Tiểu sử:
Tên Họ       : -Kim Phú Nguyễn
Bút danh    : -Thanh Song ntkp  –  Lê Song Kim
Quê quán   : -Bình Hoà – Bình Sơn – Biên Hòa
Sinh sống   : -Sài Gòn (1947/2007)
Nữ sinh      : -Gia Long(1959-1963)
Sinh viên    : -CĐ Mỹ Thuật GĐ (1964-1965)
Hiện ngụ    : -Miền Bắc CA- Emeryville / Oakland USA từ 2007                
Sở thích      : -Thơ- Văn- Tranh- Du lịch- Thiên nhiên- Tiếu lâm
Thành viên : -VBMĐ/HK – Cô Gái Việt – Minh Châu Trời Đông
                      – Hội Cao Niên Diên Hồng/Miền Bắc C

Trang thơ của

Thi Sĩ  Thanh Song Nguyễn Kim Phú

(1)

XIN TÁO TÂU TRỜI

Hăm Ba tháng Chạp Táo chầu Trời

Khải tấu Thiên Đình cứu chúng tôi  

Dịch lệ lây lan đầy chốn chốn

Ôn hoàng nhiễm bệnh khắp nơi nơi

Nhà nhà ảm đạm buồn thân phận

Xóm xóm thê lương tủi kiếp đời

Tỏ tấc lòng thành mong Ngọc Đế

Xua tan Cô Vít cứu muôn người

Thanh Song Kim Phú  

(Họa)

(2)

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

TÂN SỬU ân cần chúc bạn xa

Không quên quý hữu ở quê nhà

Xuân về quyến thuộc khang ninh bội

Tết đến gia đình phúc lộc đa

Chốn chốn an cư vui hạnh phúc

Nơi nơi lạc nghiệp sống yên hòa

Người người hớn hở vang lời hát

Xóm xóm reo mừng rộn tiếng ca

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

                       

(3)

MỪNG XUÂN TÂN SỬU 2021

Kim Ngưu hớn hở đón xuân sang

Chúc hết bà con hưởng Tết vàng

Sự nghiệp hanh thông tiền chật tủ

Công danh rạng rỡ lộc đầy đàng

Gia đình hạnh phúc tình duyên đẹp

Chồng vợ vui vầy sức khỏe an

Sóng gió tan nhanh Cô vít lặng

Năm Châu bốn biển hết ê càng

 

Thanh Song Kim Phú

(4)

ĐÓN TẾT TÂN SỬU

Trâu đang đủng đỉnh đến bên ta

Khắp chốn cùng vui kháo tợ loa

Chuẩn bị mừng Xuân vài bánh, mứt

Chưng bày đón Tết ít đèn, hoa

Bàn thờ tiếp rước cầu Cha, Chú

Mâm cỗ cung nghinh khấn Mẹ, Bà

Dịch bệnh phòng ngừa nên giãn cách

Bình tâm há sợ, khổ chi nà

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

(5)

CHIỀU ƠI

Chiều nay tựa cửa ngắm mưa buồn

Trước mái hiên nhà giọt giọt tuôn

Chạnh nhớ quê cha se sắt dạ

Ngùi thương đất mẹ tái tê hồn

Xuân sang lặng lẽ thời gian gợi

Tết đến âm thầm kỷ niệm ôn

Xóm cũ làng xưa mong trở lại

Lá rơi về cội nước về nguồn

Thanh Song Kim Phú

(Họa )

(6)

TẾT NÀY

(Ngũ Độ Thanh)

Chẳng mộng mà Xuân vẫn cứ về

Mai vàng ửng nụ lá còn hoe

Làn mây sắc bạc vầng dương vãn

Bức họa màu nâu ngõ rẻo quê

Dọc bến chòi tranh nằm giữa trảng

Ngang bờ đụn cỏ nép gần khê

Nhìn đôi liễn đỏ vương màng nhện

Cảnh Tết chùi lau cũng bộn bề

Thanh Song Kim Phú

(7)

XUÂN NHỚ NHÀ

Điểm xuyết quanh vườn những đóa lê

Như đang báo hiệu Chúa Xuân về

Năm tàn khắc khoải ngùi thương nước

Tháng lụn bồi hồi chạnh nhớ quê

Tuyết lạnh tha hương lùa khắp nẻo

Sương lam viễn xứ phủ tư bề

Bâng khuâng hồi tưởng ngày xưa Tết

Thức trắng canh nồi bánh sợ khê

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

                     

(8)

NHỚ XUÂN XƯA

Nhớ quá người ơi cố quận xưa

Ngày nao nhỏ dại tuổi bông đùa

Xuân về bánh tét thường không thiếu

Tết đến cành mai vẫn có thừa

Nắng ấm diều bay diều giỡn gió

Trời cao én liệng én xua mưa

Lìa quê đất khách thân cô lữ

Nhắc lại lòng xao xuyến chẳng vừa

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

(9)

NĂM XƯA VUI TẾT

(Tung Hoành Trục Khoán

THỊT đùi chẳng thấy phải tìm quanh

MỠ ế lền khên khắp thị thành

DƯA, kiệu Bình Dương em bán sạch

HÀNH, rau Chợ Nhỏ má mua nhanh

CÂU hò chúc Tết như lời sáo

ĐỐI đáp chào Xuân tợ tiếng oanh

ĐỎ thắm hoa đào, mai rực rỡ

CÂY NÊU TRÀNG PHÁO BÁNH CHƯNG XANH

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

(10)

ĐÓN TẾT QUÊ NGƯỜI 

Bỏ xứ lưu vong chẳng trở về

Từ ngày quốc sự lắm nhiêu khê

Người đi nuốt hận đau cùng nước

Kẻ ở ôm sầu khổ với quê

Gió bấc thương nhà thê thảm quá

Giông nồm nhớ cội não nùng ghê

Ngựa Hồ chim Việt đồng tâm trạng

Đất khách Xuân nầy tuyết lạnh tê

Thanh Song Kim Phú

(Họa 1)

(11)

ĐÓN TẾT QUÊ NGƯỜI

Bao năm biệt xứ chửa quay về

Nhớ xóm thôn nghèo ở Thạch Khê

Có lũy tre xanh tình đất nước

Và con đò nhỏ nỗi niềm quê

Chào Xuân đất lạ buồn thân quá

Đón Tết trời xa  tủi phận ghê

Thức trọn Giao Thừa soi bóng chiếc

Ngoài hiên gió bão lạnh hồn tê

Thanh Song Kim Phú

(Họa 2)

(12)

XUÂN LY BIỆT

Xứ lạ chiều nay tuyết ngập đường

Xuân về nhớ nước ngậm ngùi thương

Làng xưa diệu vợi ngăn sông nước

Xóm cũ xa vời khuất khói sương

Dặm khách bao la tình vạn dặm

Phương trời thăm thẳm nghĩa muôn phương

Nơi đây đón Tết buồn thê thảm

Một khối sầu tư lắm đoạn trường

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

(13)

MƠ MÙA XUÂN CŨ

Xuân nầy đón Tết ở nơi đây

Nhớ nước thương quê ngấn lệ đầy

Nuối tiếc năm xưa thời bé bỏng

Mơ màng cảnh cũ thuở thơ ngây

Đi chùa Xá Lợi, xin xăm bói

Lạy Phật Di Đà, ngủ giấc say

Kỷ niệm trôi nhanh vào giấc mộng

Đâu tà áo mới gió tung bay

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

(14)

THƯƠNG VỀ CỐ QUỐC

Bão tuyết mùa đông mới thổi qua

Chiều nay tựa cửa nhớ quê nhà

Xuân về pháo đỏ trang hoàng ngõ

Tết đến mai vàng rực rỡ hoa

Khách địa thê lương thời tiết nhuộm

Tha phương ảm đạm khói sương nhòa

Trông vời cố quốc nào đâu thấy

Bến nước con đò đã khuất xa

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

(15)

ĐẦU NĂM KHAI BÚT

Thất quốc đành phiêu bạt bốn phương

Làm thân lữ thứ nát can trường

Trời xa đón Tết niềm thê thiết

Xứ lạ chào Xuân nỗi thảm thương

Chấp bút cầu dân luôn hạnh phúc

Đề thơ chúc nước mãi hưng cường

Tình xưa nghĩa cũ mừng tương ngộ

Kể nỗi thăng trầm biệt cố hương

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

(16)

XUÂN NGOÀI CỬA SỔ

Chậu cảnh hiên nhà nở đóa mai

Chiều Xuân vắng bặt dấu hoa hài

Sân buồn lặng lẽ trông tin bạn

Cửa trống âm thầm đợi dáng ai

Chấp chới bầy ong thong thả lượn

La đà cánh bướm chập chờn bay

Nhìn quanh ngó quẩn thân cô độc

Nỗi nhớ niềm thương nhói dạ này

Thanh Song Kim Phú

(Họa)

NOEL  MÙA  COVID

 

Năm nay Covid quấy dương trần

Kẻ chết buồn đau, sống bất an

Lũ lụt thiên tai hành đất mẹ

Ôn hoàng dịch bệnh hại người dân

Năm châu đóng cửa nơi hoàn vũ

Bốn biển ngăn đường chốn thế gian

Lễ Giáng Sinh nầy đành hạn chế

Nhà Thờ thánh thót tiếng chuông vang

 

                   ThanhSong KimPhú

                     CA  Dec/16/2020

ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG

Nhớ những Noel viếng Thánh Đường
Rừng người chen chúc giữa chiều sương
Nam thanh háo hức tưng bừng phố
Nữ tú đùa trêu nhộn nhịp phường
Đất khách trông vời người cố quốc
Quê nhà mong ngóng kẻ ly hương
Đồng ca Đêm Thánh Vô Cùng cất
Chợt ấm lòng thay khách tứ phương
                      ThanhSong KimPhú 
                             CA  Dec/19/2020
THIÊN CHÚA GIÁNG TRẦN
 
Thử hỏi đời vui được mấy lần
Khi lòng mãi nghĩ đến tha nhân
Còn nuôi ân oán còn còn si ái
Vẫn dưỡng căm thù vẫn hận sân
Sao chẳng đề thơ gieo mấy vận
Và không hạ bút thảo đôi vần
Cầu bầu Đức Mẹ ban ơn phước
Nghe Chúa trên trời tiếng vọng ngân
                Thanh Song Kim Phú

                    CA  Dec/19/2020

ĐÊM NGUYỆN CẦU
 
Gió lạnh sao mình mãi đứng đây
Ngoài kia tuyết trắng vẫn rơi đầy
Trông về cố lý che màn khói
Ngoảnh lại quê nhà phủ bóng mây
Đứt nối dòng châu sầu bất giải
Vơi đầy nỗi nhớ dạ khôn khuây
Bao giờ mới được nhìn sông núi
Quốc thái dân an thỏa mộng nầy
                  Thanh Song Kim Phú
                      CA  Dec/19/2020

L

Trang thơ của

Thi Sĩ  Thanh Song

Nguyễn Kim Phú

 

 

 

 

 

 

 

BA VÀ MẸ CÙNG XE LĂN…
 
Nhớ khi xưa lúc Ba còn khỏe
Và Mẹ thì đã…ngồi xe lăn
Mỗi dịp đi chơi, Ba đẩy Mẹ
Mẹ tuy vui mà lòng băn khoăn
       Hiếm khi nào…Mẹ chịu ra ngoài
       Ngại phải nhọc nhằn phiền người thân
       Cổ xương đùi, đòn vai bị gãy
       Mẹ nghĩ mình như một phế nhân!
Cổ tay sau hai lần vấp ngã
Xương cũng lành nhưng lệch một bên
Thương cho Mẹ mang nhiều nghiệp quả
Âm thầm chịu đựng chẳng than rên
       Quan sát kỹ trong từng biểu hiện
       Miệng tuy tươi…mắt Mẹ mênh mang
       Không gian quen thuộc, liền khung cửa
       Thời gian trôi…lại chậm vô vàn
Chúng con chưa bao giờ ngồi thử
Lặng yên trên ghế chỉ một mình
Để thấm được nỗi buồn của Mẹ
Mươi năm đăng đẳng với xe lăn…
        Khi Ba mất…Mẹ thêm u uẩn
        Không cười vui như những ngày xưa
        Trong sân nhỏ, Mẹ càng lặng lẽ
        Cây kém xanh…đâu còn Ba chăm!
Duy nhất một lần, con đẩy Mẹ
Đi viếng Chùa Tịnh Xá Trung Tâm
Mẹ cười, cho vui lòng con trẻ
Tay lần Tràng Hạt, Niệm Quan Âm…
        Con mong nhiều dịp đi cùng Mẹ
        Thăm các Chùa quanh nhà cũng gần
        Nhưng Mẹ chỉ khước từ nhỏ nhẹ
        Bởi sợ con lại phải nhọc nhằn!
Con cất nhà, thiết tha mời Mẹ
Hãy qua xem, và cũng để mừng…
Nhưng Mẹ chỉ lắc đầu cười khẽ
Mẹ sợ đi… đường xá gập ghềnh
        Khi chạm bước vô thường…nhanh thật
        Mẹ thở trong vô thức, Oxy 
        Rất thương Mẹ…chúng con bất lực
        Chưa hết một ngày…Mẹ đã đi!!!
Con viết cho mình…tự ngẫm suy
Mẹ còn sống, con làm được gì?
Cha già yếu con chưa báo đáp!
Lời ăn năn…xin gió mang đi…
         Con bây giờ đã gần bảy mươi
         Đơn độc tha phương cuối nẻo đời
         Chắc chẳng bao lâu, con lại cũng
         Thong dong rũ bỏ cõi trần thôi…
 
                                 Thanh Song ntkp 
                               Oakland, CA ( 2011)

Kính thưa quý anh chị em,

Bão lụt Miền Trung và Huế đã làm đồng bào Việt Nam của

chúng ta đã nghèo càng thêm khổ…

Quý chị em chung trong các Diễn đàn như Minh Thúy, Thúy M,

Phương Hoa, Thanh Hòa và bé Phú ngoài đóng góp tịnh tài tịnh vật, cũng còn viết mấy bài thơ xướng họa với quý thi hữu

về đề tài Bão Lụt Miền Trung, để san sẻ tấm lòng lo âu và tình

thương cảm gởi về đồng bào Miền Trung trong năm nay bị

hứng chịu thiên tai nặng nề…

Thể theo đề nghị của bạn Minh Thúy, bé Phú xin gởi các bài

thơ dưới đây, kính mời quý anh chị em thưởng lãm.

Trân trọng.

Bé Phú

(Họa thơ của TRẦM VÂN)

LŨ LỤT MIỀN TRUNG

Mộng ước năm sau lụi 

Khiêm nhường thu hoạch một đàng trôi đi.

Trụi trơ chẳng còn có gì,

Mắt khô giọt lệ dạ thì nẫu đau.

                 &

Bơ vơ mái tróc,canh thâu,

Tóc tang bao phủ,u sầu xóm thôn.

Mưa rơi,giọt trút thêm buồn,

Áo tươm, hồn lạnh,khốn luôn cảnh đời.

                       &

Dập dồn lũ lụt nổi trôi,

Cảm thông nỗi khổ,thương người bờ xa.

Gom tiền gửi bạn làm quà,

Ngàn trùng cách trở thành ra khó về.

                         &

Đông sang, thấu cảnh,dạ tê

Lũ về lạnh giá,gió lê thê sầu

Chung giàn, bí mãi thương bầu,

Dù không cốt nhục,bên nhau mỗi ngày.

                            &

Miếng cơm manh áo giải nan,

Rủ nhau cứu trợ, muôn ngàn bàn tay.

Biết bao là trái tim vàng,

Ân cần rộng mở chan chan thịnh tình

Thanh Hoà

30/10/2020

 

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

Quê nghèo tơi tả điêu tàn

Bão giông đất lở lũ tràn mang đi

Đời người còn lại những gì?

Tang thương mất mát thêm vì bệnh đau

Cầu mong suốt sáng canh thâu

Cho con nước rút từ đầu xóm thôn

Trông cha mẹ rét dạ buồn

Trẻ thơ khát sửa càng tuôn lệ đời

 

Từng cơn bão giật nhà trôi

Một đời bươn chải, hết rồi…mơ xa!

Áo mưa, mì gói, tiền…quà

Tấm lòng tương trợ từ xa đưa về

 

Tình thương sưởi ấm lạnh tê

Miếng no thêm sức kéo lê nỗi sầu

Bí cùng chung một giàn bầu

Rồng Tiên một gốc nghĩa sâu từng ngày

 

Hết lòng dốc sức góp tay

Miền Trung ruột thịt đang đầy nguy nan

Xin ghi tạc dạ đá vàng

Từ tâm san sẻ nặng mang ân tình 

Thanh Song Kim Phú 

(CA Nov/3rd/2020)

(Họa thơ của ĐỨC HẠNH)

BÃO LỤT DIỄN TIẾP 

Bão phá điêu tàn cảnh khổ đau

Chín cơn ngập tới chửa vơi sầu

Đang dầm nước ngập người tê héo

Còn đội mưa tuôn xác lạnh rầu

Số trận cuồng phong nhà bay nóc

Mười cơn lũ lụt nước dâng đầu

Đã mòn sức khỏe còn lo sợ

Mắt trũng thâm quầng nỗi hãi âu

Minh Thuý Thành Nội

Tháng 10/29/2020 

DỰ BÁO

Nghe tin dự báo, bão chưa dừng

Khổ nạn, ôi Trời, chẳng chịu ngưng!

Sóng cuộn người trôi nhìn xót dạ

Nhà tan cửa nát thấy đau lòng

Tâm lành ý thiện gom tài vật

Của ít lòng nhiều góp sức chung

Cứu trợ đồng bào cơn thảm hoạ

Bầu ơi thương bí, bước đường cùng

Thanh Song Kim Phú 

(CA  Oct/28/2020)

CHIA SẺ

Miền Trung bão gió vẫn chưa dừng

Khó đoán khi nào lụt sẽ ngưng

Viễn xứ nhìn dân đau đớn dạ

Ly hương ngó cảnh xót xa lòng

Nhà tan vật vã oằn đau trọn

Cửa nát quay cuồng chịu khổ chung

Hoạn nạn đang cần điều thực tế

Tình thương gởi gấp sẻ chia cùng

Minh Thuý Thành Nội

CA SĨ THỦY TIÊN CỨU TRỢ 

Hiểm họa miền Trung bão lụt miên

Đời thường xuất hiện bóng nàng Tiên

Đem mì lết xác cùng non dặm

Vác gạo lê thân tới núi triền

Dạ chú từ bi hăng góp bạc

Lòng cô bác ái mạnh cho tiền

Tình người nở đẹp từ muôn phía

Cứu khổ dân lành chẳng trống chiêng

Minh Thuý Thành Nội

Tháng 10/22/2020

CỨU TRỢ BÃO LỤT 

Trời làm THỦY nạn cứ triền miên

Có một cô nàng tự cõi TIÊN

Xuống thế dìu dân nên lội lũ

Vào vùng cứu lụt phải leo triền

Tâm Thiền định liệu gom tài vật

Tánh Phật lo toan góp gạo tiền

Giúp đỡ đồng bào qua cảnh ngặt

THỦY TIÊN thánh thiện gióng hồi chiêng

Thanh Song Kim Phú 

(CA  Oct 22/2020)

THEO BƯỚC THUỶ TIÊN

Rì rào tiếng sóng gợi sầu miên

Giữa chốn mênh mông,hiện trích tiên

Thiếu nữ không nề giông sập núi

Danh ca chẳng quản nước dâng triền

Tương thân tương ái,trông bầu bí

Gom sức gom công,giúp bạc tiền

Tự nguyện âm thầm dân hưởng ứng…

Mặc cho cái bọn chỉ tài ” chiêng “!

Thanh Hoà

(Họa bài ĐẤT LỞ của chị CAO MỴ NHÂN)

ĐẤT LỞ MIỀN TRUNG

Núi lở trên cao trút xuống rồi

Đất chuồi phủ kín thảm thương ôi

Chôn bao sinh mạng người vô tội

Cha mẹ không còn, trẻ cút côi

Miền Trung nhiều tỉnh biến thành sông

Thủy điện Rào Trăng sạt lở không?

Bùn lũ Tà Rừng vùi kẻ sống

Ôm con mẹ chết tựa tranh đồng!

Quảng Trị, Thừa Thiên khổ hận trường 

Quảng Nam, Quảng Ngãi cũng lây vương

Quảng Bình, Quảng Tín trong cuồng lũ

Xã Húc tan tành giữa giá sương

Phận người trôi nổi quá lênh đênh

Hình ảnh đau thương trước mắt mình

Nước lũ dâng tràn xăm xắp mái

Thân gầy run rẩy bám đeo lên!

Rừng phá, cây đâu chắn bão kia?

Thiên tai chồng vợ phải phân chia

Mẹ già con trẻ cha cùng mất

Thảm cảnh nào hơn kiếp sống lìa!

Thanh Song Kim Phú 

(CA  Oct/21/2020)

(Họa thơ của H.M.NHIÊN)

 

HUẾ THƯƠNG ƠI!

Nước lũ tràn dâng ngập trắng đồng

Thôn làng phố chợ hóa thành sông

Nhà nhà tử biệt con lìa mẹ

Xóm xóm sinh ly vợ khóc chồng

Gió giật kèo xiêu không ngõ thoát

Giông gào cột ngã chẳng đường thông

Trông về đất mẹ ngùi thương Huế

Hãy giúp đồng bào ngóng đợi mong

Thanh Song Kim Phú

CA  Oct/21/2020

 

(Họa bài BUỒN LỤT HUẾ ƠI !! 

Thơ của thi hữu Liêu Xuyên)

BUỒN LỤT HUẾ ƠI                                       

Huế, đất Thần Kinh bão lũ buồn

Thương nhà nhớ nước giọt sầu tuôn

Sông Hương sóng bạc ngàn năm oán

Núi Ngự rừng xanh vạn kiếp hờn

Giông lớn bùn trôi giông dữ dội

Gió to đá lở gió điên cuồng

Mưa dầm suốt tháng không ngơi tạnh

Phố vắng đồng mông quạnh quẽ buồn

Thanh Song Kim Phú  

(CA  Oct 21st/2020)

THƯƠNG HUẾ

Hương Giang nước đục phá thêm buồn

Xứ Huế mưa chừ giống lệ tuôn

Vĩ Dạ con đường hoang lặng tủi

Đông Ba chợ quán lạnh im hờn

Nơi thành lối cũ cây nghiêng loạn

Chốn cửa nhà xưa gió đảo cuồng

Diệu Đế chuông Chùa ngưng tiếng vọng 

Đìu hiu phố xá cảnh u buồn 

Minh Thuý Thành Nội  

(Tháng 10/21/2020)

BÃO LỤT MIỀN TRUNG

  Lũ lụt miền Trung cảnh thảm buồn

Dân mình chịu khổ lệ đầy tuôn

Đau lòng lúc thấy người bồng trẻ

Xót dạ khi trông kẻ kéo xuồng

Mái ngập cơn mưa nào tạnh dứt

Sông tràn mực nước chẳng lùi buông

Tim nồng gởi hạt từ bi giúp

Xác chết chìm trong trận bão cuồng

Minh Thuý Thành Nội 

(Tháng 10/16/2020)

(Họa Thơ của N.V.GIAI)

LỤT MIỀN TRUNG 

Lụt đã dâng tràn những nhánh sông 

Năm nào cũng  chuyển phía trời đông

Người gào sợ hãi trời đen mịt 

Kẻ khóc lo cuồng cảnh tối mông 

Bão quét cây đè nhà xẹp lép

Mưa tuôn lũ cuốn xác sưng phồng 

Phương xa gởi chút tình chia sẻ 

Hiểm họa gieo chi chuyện buốt lòng

Minh Thuý Thành Nội 

(Tháng 10/16/2020)

LŨ LỤT MIỀN TRUNG

  Ngày ngày di chuyển tựa trên sông

Thiệt hại miền Trung chiếm số đông

Đường sá thình lình nên biển thẳm

Phố phường bỗng chốc hóa đồng mông

Lời ngay cô bác không thêu dệt

Sự thật bà con chẳng thổi phồng

Bão lụt triều dâng thêm núi lở

Người lâm cảnh khổ, thấy nao lòng

ThanhSong KimPhú 

(CA  Oct/16/2020)

THIÊN TAI DÂN VIỆT 

Trời làm tai họa suối hoà sông

Lụt lớn nước tràn tây lẫn đông

Người cuốn trôi vào nơi hỗn độn

Nhà trôi đẩy đến chốn mông mông

Cây đùn cành lá dồn chồng chất

Bùn đọng rác rêu ứ ngập phồng

Cầu nguyện bề Trên xin cứu giúp

Lũ ngưng dân Việt được yên lòng

Phương Hoa  

(OCT 18th 2020)

               MT kính cẩn họa theo bài 

      “ Nỗi lòng với Huế” của Thầy Tuệ Minh

HUẾ BÃO LỤT

( Song thất lục bát ) 

Mênh mông nước ngập buồn vô kể

Bão lụt luôn hành xứ Huế thương

Đông Ba, Thành Nội giòng Hương

Đục dâng nước cuộn khoai nương cải màu

 

Lo cuồng chạy dẫn nhau xa lũ

Lạnh rét chia mền cũ , gối chăn

Từng dòng lệ chảy khó ngăn

Huế ơi trời hại hỏi răng rứa chừ

 

Nghe tin muốn viết thư thăm Huế

Quặn thắt gan không thể đỡ đần

Nguyện cầu dân Huế , người thân

Xin ơn chư Phật , thánh thần độ cao

 

Nghe tin tức ruột bào như rứa

Xót khổ sầu đầy chứa biết bao

Tinh thần suy sụp hụt hao

Tuy rời lâu Huế nhưng nào quên nhau

Minh Thuý Thành Nội 

(Tháng 10/11/2020)

NỖI LÒNG VỚI HUẾ

 (Song Thất Lục Bát)

Tội lắm Huế, buồn sao xiết kể

Do trời hành, lũ để đau thương

Nước dâng lụt bến Sông Hương

Trường Tiên, Vĩ Dạ sầu vương một màu

 

Hoàng thành Huế, Vân Lâu vào lũ

Người nương người, ấp ủ áo chăn

Run vì buốt giá sao ngăn

Con thơ khát đói biết răng đây chừ!

 

Trăn trở vậy, sầu tư…ôi  Huế

Thương người dân tìm kế đở đần

Tấm lòng cùng với tình thân

Sớt chia tương trợ giúp phần thêm cao

 

Ân tình nọ, khi nao vẫn rứa

Nghĩa đồng bào hàm chứa biết bao

Tai trời  thân khổ tâm hao

Yêu thương về Huế nỡ nào bỏ nhau !

Thanh Song Kim Phú 

(CA  Oct/12/2020)

                        (Họa bài BÀI THƠ CHO HUẾ

                        của thi hữu Viễn Khách)

CHÚT TÌNH RIÊNG GỞI HUẾ

(Nhị Thủ) 

Tưởng mãi khung trời thơ xứ Huế

Đêm thường đợi gió ngắm vì Sao

Bà con xóm cũ còn nơi ấy

Bạn hữu quê xưa lạc chốn nào

Đập Đá đò đưa người nhộn nhịp

Tràng tiền nước chảy gió lao xao

Hàng cây Vỹ Dạ Sầu Đông nở

Nhớ cảnh mùa mưa cảm xúc trào

 

Xa rồi phím lạc cung sầu Huế

Đỉnh Ngự trăng mờ huyễn mộng sao

Đại Nội sương trong mùa hạ ấy

Vân Lâu tiếng nhẹ bóng thu nào

Hương Giang phượng rực hồn thơ thẩn

Thượng Tứ ve sầu mắt lãng xao

Dạo Tịnh Tâm sen hồ nở ngát

Chừ đây giấc Nguyệt gối thơ trào

Minh Thuý Thành Nội 

(Tháng 9/28/2020)

BÀI THƠ CHO HUẾ

(Nhị Thủ)

Mãi mãi đành xa thành phố Huế

Từng đêm lặng lẽ ngắm trăng sao

Ngôi trường mái ngói thương ngày ấy

Chiếc nón bài thơ nhớ thuở nào

Vỹ Dạ trăng tàn mưa rả rích

Tràng Tiền bóng rọi nước lao xao

Bâng khuâng dõi mắt nhìn mây quyện

Chạnh nỗi ly hương lệ tủi trào.    

 

Câu hò Mái đẩy ngùi thương Huế

Sóng nước dòng Hương lộng bóng sao

Điệu hát Nam ai thờ thẫn đó

Lời ca Phú lục ngẩn ngơ nào

Nam Giao đất mẹ đừng quên khuấy

An Cựu quê mình chớ lãng xao

Viễn xứ bao thu buồn nẫu dạ

Đêm đêm nước mắt khó ngăn trào

ThanhSong KimPhú 

(CA  Sep. 28, 2020

JULY FOURTH  BUỒN…

 
THÁNG BẢY hằng năm, đợi đến FOURTH
MỪNG NGÀY ĐỘC LẬP, Lễ ăn to
Năm nay… “Cô Vít”, vui chùn xuống
Đêm ngủ ngày buồn lại ních no
Bứt rứt chôn chân, càng ngán ngẩm
E dè kẻ lạ, lắm nguyên do
Stay home, khoảng cách thêm nghiêm chỉnh
Rảnh rỗi…chiên, xào, nấu, nướng, kho!
 
Thanh Song Nguyễn Kim  Phú
July.03.2020

XƯỚNG:

Lục Bát Lưu Vong

 

(Đời ta một cánh dù vong quốc
Bay giữa quê người nhớ cố hương)
***
Theo ta qua đến chốn này
Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi
Nồi sầu viễn xứ khôn nguôi
Thương ta, có xót những lời đau không?
Cùng ta, lục bát lưu vong
Nửa đau vận nước, nữa mong ngày về
Bao năm hồn thức não nề
Bao đêm không ngủ mơ về quê hương
Em còn réo rắt tơ vương?
Thanh âm vọng nhạc thiên đường, mê cung
Vì ta, em đã vẫy vùng
Vào sanh, ra tử, đã cùng cuộc chơi
Thương ta chinh chiến một thời
Những năm tù ngục, cuối đời, tha hương
Mờ nhân ảnh, vẫn khói sương
Quê hương còn đó, nỗi buồn canh thâu
Vì em, ta mang nỗi sầu
Bao lâu chồng chất, bấy lâu bạc đầu

 

Mũ Đỏ Nguyễn văn Lập

Bài họa

 

Sầu Lưu Vong Cuối Đời

(Gương soi bạc mái đầu ly quốc

Khắc khoải buồn đau vọng cố hương…)

***

Gương soi bạc phếch mái đầu

Tâm soi thăm thẳm càng đau đớn sầu…

Ngày tàn lụn đến canh thâu

Thương sao non nước dãi dầu gió sương

Từ…ta cất bước ly hương

Lòng lưu luyến  mãi vấn vương một thời…

Như chưa ra khỏi cuộc chơi

Giày shaut còn ngỡ giẫm nơi bốn vùng

Chiến trường anh nợ kiếm cung

Hậu phương em…bóng oai hùng tim vương

Anh vì Tổ Quốc Quê Hương

Hiềm chi rừng núi giá sương não nề

Bây giờ vọng tưởng thương về

Nước nhà tan tác…mình hề!- Lưu vong…

Chén buồn…anh chuốc cạn không?

Giọt buồn…em trút nhưng lòng khôn nguôi!

Quê Cha Đất Mẹ tả tơi

Lệ đong tràn lệ chưa vơi sầu này…

         Thanh Song Kim Phú

                                   CA 24/04/2020

Bài họa

 

Sầu Ly Quốc

(Cánh hoa thời loạn sầu ly quốc

Trở giấc mong ngày phục cố hương)

***

Lìa quê lưu lạc nơi này

Ngậm ngùi cố quốc đêm ngày sầu tơi

Đắng cay uất nghẹn sao nguôi

Bao người dìm xác tiếc lời oán không?

Tương lai tuổi trẻ diệt vong

Nhân quyền chà đạp còn mong chi về

Tự do đàn áp nặng nề

Mong người yêu nước thương về cố hương

Bạch Đằng lẫm liệt còn vương

Hào hùng một thuở lên đường kiếm cung

An nguy giữ vững toàn vùng

Quốc dân thạnh trị khắp cùng vui chơi

Rạng danh anh dũng của thời

Việt Nam Quân Lực một đời thơm hương

Xứ người dù tóc điểm sương

Bất khuất ngạo nghễ tiễn buồn thiên thâu

Dựng lại Việt Nam loang sầu

Bước chân Hậu Duệ chẳng lâu đi đầu.

Kim Oanh

04/2020

THỜI GIAN & MÀU MỰC TÍM

 

 Em học viết, Ba pha bình mực tím
Viên phẩm màu, ngòi lá mít lá tre
Ba cắm vào cán bút ốm như que
Em nắn nót, cố ngo ngoe tròn chữ.  
 
       Trang vở đầu, Mẹ cầm tay bảo nhỏ  
       “Nghiêng nghiêng như vầy…sẽ dễ viết hơn
       Chấm mực tới đây, là đủ rồi con…”
       Bàn có lỏm tròn, đặt vừa lọ mực  
 
Lên lớp Nhất, Cô Giáo khen chữ đẹp
Em vui mừng khoe điểm với Mẹ Cha
Mẹ cười…”Bé Hai viết nét giống Ba…”
Mắt Ba sáng, Mẹ tươi, em hớn hở 
 
      Đậu Gia Long, Ba thưởng bút máy nhỏ
      Em nâng niu vật quý của riêng mình
      Pilot bơm mực xanh Parker Quink
     Trang tập đã không còn màu mực tím…
 
Khi quen anh…hay mộng mơ đằm thắm
Yêu hoa đậu ma tím biếc đường quê
Yêu Bằng Lăng tím dịu nắng trưa hè
Cánh mỏng mảnh tím…ép vào trang vở
 
      Đầu niên học, gặp anh…em mắc cở
      Trao tặng anh…Bằng Lăng tím quê em
  Rất dịu dàng, anh tủm tỉm cười duyên
 
      Hoa thật đẹp, mong manh như em vậy…
Bốn năm quen, chung đường đưa đi học
Em chuyển trường, anh cũng vẫn đón đưa
Mấy độ Hè, em mong ngóng tiếng ve
Trang lưu bút…bạn vẽ đầy Phượng đỏ…
 
      Nhưng em chỉ yêu màu thủy chung đó
Bằng Lăng, Pensée, Mua…tím hoàng hôn
      Mực tím ngây thơ, tím ngọt tâm hồn
      Theo chân em…tím đời dù khó nhọc…
 
Nhưng mình vẫn vai kề…đường gai góc
Hạnh phúc bên nhau…tím suốt xế chiều
Rồi cũng đến ngày…tắt lịm hương yêu
Chưa hưởng thọ…anh buông xuôi… -Vĩnh biệt…
 
      Trên bước tha hương, em còn mài miệt
      Chắt chiu từng kỷ niệm…tím xa xưa
      Người thương ơi…thương biết mấy cho vừa!
       Tình yêu tím, tuổi già còn…tím, tiếc!…
 
                               Thanh Song ntkp 
                    Emeryville CA -02/03/2018
ĐÊM ĐỘC THOẠI
 
Ta bà ta đến rong chơi
Trú nơi quán trọ…sớm, mơi, trưa, chiều
Cuộc đời ngẫm được bao nhiêu
Mà tình thương tạo ít nhiều bâng khuâng…
 
Ruổi dong giữa chốn bụi hồng 
Thân như chiếc lá phiêu bồng nổi trôi
Bây giờ phận lẻ đơn côi
Trong căn phòng nhỏ…ngậm ngùi tiếc thương
 
Một thời dãi nắng dầm sương
Đã từng cay đắng dặm trường xông pha
Nuôi con nào quản xuân qua
Chồng đi…vợ ở…phận già quạnh hiu
 
Tà huy nhạt bóng…tịch liêu
Trẻ còn vướng bận liêu xiêu chợ đời
Thương con nhớ cháu vợi vời
Đêm dài ngày lụn bồi hồi ngóng trông
 
Nhưng lòng lại cứ nhủ lòng
Phận mình cam chịu, đừng tròng ách con…
Thời gian tâm mỏi trí mòn
Niềm vui may quá… vẫn còn thi thơ…
 
Đời qua như một giấc mơ
Buồn vui buông hết, chẳng chờ mong chi
Đến lúc đi…thanh thản đi
Túi da hư nát…có gì tiếc đây?
 
Lẫn trong cát bụi cỏ cây
Chút thân tứ đại…đủ đầy nghiệp duyên
Thảnh thơi rời cõi lụy phiền
Nương theo gíó hạnh xuôi miền giác kia…
 
Thanh Song Kim Phú
(Một đêm ngẫm sự đời….)
Cung thị Lan uploaded on May 01,2020 and updated July 09,2020, Dec 20,2020