Thơ Văn Thi SĨ Lê Mai Lĩnh

Bài thơ “Vinh danh” Thi Sĩ của Thi Sĩ gạo cội LÊ MAI LĨNH rất ngầu, nhưng không biết các vị THI SĨ LIỀN ÔNG khác có thấy đúng hoàn toàn không ? HT rất thích và tâm đắc 7 câu thơ chót trong bài Thơ.
Riêng có câu về Đàn bà HT THẤY “SAI BÉT”.
Xin thưa với Thi sĩ LÊ MAI LĨNH: Không có Thi Sĩ, đàn bà chúng tôi vẫn sống khỏe, sống vui. Không có bà nào thoi thóp và như gà nuốt dây thun giống Thi Sĩ viết trong thơ hết.
Mời quí vị Thi Sĩ liền ông và quí bà đọc rồi cho ý kiến cho vui nhé.
Thân mến
Hồng Thủy

THI SĨ, ĐÀN BÀ và NHÀ ĐỘC TÀI.

lê mai lĩnh.

Tôi mơ một ngày,

Tôi trở lại Sài Gòn.

Bắt tay và nói lời cảm ơn những người cầm bút,

Tôi đã quen tên mà chưa gặp mặt:

Đỗ Trung Quân, Bùi Chát, Nguyễn Cung Thương, Bùi Chí Vịnh , Lý Đợi.

Tôi sẽ chào họ theo kiểu nhà binh.

Dẫu ngày trước không chung chiến hào,

Chưa có dịp nổ súng vào đầu nhau.

Nên nay vẫn còn làm thơ, vẫn còn uống rượu, vẫn còn chửi thề, và ve gái.

Vẫn còn phất phơ, bay bướm, buớm bay.

Chúng tôi vinh danh người tình như Nữ Hoàng, Nữ Chúa.

Thượng Để chúng tôi không sợ, nhưng chúng tôi sợ những người tình.

Người tình càng nhiều càng tốt.

Chúng tôi không từ chối bao giờ, một ai.

Em nào đến, chúng tôi đều nhận, vui vẻ cầm tay,

Nhưng em nào muốn đi, chúng tôi sẵn sàng phóng thích.

Thi sĩ, đàn bà, chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống.

Không có đàn bà, thi sĩ chết rấp.

Không có thi sĩ, đàn bà thoi thóp,

Như gà nuốt dây thun.

Mỗi lần Thượng Đế gọi, chúng tôi im lặng, giả đò như câm như điếc.

Nhưng người tình gọi, dẫu chưa hết câu,

Chúng tôi đã dạ dạ, vâng vâng.

Và nếu cần, đôi khi quỳ lạy,

Là chuyện nhỏ.

Chúng tôi là vậy, chúng tôi là những người làm thơ.

Thi sĩ là công dân thế giới.

Nhưng với bọn độc tài, chúng sợ chúng tôi như sợ cọp.

Đã nhiều lần chúng định tặng hoa cho chúng tôi và đuổi chúng tôi ra khỏi đất nước,

Nhưng chúng tôi đâu có ngu, mà nhận mà đi.

Mà có đi, chúng tôi cũng sẽ trở về.

Chúng tôi nhởn nhơ trước mặt chúng, cho chúng nổi khùng.

Chúng nồi khùng lâu ngày, rồi cũng chết.

Chúng có thể cầm tù hay hãm hại xác thân thi sĩ,

Nhưng với trái tim, tâm hồn thi sĩ, chúng đừng hòng

Chúng tôi, thi sĩ, những người không chết.

Chúng tôi, thi sĩ, quan toà của lịch sử.

Nhốt chúng thiên thu trong mọi lời thơ.

Cầm tù chúng muôn đời trong những bài thơ bất tử.

Chúng tôi, thi sĩ, những người không chết.

Lê mai Lĩnh.

5/26/2025.

Pittsburgh, Pennsylvania.

USA.

Sent from my iPad

February 23, 2026

Discover more from VBHNVDBHK

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading