TÓC

Kỷ niệm ngọt ngào hương tóc em
Văn khoa tiếng guốc thật thân quen
Từng đêm tóc vẫn bay vào mộng
Dệt những vầng thơ em rất em

Tóc rối như lòng bối rối thêm
Tình cờ gặp gỡ muốn làm quen
Đất trời nghiêng ngả trên vai nhỏ
Mấy kiếp mấy đời được có em

Cây cải về trời bởi gió đưa
Nhìn theo mỏi mắt những chiều mưa
Nón không đủ lớn che dòng tóc
Cay đắng kiếp nầy anh cũng ưa

Tóc xỏa ôm lưng những ngày vui
Tung tăng chạy nhảy rộn tiếng cười
Vô tình tà áo bay quấn quít
Cho gã si tình mê hụt hơi

Nắng hong tóc gội những trưa hè
Hoa bưởi thơm lừng dáng Bến tre
Sóng nước Cửu long say màu mắt
Thước tha yểu điệu đón anh về

Tóc ngủ đêm xuân ngào ngạt hương
Hồn anh bỗng chốc hoá thiên đường
Gối chăn hoa bướm chừng hư ảo
Mây trắng bồng bềnh tiên thiên hương

Tóc che má thẹn dấu môi hôn
Đời bỗng thơm tho hết giận hờn
Lớp lớp hoa rơi trăng sao rụng
Rừng thu thay áo ngộp từng cơn

Nũng niụ tóc thề thêm vấn vương
Hồn ai phiêu lạc mất quê hương
Thôi đừng nhìn lại thêm hờn tủi
Cắn tóc nghiêng thành khói gió sương

Vuốt tóc làm duyên dễ chết người
Tương tư mấy kiếp vẫn chơi vơi
Áo bay hứng tóc bay ngây ngất
Thương cả dáng đi lẫn dáng ngồi

Vào đời vào mộng tóc mê say
Ba sinh hương lưả mấy đêm ngày
Trăm cay nghìn đắng qua dâu bể
Tóc vẫn thèm ru thơ ngây hoài…

MD. 12/18/01
LuânTâm

Thương tặng vợ hiền B.Th.Luân
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA/USA.2005,tr.147-149)