến cảm xúc tuôn trào thành nước mắt. Cám ơn TUẤN ĐẶNG cho mọi người chiêm ngưỡng một bức tranh hạnh phúc quá đẹp trong MÙA VU LAN.
Thân mến
Hồng Thủy

NỢ TRẦN – MỘT CHỮ HIẾU VIẾT GIỮA CALI NGÀY HÈ

Nhân mùa Vu Lan báo hiếu

Tôi gặp người con gái đó vào một ngày tháng 7 năm 2017 ở Cali. Giữa hè mà buổi trưa hôm ấy vẫn còn ẩm ướt hơi mưa từ đêm hôm trước.

Em có hai bằng đại học, đều tốt nghiệp loại ưu (honor). Em có thể chọn một con đường khác, rực rỡ hơn rất nhiều ở nước Mỹ. nhưng em đã chọn ở nhà để chăm sóc Mẹ suốt 20 năm dài đằng đẵng.

Mẹ em sau một cơn cao huyết áp đã không còn nói được, không còn tự chủ được mình. Hỏi bà biết ai không, bà chỉ gật hay lắc. Và người duy nhất trên đời này đọc được cái gật, cái lắc đó là con gái của bà

Khi nhìn cuộc đời em mòn dần đi với thời gian, lòng tôi đau quặn lại. Tôi đã xúc cảm viết trong bài thơ của mình:

Anh khép những yêu thương xin làm kẻ khất hành
Đọc như thuộc những câu kinh để đổi thay số phận
Để đau khổ này mong lấy bớt cho em
Đánh đổi lại cho em thêm hạnh phúc

Lúc đó, tôi chỉ muốn mình được làm một kẻ hành khất, đi xin, đi đổi, đi đọc kinh cầu nguyện, để đánh đổi lấy cho em một chút hạnh phúc. Vì cuộc đời em nhìn từ bên ngoài vào thật quá đau thương.

Nhưng sau này tôi mới hiểu, tôi đã lầm.

Em cảm thấy thật sự hạnh phúc khi được báo hiếu cho mẹ. Đó là lựa chọn của em không phải là gánh nặng ai bắt buộc. Trong 20 năm ấy, ngoài mẹ ra, em không hề yêu ai khác được nữa. Tất cả Tình yêu em đã dành trọn cho người Mẹ thân yêu.

Có một điều làm tôi xót xa đến tận bây giờ, khi em mất vào tháng 12 , đúng vào mùa Noel năm đó, em từng mơ ước được làm chiếc lá phong đỏ trên cây thông. Em ra đi mà chưa một lần nếm mùi trái cấm tình yêu. Em chưa từng được ai yêu, và cũng chưa từng cảm thấy yêu ai ngoài mẹ.

Một người phụ nữ trinh nguyên suốt cuộc đời, trong cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Trong trắng vì chưa từng yêu ai, và trong trắng vì đã dâng trọn cuộc đời mình cho chữ Hiếu.

Vì một chữ mà bản thân em còn vướng:
“Nợ trần này… em biết trả sao anh?”

Chữ đó là chữ HIẾU. Em đã trả nó không phải bằng nước mắt, mà bằng hạnh phúc của chính mình. Em đã thật hạnh phúc khi được trả.

Em đã giấu cả mùa đông vào trong tóc
Để mái tóc dài vội sớm điểm sương

20 năm mùa đông đó, em không hề thấy lạnh. Vì em được sưởi ấm bằng tình thương dành cho mẹ.

Rồi bàn tay chai sần lại giấu sâu vào vạt áo
Sợ anh nhìn thấy, anh lại xót xa thêm..

Em đã che giấu đi, không phải vì khổ, mà vì sợ người khác xót xa cho mình. Em vẫn chỉ nghĩ cho người khác đến tận phút cuối cùng.

Trước lúc mất, em nói em muốn làm lá phong đỏ mãi trong cây thông Noel. Một giấc mơ quá nhỏ bé , rất giản dị và thật dễ thương. Nhưng làm sao thực hiên được ? và em đã ra đi…

Tôi đành viết cho ước mơ của em :

Nếu có kiếp sau xin được làm chiếc lá
Rụng xuống vai anh… hết lạnh… hết buồn…

Nếu kiếp này em đã là một chiếc lá trinh nguyên, chưa từng đậu lên vai ai, thì xin kiếp sau, em vẫn cứ là một chiếc lá, nhưng được một lần rụng xuống vai một người yêu thương em , để biết thế nào là được yêu, và tình yêu sẽ sưởi ấm cho em hết lạnh, hết buồn.

Em mất tháng 12, bác gái cũng mất 2-3 tháng sau đó. Hai Mẹ con đi cùng nhau, như món nợ trần đã trả xong.

Tháng 7 Vu Lan lại về. Người ta nói nhiều về báo hiếu. Nhưng có mấy ai hiểu, báo hiếu đôi khi không chỉ là mâm cao cỗ đầy, mà là dám sống một cuộc đời như em, một cuộc đời tất cả dành cho Mẹ, ngoài mẹ ra không còn ai khác nữa.

Xin thắp một nén nhang cho em với giấc mơ lá phong đỏ, người đã có niềm hạnh phúc theo sự hy sinh cao cả và đẹp nhất mà khó ai có thể làm theo được.

Tuấn Đặng
Viết cho một người rất quí mến ở Cali – Tháng 7/2017

NỢ TRẦN
(Nguyên văn bài thơ)

Em đã giấu cả mùa đông vào trong tóc
Để mái tóc dài vội sớm điểm sương
Và em giữ những thổn thức ở trong tim
Làm trái tim em đập nhanh hơn người khác

Anh sống bên em lặng lẽ tháng ngày
Nhìn người phụ nữ mình yêu mòn dần với thời gian
Lòng đau quặn như mỗi khi trở gió
Sao có thể chắn cho em bóng xế đêm về

Em đã hy sinh tất cả bản thân mình
Đếm bằng những sợi tóc rụng dần khi chải
Vì một chữ mà bản thân em còn vướng:
“Nợ trần này… em biết trả sao anh?”

Anh khép những yêu thương xin làm kẻ khất hành
Đọc như thuộc những câu kinh để đổi thay số phận
Để đau khổ này mong lấy bớt cho em
Đánh đổi lại cho em thêm hạnh phúc

Có những chiều em soi mình trong gương
Thấy mắt sâu quầng, nhuộm bởi đau thương
Tự hỏi rằng người con gái năm xưa hồi ấy
Đã bỏ em đi tự… lúc nào

Em đã thôi mơ về những chân trời
Chỉ ước được một chiều ngồi yên tĩnh lặng
Rồi bàn tay chai sần lại giấu sâu vào vạt áo
Sợ anh nhìn thấy, anh lại xót xa thêm..

“Thôi anh ạ, nợ này em phải trả,
Bằng chính chênh vênh phần số của em
Nếu có kiếp sau xin được làm chiếc lá
Rụng xuống vai anh… hết lạnh… hết buồn…”

TUẤN ĐẶNG

August 25, 2026

Discover more from VBHNVDBHK

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading