Thơ Văn Thi SĨ Nguyễn Thị Thanh Dương

Đọc hai bài Thơ về Xứ Huế mông mơ và Hội An cổ kính, HT rất phục đầu óc tưởng tượng và tâm hồn tràn ngập tình cảm của cô em BẮC KỲ tài hoa dễ thương THANH DƯƠNG của HT.

Làm sao người đàn bà BẮC Ly hương hàng nửa thế kỷ, có thể chưa một lần ghé HUẾ lại có thể xúc cảm làm một bài thơ Tình về xứ HUẾ với đầy đủ địa danh và quan trọng là những kỷ niệm tràn đầy cảm xúc như ai đó nhớ về cuộc tình thật đẹp của đời mình. Nào ngờ Chỉ là cảm tác theo một bài thơ.
Mời quí vị thưởng thức.
Thân mến
Hồng Thủy

HUẾ ƠI, KỶ NIỆM ƠI…

( Cảm tác theo bài “Hương Trà, bạn cũ” của Bảo Trâm Minnesota)

Anh đã về đây, bao năm xa Huế,

Vì nhớ Huế, nhớ em. Em biết không?

Dù đời bể dâu chia mấy nhánh sông,

Nhánh sông nào cũng tìm về nguồn cội.

Anh tìm thấy anh một thời trẻ tuổi,

Tuổi mộng mơ cùng với Huế mộng mơ,

Tình yêu của anh, em đã quên chưa?

Những nơi chốn tìm nhau khi hò hẹn.

Những lần đi bộ hay đi xe đạp,

Hai đứa sánh vai nhau từ Kim Long,

Chẳng cần nói nhiều, chẳng vội bước nhanh,

Chỉ nhìn nhau, bên nhau là thấy đủ.

Qua cầu Phú Xuân, rồi cầu Bạch Hổ,

Đi chậm thế mà hết mấy cây cầu,

Mấy con đường cũng chẳng được bao lâu,

Tình thì nhiều mà gần nhau ít qúa.

Anh tìm thấy anh một chiều lộng gío,

Trên đồi thông Lăng Tự Đức cùng em,

Thảm lá khô rụng sẵn để anh nằm,

Tay che nắng nhìn trời qua kẽ lá.

Em gối đầu trên tay anh lặng lẽ

Nhìn khỏang trời xanh mộng đời bao la,

Tiếng lá thông reo, lòng mình hoan ca

Tiếng mình thì thầm, chiều tà êm ả

Đứng trên bực cấp của chùa Thiên Mụ,

Mùi tóc em hay mùi hoa Sứ thơm

Anh và em nhìn xuống dòng sông Hương,

Đôi mắt em đẹp. Dòng sông lờ lững.

Bên kia Thọ Xương những đêm canh vắng,

Tiếng mõ nào sẽ thao thức đời nhau

Tiếng kinh nào sẽ rũ bỏ bể sầu

Còn hai ta một tình yêu tục lụy.

Nào Hổ Quyền, làng Nguyệt Biều, Long Thọ…

Thành Lồi, Văn Thánh, Võ Thánh, Long Hồ,

Điện Hòn Chén, Lăng Gia Long mình qua…

Những di tích gắn liền bao kỷ niệm.

Qua trường Đồng Khánh qua trường Quốc Học,

Bờ sông Hương soi bóng tình học trò,

Huế ở trong lòng người Huế đi xa,

Ăn món Huế làm sao quên Huế được.

Anh tìm thấy anh lối về ngõ hẹp,

Những cây Sầu Đông đầu ngõ đâu rồi?

Ngõ vào nhà anh thiếu vắng bóng người

Thiếu cây Sầu Đông quen từ thuở nhỏ.

Cũng may trong vườn vẫn còn cây khế,

Anh leo trèo tìm bóng mát trưa Hè,

Vị khế ngọt của một thời ấu thơ,

Đời ngang dọc anh chưa hề gặp lại.

Anh đã về Huế như lòng mong đợi,

Nhưng mất em giữa dòng đời mênh mông,

Sông về cội nguồn, chúng mình thì không,

Hai nhánh chảy ngược dòng, không hội ngộ.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

HỘI AN TRONG MƯA.

( Cảm tác theo hình ảnh )

Hội An chìm trong cơn mưa dầm,

Buổi chiều âm u, chiều sắp tàn,

Nhô trên mái ngói nhà màu xám,

Những hàng giây điện nằm giăng ngang.

Người đi người về trong phố ướt,

Sợi mưa theo người đi từng bước,

Mưa rơi lả tả trên nón lá,

Trên chiếc dù che hay áo khóac.

Gánh Cao Lầu rong băng qua đường,

Hàng ế chiều nay cô bán hàng,

Không nơi dừng chân đặt quang gánh,

Cao Lầu trong mưa cũng biết buồn.

Lẫn trong tiếng mưa có tiếng rao:

“Ai ăn Chí Mà Phù nóng nào?”,

Bước chân người về trong ngõ hẹp,

Tiếng rao kia vẫn còn vọng theo.

Bên hiên phố người đứng đợi mưa,

Hay tìm hơi ấm quán cà phê,

Hè phố lát gạch Tàu màu đỏ,

Vài chiếc lá rơi nằm bơ vơ.

Trước những cửa hàng đèn lồng thắp,

Soi bóng xuống mặt đường mờ nhạt,

Lơ lửng đèn lồng chao theo gió,

Bóng cũng chập chờn, bóng hiu hắt.

Nhưng có cửa hàng nghỉ bán sớm,

Mặc ai qua, lạnh lùng cửa đóng,

Ngoài hiên giàn hoa leo vẫn đẹp,

Hoa đẹp trong mưa trong cuộc sống.

Phố cổ Hội An mưa nhạt nhòa,

Người Hội An vẫn nhớ đường về,

Du khách bỗng thấy mình lạc bước,

Bỗng thấy cô đơn nỗi nhớ nhà.

Nguyễn Thị Thanh Dương

February 25, 2026

Discover more from VBHNVDBHK

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading