LỜI CHÀO MỪNG NĂM 2022 và truyện ngắn đặc sắc CON MẮT CÓ ĐUÔI của VTS PHƯƠNG HOA.

Ngày mùng 1 TẾT DƯƠNG LỊCH, HT muốn để quí vị có thì giờ vui ngày đầu năm với gia đình.
Bây giờ chắc quí vị đã rảnh rỗi, HT xin gửi đến QUÍ VỊ LỜI CHÀO MỪNG NĂM 2022
và truyện ngắn đặc sắc CON MẮT CÓ ĐUÔI của cô em đa tài PHƯƠNG HOA.
Thân mến – Hồng Thủy


* CHÀO MỪNG NĂM 2022


NĂM MỚI đón chào nhã nhạc ngân

Quên phiền hết khổ chuyện trầm luân

Tay vung bầu rượu quên ngày tháng

Ý bỡn nàng thơ rộn suốt tuần

Hoa lá thắm tươi xua cát bụi

Gió mây ngời đẹp tẩy phong trần

Tân niên kính bút mừng bằng hữu

Chúc phúc cho nhau mượn mấy vần

Phương Hoa – TẾT TÂY 2022


CON MẮT CÓ ĐUÔI

Phương Hoa

Sáng Chúa Nhật, Leana dậy sớm chở Hồng Hạ đi thăm thành phố San Francisco. Nhờ lời mời nhiệt tình của người bạn học cũ Leana mà cuối cùng Hồng Hạ cũng cócơ hội đặt chân đến nơi này trong dịp Tết Âm Lịch để thoả cái ước mơ lâu nay, saulần vượt biển hụt ngày xưa, là được một lần viếng thăm Hiệp Chủng Quốc. Niềmvui còn nhân rộng, vì Hồng Hạ đi du lịch Mỹ trong dịp trường đóng cửa nghỉ Tết Nguyên Đán nên nàng có thêm cơ hội đi xem đồng hương Việt nơi hải ngoại đón Tết như thế nào.

Thời tiết vùng vịnh Cựu Kim Sơn hôm nay rất ấm áp. Trời ít gió, những tia nắngban mai lóng lánh nhẩn nha ve vuốt lên dãy bồn hoa đủ màu còn đọng sương maidọc con đường đất dẫn đến cầu Golden Gate, cây cầu Cổng Vàng nổi tiếng củavùng Đông Vịnh. Hồng Hạ thích thú căng mắt ngắm nhìn khắp nơi. Dù đã nghe, đã biết trước, về cái “nước Mỹ thiên đường,” ngày bước xuống máy bay Hồng Hạvẫn ngạc nhiên và xúc động khi nhìn mọi thứ mọi nơi đều “sạch sẽ thơm tho,” ngay cả cái nơi mà bên quê nhà khi có người đang ăn thì không ai dám nhắc tới. Dù ở độ tuổi không còn được gọi là trẻ nữa, Hồng Hạ vẫn còn giữ nét duyên dáng, nhí nhảnh, và nhanh nhẹn, bây giờ cộng thêm niềm hạnh phúc đến được xứ sở tựdo, được gặp lại đứa bạn thân sau mấy chục năm xa cách, làm cho nàng thiếu phụnửa chừng xuân càng trở nên hồng hào, xinh tươi yêu đời hơn, không khác gì cáccô gái đôi mươi.

Hai đứa đi bộ lên đến gần chân cầu. Leana tính tình phóng khoáng, thuộc diện “ănto nói lớn,” nói chuyện thì cứ bô bô như ở chỗ không người. Vừa đi vừa tíu tít, thỉnh thoảng dừng lại chụp hình cho Hồng Hạ khoe dáng cùng phong cảnh và câycầu đỏ nhìn từ xa ngoạn mục. Trời nóng dần lên khiến nàng du khách Việt đầu trầnthắm hồng đôi má. Nắng cũng làm tăng phần rực rỡ của các loài hoa cỏ nơi côngviên Quốc Tế. Hồng Hạ nhí nhảnh cởi áo khoát ra và chạy lại ngồi trên bậc xi măng, chỗ có khắc chữ “Việt Nam” bên cạnh những bậc thang ghi tên các nướctrên thế giới, rồi ngoắc Leana:

– Qua đây chụp cho Hạ vài tấm để đem về Việt Nam khoe với mấy người bạntrong trường đi!

Một người đàn ông Á Châu mặt đầy râu ria vừa bước lại chụp hình bồn hoa, nghe

Hồng Hạ nói thế thì nhìn qua mỉm một nụ cười có vẻ tinh nghịch làm nàng đỏ mặt. Anh ta chắc là người Việt, nghe và biết mình là dân “ở bển mới qua” rồi, quê thật. Nàng thầm nghĩ.

– Hồng Hạ nè! Leana kêu to, nói oang oang. – Mình ra xe lấy thêm nước rồi trở lạingay, bồ đi bộ lên cầu trước đi. Cô nàng chỉ vào mặt bạn nói như hăm he: – Nhớhãy đến sờ dây cáp treo và khấn xin may mắn nhé! Bồ đã chịu tang cho ông ấycũng gần chục năm rồi, giờ là lúc phải tìm lấy hạnh phúc cho bản thân đi chứ. Biếtđâu trong chuyến đi này bồ sẽ gặp một ý trung nhân để kết hôn và được ở lại địnhcư luôn thì sao! Nói xong Leana cười ha hả, ấn chiếc điện thoại vào tay Hồng Hạrồi quay bước đi về hướng parking.

Hồng Hạ cảm thấy xấu hổ vì sự bạo miệng bạo mồm của Leana nên nhìn quanh. May mà chỉ có đám du khách thật đông bước qua trước mặt. Nàng cười buồn, đâucó ai biết mình ở chốn này mà lo. Nhưng rồi chợt thẩn thờ nhớ lại những lời vừarồi của bạn. Tìm lại hạnh phúc cho bản thân sao. Đã mấy chục năm rồi, hạnh phúcvà tình yêu quá là xa xỉ đối với nàng. Thống, người chồng đầy quyền lực mà nàngkết hôn để nhờ cứu cha thoát khỏi vòng lao lý vì bị vu oan đã qua đời vì tai nạn xehơi, để lại cho nàng đứa con gái năm nay mười bảy tuổi, và đó chính là niềm hạnhphúc của nàng bao năm qua.

Gạt vội đi niềm đau vừa chớm trong lòng, Hồng Hạ bước theo đoàn du khách tiếnvề phía cây cầu đỏ. Nghe nói cây cầu này cũng khá linh thiêng, chuyện cầu xinmay mắn như Leana nói thì chưa nghe, nhưng nàng có nghe cây cầu này là chỗnhững người tuyệt vọng vì tình, những cặp yêu nhau trắc trở thường đưa nhau đếnđể được đi chung đường về thế giới bên kia. Có lẽ sau khi lìa bỏ cõi đời, họ mớithấy nuối tiếc kiếp người nên quay lại hộ trì những ai đau khổ. Nhờ vậy nên đã cónhiều người đến đây với ý định quyên sinh, rồi lại đổi ý và trở về đối mặt với cuộcsống.

Hồng Hạ bước thong thả theo chân nhóm du khách. Họ gồm đủ sắc dân, từ da trắng đến vàng, đen, những người Thái với làn da trắng tái mét, vừa đi vừa cườinói nhi nhô, trầm trồ bằng nhiều loại ngôn ngữ nghe đến lạ tai. Thỉnh thoảng họdừng lại tranh nhau chụp hình, nhất là những cặp tình nhân âu yếm chụm đầu vàonhau tự chụp hình với cây cầu đỏ, làm nàng cảm thấy rất ganh tị.

Tới sát chân cầu, nhìn thấy dòng người đông đúc lũ lượt kéo nhau đi lên thành cầunơi dành cho người đi bộ, và xe cộ chạy nườm nượp trên cầu, Hồng Hạ dừng lạiđưa điện thoại lên loay hoay tìm hướng để tự chụp một tấm hình ghi lại cái quangcảnh tấp nập thú vị này. Nàng vừa đưa điện thoại lên, bỗng đâu một nhóm du khách, nữ nhiều hơn nam, đầu đội mũ rộng vải hoa bụng đeo tay nải chân manggiày xệp ồn ào chí chóe xáp lại choáng trước mặt nàng và hè nhau chụp hình.

Nghe những giọng nói xí xa xí xô, và nhìn phong cách ồn ào cái kiểu ăn bốc tômluộc tại nhà hàng Buffet khi du lịch đến Việt Nam của họ đã được chuyển tải đầydẫy trên mạng Internet, Hồng Hạ cũng đoán ra được đám này là “lính của bác” anhem hàng xóm bên quê nhà. Bực mình định bỏ đi chỗ khác cho rồi, nhưng “tự ái dântộc” lại nổi lên trong lòng nàng. Ở bên quê nhà thì nàng đành phải ngán những cái“môi hở” này, nếu làm chúng mất lòng thì sẽ bị bọn “răng lạnh” ở đó quấy nhiễu. Nhưng đây là xứ sở tự do, nàng không thể chịu thiệt thòi vì bọn chúng nữa, nênnhất quyết phải “ăn thua đủ,” phải…phục thù mới được! Nghĩ thế, Hồng Hạnh cũngngang ngạnh chen trở lại trước mặt những người vừa đẩy nàng ra để chụp vài tấmhình. Nhưng mà đám người này cũng liều không kém, có lẽ biết nàng là người Việt hay ít nhất cũng là dân Á châu nên họ chẳng thèm “ngán thằng Tây” nào. Nàngvừa đưa diện thoại lên chưa kịp chụp thì bị bọn họ lại chen vào trước mặt. Ngánngẩm vì mấy lần liên tục bị như vậy nàng đành bỏ cuộc và dợm bước lên cầu, chờkhi Leana trở lại sẽ chụp hình.

Bỗng có người nào đó nói sau lưng nàng mấy câu bằng tiếng Việt:

– Cô ơi! Cô có cần giúp chụp hình không? Bọn người này ồn ào quá, cô khôngchen nổi với họ đâu. Tôi sẽ giúp chụp giùm cho cô mấy tấm nếu cố muốn.

Chao ơi, buồn ngủ mà gặp chiếu… hoa. Nơi xa xứ mà lại gặp đồng hương nói cùngngôn ngữ thì thật là may mắn. Hồng hạ vui mừng quay người lại. Đó là cái ngườirâu ria khi nãy đã “cười quê” nàng chỗ bồn hoa. Anh ta vào khoảng trên dưới nămmươi, nhìn tướng rất bụi đời, rất nghệ sĩ, râu ria rậm rạp, quần jean cũ sờn, áo thunmàu gỗ gụ đầy hoa văn nốt nhạc trước ngực, mũ dìm đội ngược ra sau. Tay nàytướng tá thấy hơi…ghê một chút, nhưng cũng đâu có sao, tiện tay thì nhờ anh ta thôi, nơi đây đông người anh ta dám làm gì mình mà sợ. Nghĩ vậy nàng mỉm cườigật đầu chào và mở mật mã điện thoại ra, bật chỉnh chỗ chụp hình xong thì đưa choanh ta:

– Thật tốt quá! Nhờ ông giúp chụp giùm cho vài tấm hình vậy nhé. Cám ơn nhiều!

Có lẽ người đó nãy giờ chứng kiến cái cảnh nàng bị đám người náo loạn đó “ănhiếp” cũng thấy giận thay, nên nhanh nhẹn đón lấy cái điện thoại, rồi không nóimột lời anh ta “tả xông hữu đột,” miệng nói “sorry” tay ra hiệu cho họ dang ra, vàkéo nàng đứng đúng vào vị trí rồi bấm lia lịa mấy pô hình có cây cầu đỏ. Chờ anhta chụp xong Hồng Hạ đón lấy chiếc điện thoại nói cám ơn lần nữa và hoà vào

dòng người đi tiếp lên cầu.

Trên cầu Golden Gate lúc này gió thổi lồng lộng, các dòng xe nườm nượp chạy qua làm cho cây cầu treo như rung rinh, như chuyển động nhịp nhàng. Cách kiến trúclẫn màu sơn đặc biệt đỏ cam thật là đẹp mỹ miều khi nhìn xuyên suốt tận bên kia cầu qua làn sương phớt nhẹ từ phía biển. Nàng từng nghe ai đó ví qua cây cầu nàycó cảm giác như là “cổng vào thiên đàng” quả thật không ngoa. Nhìn về phía sauvẫn chưa thấy Leana, Hồng Hạ bước chầm chầm để chờ bạn. Thấy nhiều ngườidừng lại sờ tay vào chỗ dây cáp treo, nàng nhớ lời Leana dặn nên cũng dừng lạichờ đến lượt mình. Người du khách phía trước sờ xong đã bỏ đi và Hồng Hạ tiếnlên.

Đưa tay bám vào sợi dây cáp bự hơn cái nắm tay, dù chưa kịp cầu nguyện điều gìnhưng một mối xúc động vô hình chợt dâng lên trong lòng Hồng Hạ. Sợi dây cáptreo sơn màu đỏ cam sáng rực, có đường kính gần cả chục centimet, theo thông tin nói nó được đan bện bằng hai mươi tám nghìn sợi dây thép to, giờ đây đã bị bạcmàu tróc cả sơn, lộ ra cái cốt sắt đen xỉn hết một khoang tròn y hệt như cái nắmtay, là dấu tích của sự sờ nắm cùng một vị trí từ rất nhiều người. Nàng đứng mơmàng, đầu tựa vào sợi dây cáp, chợt cảm thấy ngực mình nằng nặng, cái cảm giácnhư xúc động, như nghẹn ngào. Đã có nhiều người sờ vào sợi dây cáp này để cầumay mắn đến mòn khuyết như vầy sao. Vậy ra đâu phải chỉ có mình nàng là luônđeo bên mình sầu thương khổ não. Vẫn không rời tay khỏi dây cáp, nàng nhìnxuống biển và bất chợt rùng mình. Ngoài xa, một con tàu đang chạy ngang qua trước mắt, con tàu giống hệt con tàu đánh cá ngày xưa. Hồng Hạ hít một hơi dài lắcđầu xua đuổi. Nhưng vô hiệu, chuyện ngày xưa bỗng chốc ào ạt hiện về trong tâmtrí nàng…

Năm 1975, ngày miền Nam rơi vào tay quân Bắc Việt, Hồng Hạ và Thịnh đang họctrường Lê Quý Đôn Nha Trang. Tình yêu học trò vừa chớm nở, hai đứa mới bắtđầu hò hẹn thì thời cuộc đổi thay. Bố Thịnh là một trưởng ty của Việt Nam Cộng Hòa nên bị bắt đi tù không hẹn ngày về. Còn cha của Hồng Hạ là một nhà buôn, lại là cán bộ cộng sản nằm vùng hoạt động bí mật, cả mẹ và Hồng Hạ đều đếnchừng đó mới biết. Là người có công nên sau đó ông được mời làm việc trongchính quyền mới. Đó là lý do ông ngăn cấm chuyện của hai đứa, và dẫn đến việcnàng rủ Thịnh trốn nhà đi vượt biên.

Nhà Thịnh sau khi cha đi tù, nhà bị tịch thu, và gia đình bị đuổi đi vùng kinh tếmới thì nghèo xác nghèo xơ. Hồng Hạ lén lấy sợi dây chuyền và chiếc lắc taybằng vàng y của nàng để hai đứa tìm đường vượt biên. Nhờ người bà con củaThịnh dẫn dắt, cuối cùng đã bắt được mối với một chiếc ghe đánh cá sẽ xuất pháttừ bến ghe gần cầu Xóm Bóng, Tháp Bà Nha Trang. Thịnh nhờ ngày trước thườngchơi với người anh họ là lính Hải Quân đóng ở trại Đoàn Kết Nha Trang, đã họcđược cách dùng hải bàn. Biết được điều này, chủ tàu mừng lắm, và cũng vì cảmthương cho tình trạng gia đình của Thịnh nên đã cho anh đi miễn phí, với điều kiệnanh phải giữ và điều khiển hải bàn, đóng vai là ngư dân ra khơi đánh cá xuất pháttại bến cùng với chủ tàu và các “ngư dân” khác là thành viên gia đình chủ. CònHồng Hạ thì phải chờ ở điểm hẹn ngoài đèo Rù Rì cùng một nhóm hành kháchkhác. Họ phân tán hơn một trăm người cho nấp tại nhiều điểm hẹn khác nhau, chờnửa đêm tàu lấy dầu và nước tại một ghe nhỏ hẹn gặp ngoài khơi xong rồi sẽ ghévào các điểm hẹn bốc người đi.

Xui thay, nhóm của Hồng Hạ chờ mấy tiếng đồng hồ sau thì bị lộ. Công an đã theodõi những chiếc xe lam đổ người xuống đèo Rù Rì gần nơi ẩn núp. Đêm đó côngan lùng sục quanh vùng, khi họ đến gần thì mọi người chạy tán loạn. Và họ đã rượtbắn theo vang động núi rừng, làm chiếc tàu cá hoảng hồn bỏ chạy luôn ra khơikhông quay lại. Nhưng cũng còn may là không ai trong nhóm bị bắt. Hồng Hạ thấtthểu trở về trong đau khổ. Sau đó không lâu, những cơn bão lớn liên tục đổ vàomiền Trung Việt Nam, nhiều tin tức về tàu vượt biên bị đắm với vô số xác chết tấpvào bờ. Nàng lo lắng khóc thầm, nghe ngóng hỏi thăm khắp nơi nhưng rồi mấtluôn tin tức về Thịnh từ năm đó, không biết anh sống chết ra sao. Cuộc đời nàngnổi trôi theo thế cuộc. Vậy mà cũng đã hai mươi mấy năm rồi. Không thể ngờ, bâygiờ nàng lại có cơ hội đi Mỹ bằng máy bay để đến đứng chỗ này. Bất chợt nànggọi thầm.Thịnh ơi! Giờ này anh đang ở đâu?

Có lẽ những du khách đi qua thấy người phụ nữ đứng sững sờ tay nắm chặt sợi dâycáp nên chẳng ai dừng lại chờ đến lượt mình. Cảm thấy hơi lạnh, Hồng Hạ gạtnước mắt, tay rời khỏi dây cáp quay mình định đi trở lại tìm Leana. Nàng chợtdừng lại vì thấy Leana từ bên đầu cầu xách giỏ đồ ăn bước thật nhanh về phíanàng, mặt mày hớn hở, miệng cười toe toét. Đột nhiên, Hồng Hạ nghe có tiếng thìthầm bên tai từ phía sau nàng. Đúng hơn, là tiếng ngâm nho nhỏ, hơi run run trongtiếng gió rì rào nhưng rất trầm ấm, mấy câu thơ trử tình của Thế Lữ:

“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy/ Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên…”

Hồng Hạ giật nẩy mình. Rồi nàng đứng chết trân. Giọng ngâm ngọt ngào ấy. Mấycâu thơ đầy kỷ niệm ấy…không lẫn vào đâu được, dù đã mấy chục năm qua! Nàngđứng đó, run lẩy bẩy như chiếc lá lìa cành. Nhưng nàng không dám quay đầu lại.

– Hey! Hồng Hạ! Bồ xem ai kìa! Leana đã tới gần, hét to lên chỉ về phía sau. – Hếthồn chưa?

Hồng Hạ từ từ quay lại. Và bốn mắt gặp nhau… Mắt nàng bỗng mở to, nước mắtchảy dài trên đôi gò má. Người đó chính là cái anh chàng lãng tử râu ria tốt bụngvừa mới giúp nàng chụp hình chỗ đầu cầu.

– Anh là…Thịnh…sao? Nàng lắp bắp, rồi đưa tay dụi mắt lia lịa.

– Là…anh đây, Hồng Hạ! Thịnh nói, giọng anh nghe như muốn khóc. Anh quay sang Leana: –Bọn anh đã gặp nhau khi nãy, nhưng Hạ không nhận ra anh, Leana ơi. Thịnh nói xong nhìn chăm chăm Hồng Hạ: – Cũng may là anh tình cờ nghe haingười nói chuyện chỗ bên chân cầu, nếu không thì sẽ chẳng ai nhận ra nhau. Anh dừng lại, cười buồn: – Đúng là thời gian tàn nhẫn quá…anh đã thay đổi nhiều nên hai người không nhận ra anh. Nhưng anh thì nhận ra ngay khi nghe Leana gọi tênHồng Hạ và anh đã theo dõi hai người. Khi thấy Leana bỏ đi, anh đứng đợi cô ấytrở lại và hỏi thăm cho chắc ăn mọi chuyện trước khi đến đây gặp em.

– Vậy là nhờ cái tính ồn ào cố hữu của Leana mà anh nhận ra bọn em đó hả! Leana thích chí cười lớn. – Công to dzồi! Công to dzồi! Ha ha… Anh Thịnh nói rất đúng! Nghĩ cũng thật nực cười. Rồi cô nàng liếng thoắng: – Ngày xưa Leana học chunglớp với Hồng Hạ ở Lê Quý Đôn nên cũng quen anh Thịnh, vậy mà khi gặp lạichẳng ai nhìn ra ai.

Thấy lúc này du khách lũ lượt kéo qua cầu đông hơn, Leana nhét vội giỏ thức ănvào tay Thịnh, rồi một tay kéo Hồng Hạ tay kia lôi Thịnh đi trở lại phía chân cầu. Mọi người dừng lại nơi băng đá dưới gốc cây, chỗ dành cho người dã ngoại ăntrưa. Leana và Hồng Hạ bày mấy cái bánh mì kẹp thịt, xôi, chả giò, bánh bagel, vànước uống ra một tấm nhựa. Họ vừa ăn vừa cùng nhau trao đổi, “giải mã” nhữngcâu chuyện bí ẩn không có câu trả lời từ hai mươi mấy năm về trước đến giờ.

Thịnh kể lại, ngày ấy khi chiếc tàu cá gom đủ nước và dầu xong thì ghé vào cácđiểm hẹn bốc người lên. Những nơi khác thì mọi người đều lên tàu an toàn. Khi đến địa điểm sau cùng có Hồng Hạ và cháu gái vợ của chủ tàu là đèo Rù Rì, chủtàu vừa định quét đèn bin vô bãi làm ám hiệu để mọi người chuẩn bị, thì bỗng đâucó tiếng súng nổ và ánh đèn loang loáng trong đêm. Biết là bị lộ, chủ tàu lệnh chotài công quay đầu chạy luôn một mạch ra khơi. Kể tới đây Thịnh dừng lại nhìnHồng Hạ bằng ánh mắt đau khổ vô vàn:

– Lúc đó anh muốn nhảy xuống biển bơi trở về cho rồi, nhưng vì quá cách xa bờnên đã không dám. Anh thật tệ phải không em? Thời tiết khi ấy quá xấu, tàu điđược hơn tuần mà vẫn chưa thấy bến bờ nào cả, thì máy hư nên phải lênh đênh trênbiển thêm mười lăm ngày nữa. Đến khi hết nước hết thức ăn, nhiều người sức yếu, trẻ em, phụ nữ đã bắt đầu thoi thóp thì may mắn bọn anh được tàu buôn Na Uy vớt. Nếu không thì cả tàu đã vào bụng cá hết rồi!

Thịnh còn cho biết, sau khi tàu Na Uy vớt rồi đem gửi bọn họ vào trại tỵ nạn Hồng Kông anh đã tìm đường gửi thư rất nhiều về cho Hồng Hạ, nhưng chẳng bao giờđược hồi âm của nàng. Sáu tháng sau anh được qua Mỹ định cư, lại tiếp tục gửithư cho nàng và vẫn bặt vô âm tín. Anh rất buồn, buồn đến không thiết trở lạitrường học tiếp dù khi ấy anh mới vừa hai mươi tuổi.

Bây giờ Hồng Hạ mới biết nguồn cơn:

– Thì ra khi ấy cha em đã thông đồng với ban thư tín của phường để thủ tiêu tất cảthư từ mà anh gửi cho em. Vậy mà em mõi mòn chờ đợi tin tức anh trong rất nhiềunăm. Về sau cha em bị gài thế vu oan phải ở tù, mặc kệ ông ấy là người “có côngcách mạng” đã nằm vùng giúp cho mấy người Cộng Sản trong những ngày cònchiến tranh. Nàng uất ức: – Ba em đã sáng mắt nhưng hối hận thì quá muộn màng.

Leana thấy bạn khóc cũng rưng rưng nước mắt. Cô đứng sững dựa vào gốc cây hếtnhìn Thịnh đến nhìn Hồng Hạ.

Thịnh kể tiếp, đến Mỹ, sau một thời gian chán đời lêu lổng đến mấy năm, anh mớitrở lại trường học, tốt nghiệp ngành nghệ thuật, rồi ra đi làm. Về tình trạng giađình, Thịnh cho biết anh chưa bao giờ kết hôn. Nhưng anh từng sống chung vớimột phụ nữ Mỹ và có hai con, đứa con trai nay đã mười hai tuổi, và đứa con gáitám tuổi. Họ đã xa nhau mấy năm rồi, và hiện giờ anh phải trợ cấp cho người tìnhnuôi hai đứa con.

Thịnh kể xong chợt cầm lấy tay Hồng Hạ nói thiết tha: – Anh nghe Leana kể hếtchuyện của em rồi. Tội nghiệp em! Chuyện của em còn buồn hơn anh nữa. Anh thật là xin lỗi! Chúng ta có duyên mà không nợ nên đành phải chia lìa…

– Sao lại không nợ? Leana bất chợt chen vào. – Leana thấy hai người vẫn còn một“cục nợ to đùng” đấy! Cô cười ha hả. – Cho nên ông trời mới cho gặp lại nhau. Bây giờ vẫn chưa muộn đâu. Người ta nói, “Tình cũ nghĩa xưa, gặp lại nhau trờikhông đổ mưa thì cũng…sấm sét!” Đây là dịp may độc nhất vô nhị cho hai ngườiđó, tới luôn đi bác tài anh Thịnh ơi! Cho bạn Hồng Hạ của tui được ở lại xứ nàycùng tui đi shopping và…tán dóc!

– Có được không em? Thịnh âu yếm nhìn Hồng Hạ và hỏi tiếp theo lời Leana. –

Nếu Hồng Hạ đồng ý, anh sẽ làm thủ tục chuyển diện du lịch của em sang diện kếthôn để cho em ở lại cùng anh, chúng mình sẽ làm lại từ đầu.

– Leana! Hồng Hạ hét lên, mặt nàng ửng hồng. – Mi nói cái gì lạ vậy hả? Mìnhphải về, vì còn lo cho bé Hồng Thu nữa chứ! Sang năm bé mới tốt nghiệp Trung Học đó.

– Thì có sao? Leana gân cổ cãi. – Cứ để bé ở bên đó với bà ngoại học một nămnữa, khi nào xong giấy tờ bồ sẽ bảo lãnh cho bé sang đây. Chuyện nhỏ như cọngcỏ! Dạo này người ta làm kiểu này đầy ra đó! Thôi bây giờ chúng ta ăn tiếp cho hếtđi, Leana vẫn còn đói nè!

Sau khi ăn uống xong, Thịnh ghi địa chỉ nhà của Leana, và hẹn ngày mai sẽ xinnghỉ làm vài hôm để đến đưa Hồng Hạ đi chơi, trước khi bắt đầu làm các thủ tục đểchuyển diện cho nàng.

– Ok, gặp lại em ngày mai! Tạm biệt Leana, và cám ơn em đã đem Hồng Hạ qua đây!

Thịnh nói xong chào hai người rồi quay bước ra xe.

Hồng Hạ đứng ngẩn ngơ nhìn theo chàng bằng ánh mắt long lanh rạng ngời nhưthuở mới yêu nhau.

Leana nhìn bạn cười trêu ghẹo, rồi ngân nga mấy câu thơ cô chế lại từ bài “TìnhGià” của Phan Khôi:

“Hai mươi chín năm sau

Tình cờ đất Mỹ gặp nhau

Đôi mái đầu…sắp bạc

Nếu chẳng yêu xưa đố nhìn ra được

Liếc đưa Thịnh đi rồi

Con mắt Hạ… có đuôi.

Hồng Hạ bạn tui ôi!”

Ha ha ha…

Hồng Hạ xấu hổ đỏ cả mặt, tiện tay chụp lấy miếng bagel trong túi nilon ném vàoLeana. Đàn hải âu đang bay lượn trên cao ngỡ nàng ném thức ăn cho chúng nênđồng loạt sà xuống quanh nàng.

Chúng nào biết, tâm hồn Hồng Hạ cũng đang mọc cánh, phấp phới nhập đàn bay lượn cùng đàn chim biển trên bầu trời Xuân San Francisco…

Phương Hoa


HOA KỲ DUYÊN NGỘ MẮT CÓ ĐUÔI

Chào mừng năm mới mắt có đuôi

Dâu bể tình đầu tiên buồn trôi

Hoài thương nhớ mãi người mộng cũ

Hoa kỳ duyên ngộ xuân chung đôi…

MD.01/01/22

LuânTâm

Thân cảm tặng “CHÀO MỪNG NĂM MỚI 2022-CON MẮT CÓ ĐUÔI” của TG.VTS PHƯƠNG HOA


MT kính chúc quý Văn Thi Hữu một năm mới tràn đầy sức khỏe và mọi sự như ý muốn

Ước Vọng Năm 2022

Xem tờ giấy lịch cạn rồi đây

Xoá hết năm đen tối những ngày

Để lối Xuân tràn chim Én rộn

Và con nắng ngập Cúc, Mai đầy

Tai ương biến khỏi chờ sân tốt

Nghiệp chướng tiêu trừ đón chuyện may

Ước nguyện an bình toàn thế giới

Bao người sức khỏe lộc vào thay

Minh Thuý Thành Nội

Tết Dương Lịch 2022


Đầu năm đọc chuyện tình của anh Thịnh và cô Hồng Hạ gặp lại nhau, chuyện tình có hậu vui vẻ . Cám ơn chị Phương Hoa và chị Hồng Thuỷ

MT

Sent from Regina’s iPad

January 6, 2022