HỘI   HOA   ĐĂNG

            Đêm  vũ  hội  cả  vầng  trăng  chợt  tối
            Hội  Hoa  Đăng  mở  lối  Em  vào
            Ngập  hồn  anh  bát  ngát  những  vì sao
            Em,nữ  chúa  đã  lên  ngôi  hoàng  hậu
            Cả  trần  gian  chập  chờn  hư  ảo
            Cả  trần  gian  giông  bão  đã  quay  cuồng
            Giữa  cung  đình  hoàng  hậu  gặp  quân  vương
            Bốn  mùa  chuyển  vang  lừng  nhã  nhạc
            Ngọc  nữ,kim  đồng  ngẩn  ngơ  tiếng  hát
            Khúc  ca  thiều  dìu  dặt  năm  cung
            Lòng  ta  rung  vời  vợi  điệu  tơ  chùng
            Đêm  bất  tuyệt  ngợi  ca  thiên  tình  sử
            Mời  Em  vào  thăm  Uyển  ngự  đêm  nay
            Vi  vút  sáo  thần  mầu  nhiệm  thơ  say
            Ta  mở  ngỏ  thuở  xuân  tình  phơi  phới
            Hoa  lá  vườn  khuya  thì  thầm  tiếng  gọi
            Tắt  trăng  đi, đèn  rọi  dấu  chân  son
            Mỗi  đóa  hôn  ngọt  lịm  vị  môi  hồng
            Thân  quấn  quýt  dây  leo  ngoài  vũ  trụ
            Hãy  tắt  đi  cả  muôn  ngàn  tinh  tú
            Thắp  lên  nào  mờ  tỏ  hội  Hoa  Đăng.
 
                                   Hoàng Song Liêm

                  VỀ    THĂ M

 

                                                                           Từ  xứ  lạ  ta  về

                                                                           Thăm  người  xưa  cảnh  cũ

                                                                           Dòng  đời  như  cơn  lũ

                                                                           Cuốn  mãi  đời  ta  đi…

                                                                                             Hoàng  Song  Liêm

 

    Có  những  con  đường  trên  khắp  nẻo  quê  hương

    Vẫn  đong  đầy  kỷ  niệm

    Của  một  thoáng  đời  trai

    Chí  những  toan  dời  non,lấp  biển

    Mùa  từng  mùa  chinh  chiến  điêu  linh.

 

    Có  những  con  đường  Sài gòn  rợp  bóng  cây  xanh

    Của  những  chiều  hẹn  hò

    Tay  đan  tay  còn  vương  mùi  áo  trận

    Vai  kề  vai  còn  thơm  áo  học  trò…

 

    Có  những  con  đường  Sàigòn  rợp  lá  me  bay

    Của  những  chiều  cuối  tuần

    Trên  những  hè  phố  cũ

    Tay  trong  tay  người  yêu  bé  nhỏ

    Đầu  đường  góc  phố  tìm  nhau…

 

    Và  Sàigòn  có  những  đêm  thâu

    Đèn  xanh, đèn  đỏ

    Bạn  bè  ta  ở  đây, ở  đó

    Tìm  nhau  trong  cơn  say

    Chờ  nhau  trong  quán  nhạc

    Bốn  phương,tám  hướng  xum  vầy…

 

    Bấy  nhiêu  năm  xa  cách  đã  bao  ngày

    Từ  xứ  lạ,  ta  về  đây  chốn  cũ

    Nhìn  cho  rõ  mặt  mày

    Bạn  xưa  còn  mấy  đứa ?

    Ôi , tóc  trắng  đã  như  mây

    Mộng  đời  thôi  đã  lỡ

    Gọi  một  cơn  say  mong  được  cười  nghiêng  ngửa

    Sao  nước  mắt  ngươi  đầy,

    Sao  nước  mắt  ta  chan ?

 

                                                                 Hoàng  Song  Liêm

  TIẾC THƯƠNG

                                                              Về  đây  để  nhớ  một  thời

                                                 Phố  xưa  còn  đó,bóng  người  xưa  đâu ?

                   Ta  lại  về  thăm  Hà  Nội  cũ

                   Một  thời  trai  trẻ  mộng  đời  xanh

                   Một  thời  đất  khách  thân  lưu  lạc

                   Mơ  ước  năm  xưa  dệt  chẳng  thành.

                   Trường  xưa  vẫn đó,bạn  xưa  đâu ?

                   Đất  nước  vừa  qua  cuộc  biển dâu

                   Đã  mất  bao  người  con  Hà Nội

                   Sử  xanh  ai  chép  những  niềm  đau ?

                   Trở  về  thương  lấy  ngôi  nhà  cổ

                   Ôm giấc  mơ  xanh  thuở  thiếu  thời

                   Trên  những  con  đường  Hà  Nội  cũ

                   Bồi  hồi  tìm  mãi  dấu  chân  tôi.

                   Trở  về  để  thấy  thương  Hà Nội

                   Để  thấy  yêu  đời , nhớ  cố  nhân

                   Hoa  sấu , hoa  me  chiều  nghỉ  học

                   Chiêu  hồn  Hà Nội  một  thời  Xuân.

                                                            Hoàng  Song  Liêm

                                                                Vìrginia 4/2007

          MỘNG  BÌNH  THƯỜNG

 

              Có  nắng  hồng  trên  đỉnh  cây  xanh

              Chim  mùa  Xuân  ríu  rít  trên  cành;

              Ta  hái  trao  Em  nhành  lộc  nõn

              Má  đào  tươi  ngát  nụ  hương  trinh.

              Đón  gió  biếc  vào  phòng  buổi  sáng

              Âm  thanh  nào  dìu  dặt  ở  quanh  đây

              Mộng  đêm  qua  còn  nguyên  trên  gối  mỏng

              Những  quả  đời  còn  trĩu  trên  tay.

              Ở  dưới  phố  những  vòng  xe  xuôi  ngược

              Quay  đều  những  máy  reo  vui

              Mộng  bình  thường,ta  mơ  thầm,thỏa  ước

              Một  đóa  hồng  vừa  nở  trên  môi.

              Chân  bước  nhẹ  nẻo  đường  phố  thị

              Người  ta  yêu  bắt  gặp  thật  tình  cờ

              Ngọn  lửa  nhỏ  thắp  lên  bằng  gỗ  quý

              Môi  nồng  nàn  lên  tiếng  gọi  Em  chưa ?

                                               Hoàng  Song  Liêm