Tiểu Sử:

 Tên thật Nguyễn Ngọc Hùng 
 Bút hiệu Quốc Hưng
 Sinh tại Vĩnh Hưng Thừa Thiên Huế

Định cư cùng gia đình tại Virginia USA năm 1991

Tác Phẩm:

 Tập thơ Tiếng Gào Của Mẹ

tái bản năm 2017 tại Virginia USA

Trang Thơ của thi sĩ Quốc Hưng

XUÂN QUÊ MẸ

 

Xuân này con trở lại thăm quê

Đã mấy xuân qua con chẳng về

Tóc Mẹ bây giờ e đã bạc

Ruộng vườn hoa trái ắt xum xuê ?

 

Xuân về con chẳng có gì đâu

Ngoài một tình thương Mẹ gối đầu

Vài cánh hoa hồng con kính tặng

Mẹ cười sao mắt lại rơi châu?

 

Con nhớ thời còn thuở ấu thơ

Ru con Mẹ hát tiếng à ơ

Lớn lên con chẳng gần bên Mẹ

Vãng bóng hoàng hôn Mẹ lại chờ

 

Con chẳng bao giờ xa Mẹ lâu

Không gian biến đổi lắm sắc màu

Ngày xuân xanh mãi cành hoa thắm

Dưới mái hiên xưa Mẹ chải đầu

 

Nhớ mãi ngàn năm dáng Mẹ cười

Xuân này chúc Mẹ mãi vui tươi

Hoa râm đã điểm trên gùi tóc

Da dẻ nhăn nheo với tuổi người

 

Mẹ dẫn con đi khắp xóm làng

Người người chúc tụng tiếng cười vang

Quê hương ta đó, tình muôn thuở

Đã kết cùng nhau nghĩa họ hàng

 

    QUỐC HƯNG

Hồi Tưởng

 

Em có bao giờ thương nhớ anh?

Thuở còn thơ ấu tuổi xuân xanh

Tìm hoa bắt bướm bên bờ dậu

Bướm đã liền đôi, hoa ướm cành

 

Tổ quốc đâu ngờ lại chiến tranh

Âm vang khúc nhạc tiếng quân hành

Tim em cô đọng ngân dòng lệ

Em sợ tình mình quá mỏng manh

 

Đêm về phiên gác giữa trăng thanh

Lác đác thu rơi lá đọng cành

Thức tỉnh lòng anh hồi tưởng lại

Về người em gái mắt long lanh

 

Thế rồi thức trắng suốt năm canh

Chép lại cho ai điệp khúc hành.

Em có bao giờ vơi kỷ niệm?

Những ngày thơ ấu mộng chưa thành

 

Chiến trường xơ xác nắng hanh hanh

Những mảnh hồn tan dưới đất lành

Chiến thắng tô bồi vang vọng mãi

Những gì ân tước với công khanh

 

Anh chỉ mơ cho mỗi chúng mình

Đến hồi đất nước hết đao binh

Quê hương trở lại màu xanh cũ

Để gặp người xưa kết mối tinh.

 

Quốc Hưng

XUÂN 81

 

LÊN CHÙA

 

Lên cảnh chùa xuân hoa lá tươi

Đẹp lòng Phật tổ, sáng lòng tôi

Lá hoa chen chúc muôn màu nở

Đinh Mão , xuân này sáng khắp nơi

 

QUỐC HƯNG

XUÂN KỶ TỴ

 

Có một cành hoa xuân thật tươi

Trong hoa lại thấy mắt  em cười

Sương sa vài hạt trên cành thắm

Mỗi độ xuân về hoa mai tươi

 

QUỐC HƯNG

Giang Hồ

 

Lỡ kiếp giang hồ với núi sông

Mười lăm năm ấy đã chờ mong.

Duyên em đến sớm nhưng thành muộn

Những cảnh ly tan lại hợp dòng.

 

Ruộng vườn quê cũ có anh trông.

Khoai sắn bao năm tạm mát lòng

Xuân đến muôn hoa đều nở rộ

Những gì gian khổ chẳng hoài công.

 

Vận nước đến hồi đục lại trong

Giang sơn trở giấc, quẫy đuôi rồng

Quê hương thắm lại màu xanh cũ

Thiên hạ còn đâu cảnh đói lòng.

 

Gặp nhau ý hợp nghĩa tương đồng

Bảy nổi ba chìm với núi sông

Nay tóc pha sương màu thế kỷ

Vẫn còn giảo bước chốn lưu hồng.

Quốc Hưng

Virginia 1994

Nỗi Đau

 

Chúc hương linh em NTD sớm về cõi Phật

 

Đau lòng con lắm trời ơi!

Sao ông lại đề mỗi nơi một người

Buồn tình nàng đã đi rồi

Còn tôi ở lại sống đời ra sao

Ngày xưa hai đứa gặp nhau

Đôi ta như thể là cau với trầu

Như tằm yêu quý vườn dâu

Hai ta nguyện sẽ yêu nhau trọn đời

Một hôm chấn động đất trời

Vương triều sụp đổ kéo người em theo

Thuyền tình chẳng có bến neo

Thương em anh biết nơi nao mà tìm?

Đã hai mươi mấy năm sau

Một hôm nghe được nỗi đau của nàng

Lấy chồng như chuyến đò ngang

Yêu anh là cả muôn ngàn nhớ thương.

Quốc Hưng

Nước
 
Xưa kia nước chảy xuôi giòng
Cỏ cây tươi tốt ruộng đồng nở hoa
Niềm vui đến khắp mọi nhà
No cơm ấm áo như là cảnh tiên.
 
Một hôm khắp cả ba miền
Sơn cùng thủy tận xuống miền nông gia
Trâu bò lục súc tiêu ma
Ruộng đồng ngập nước như là biển Đông.
 
Hỡi ơi! Con cháu Lạc Hồng
Cớ sao đất nước ra nông nổi nầy?
Từ ngày phù thủy sang đây
Một ngàn năm trước chưa đầy túi tham.
 
Bây giờ cấu kết gian tham
Bán rừng cắt biển cho tan nước nhà!
Bọn bây quỷ quái tinh ma
Hãy nhìn cho rõ đây là Việt Nam.
Quốc Hưng
VA ngày 30 tháng 4 năm 2014

Quả Tim

Tình Nhân Loại

 

Nhân loại cùng chung một quả tim

Đó là trái đất phải không em?

Nguyên sơ vạn cổ hài nhiên sự

Lắm kẻ vô tâm lại muốn dìm!

 

Vũ trụ bao la đẹp tuyệt vời.

Kho tàng vô tận đó em ơi!

Mong sao nhân loại sinh tồn mãi,

Nhờ sự bao dung của đất trời.

 

Đã có từ xưa cho đến nay,

Đố ai đo đặng rốn đất dầy!

Vòng quay mấy dặm trong giây khắc

Trục độ xoay sao đúng tháng ngày?

 

Cái sẵn có rồi em hỏi chi?

Khó là vạn vật thật vô vi

Biên niên chẳng rõ ngày sinh trưởng

Thọ tỷ bao năm chẳng hạn kỳ.

 

Em biết làm gì chuyện thế nhân

Sợ rằng thiên hạ bị tâm phân

Đem tim ra cắt chia từng mảnh

Vẽ lại bản đồ kiểu thực dân

 

Bảo vệ làm sao được chúng sinh

Khi chưa chấm dứt cảnh đao binh

Hãy đem nhân loại ngồi chung lại

Và kết cho nhau một mối tình.

Quốc Hưng

Đà Nẵng 18/12/1990

Cung thị Lan uploaded Feb 25,2021 updated on March 11, 2021