Nhỏ Ơi!                                                                   

Sao Khuê

 
Hồi đó chẳng hiểu ma đưa lối quỉ dẫn đường sao mà tôi đem lòng  thương thương một con Nhỏ cù lần quá cỡ. Ai đời Nhỏ đã học năm thứ hai đại học, đã biết đi kèm trẻ  để có tiền túi nhưng Nhỏ lúc nào cũng bẽn lẽn rụt rè… À ra tôi bị cái vẻ ngây thơ của Nhỏ chinh phục ! Nhỏ ngây thơ tới mức cù lần, Nhỏ không có bạn trai, Nhỏ không quen con trai. Nhỏ chỉ riú ra ríu rít với bạn gái và ngay khi đang ngoạc miệng toe toét cười với bạn mà thấy kẻ khác giống xuất hiện là mặt mày trở nên khó đăm đăm như người đi đưa đám !!!  Nhỏ ăn mặc còn quê bạo nữa, Nhỏ thiếu cả yểu điệu thục nữ, thiếu cả làm dáng… Nhỏ nghiêm trang như cô giáo  và  quê như thôn nữ ở mười tám thôn vườn trầu mà không hiểu sao tôi có thể  thương được Nhỏ trong khi tôi…  Tại Nhỏ đẹp ?  ừ ừ … trông cũng được được …  À ra tôi bị cặp mắt Nhỏ hớp hồn. Đấy đàn ông con trai là chúa dại, có nhiều khi chỉ vì một cái răng khểnh hay  hai cái má lúm đồng tiền hoặc cặp mắt nai tơ rồi mang luôn cả một con nhỏ to đùng về nhà ở chung suốt 60, 70 năm trời… đến khi biết được là dại thì quá muộn !!!!!
Tôi, tôi cũng mon men tính rinh con Nhỏ này về … Tôi tìm cách đến nhà con Nhỏ này. Ỷ y mình đồng da sắt, tôi lên con ngựa sắt, anh dũng như Phù đổng Thiên Vương, tôi đến nhà Nhỏ mình ên!!! Không biết là xui hay hên mà tôi đụng ngay bà bô của Nhỏ ngay cổng ra vào. Bà cụ đang quét sân ;
  – Thưa bác, Nhỏ mượn cháu mang đến cho Nhỏ sấp bài để học thi.
Bà cụ trợn tròn mắt nhìn tôi từ đầu tới cuối như thể tôi từ hành tinh khác ghé đến. Tôi bắt đầu bối rối :
  • Thưa bác, cháu xin phép gặp Nhỏ để đưa bài.
Mất một thời gian khá lâu để suy nghĩ, bà cụ Nhỏ mới hỏi tôi :
  • Vậy ông là ai mà quen với con Nhỏ?
  • Dạ cháu là anh bạn học của Nhỏ.
  • Con Nhỏ mượn bài và nói ông mang đến cho nó ?
  • Dạ…dạ….
Chết thật, bây giờ tôi  hiểu vì sao Nhỏ lại nín bặt khi có con trai đến gần và Nhỏ không nói chuyện với  bạn trai trong lớp, hóa ra ông bà cụ của Nhỏ quá sức khó khăn … vậy thì :
  • Dạ không, chị ( tôi nhấn mạnh chữ chị cho bà cụ yên lòng ), chị Nhỏ không nhờ cháu mang đến, cũng không hỏi mượn cháu mà mượn em gái cháu, cháu nhân tiện đi qua đây nên mang đến dùm cho em gái cháu. Thưa bác chị Nhỏ có nhà không ạ?
  • Nó đi vắng rồi (thực ra thì Nhỏ đang đứng sững như trời trồng trong nhà nhìn ra mà bà cụ vì quay lưng lại nên không thấy).
  • Cậu đưa cho tôi để tôi đưa lại cho nó.
Chán nản tôi đưa xấp bài cho cụ và quày xe đi trở ra. Tự ái một thằng con trai bị va chạm mạnh nên không bao giờ tôi trở lại căn nhà này nữa, không bao giờ…. Cứ làm như cành vàng lá ngọc… cứ làm như công chúa cấm cung… cứ làm như lầu vàng gác tía, cứ làm như chim sa cá lặn… cứ làm như… làm như….
  Bẵng đi vài tháng, cơn giận chưa nguôi thì tôi nhận được thiệp báo đính hôn của Nhỏ. Thế này là thế nào?  Mới có mấy tháng mà Nhỏ dám thay lòng đổi dạ. Hừ!phải kiếm Nhỏ hỏi cho ra lẽ!
   Tôi hùng hổ đi gặp Nhỏ ở trường :
  • Sao vậy ?
Nhỏ tròn mắt ngó tôi mà không trả lời
  • Bộ Sàigòn hết người lấy sao lấy nó ….
Vẫn mở tròn mắt …Cha ! ngây thơ vô số tội dữ!
Trong gần một giờ đồng hồ tôi nói mà bây giờ không nhớ là mình đã nói những gì, chỉ nhớ một điều là Nhỏ chỉ nghe mà không trả lời trả vốn gì cả.
Ấy cái chuyện mà nghe tin em lấy chồng thì đàn ông con trai chúng tôi có nhiều phản ứng khác nhau như :
       
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng.Anh về sẽ luyện lại võ công. Anh sẽ luyện cú liên hoàn cước Đá  té chồng em đêm động phòng. 
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng.Anh về tự tử thế là xong. Ruột gan phèo phổi lôi ra hết. Tặng kẻ vu quy nấu cháo lòng. 

Nếu biết rằng em sắp lấy chồng. Anh về tát cạn lấy dòng sông. Ðể cho đò cưới không qua được. Ðừng có mà mong được động phòng. 
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng. Anh về tỉnh đội mượn cà-nông. Nhắm về hướng ấy 5000 mét. Em ở quê chồng có ớn không ? 
 
Nếu biết rằng em đã lấy chồng. Không buồn, không trách chỉ cầu mong. Ðãi được chồng em ăn một bữa.. Ðể cám ơn chàng lãnh hộ gông. 
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng. Anh về luyện kiếm thế là xong. Kiếm anh sắc bén hơn em nghĩ. Sẽ chém đầu em trả hận lòng 
 
Nhưng mà tôi thì tội quái gì tôi phải làm như thế, tôi thì :
               Nếu biết rằng em sẽ lấy chồng
               Tôi về lấy vợ thế là xong
               Vợ tôi nhan sắc hơn em lắm
               Thử hỏi xem ai có động lòng?
Ngay năm sau đó tôi cưới vợ, dĩ nhiên là vợ đẹp, con khôn….
     Hơn 30 năm sau các con tôi lớn dần  có gia đình ra ở riêng thì vợ tôi chợt bị bệnh qua đời … Một thân một mình trong những đêm khua vắng lặng, nhớ thương vợ và chợt hình ảnh Nhỏ hiện về. Ừ nhỉ, không biết Nhỏ sống ra sao, có hạnh phúc không, có bị chồng ăn hiếp không? Cái mặt ngu ngơ đến mức ngu si của Nhỏ thế nào lại chẳng bị nó xoay như dế… Tự nhiên tôi nhớ Nhỏ dễ sợ và tôi đi tìm Nhỏ. Tìm được Nhỏ nhưng Nhỏ ở xa mút chỉ, tìm được cũng như không … Hơn thế nữa Nhỏ lễ nghi khách sáo làm sao ấy. Hay là tôi chủ quan là Nhỏ thương tôi khi tôi bắt gặp nhỏ …âu yếm lén nhìn tôi ? Ôm thắc mắc này hoài cũng khó chịu nên ngay khi có điạ chỉ  email của Nhỏ, tôi gửi mail cho Nhỏ, hỏi cho ra lẽ là ngày đó ‘ em có thương thầm anh không’. ‘Mail’ tôi gửi đi chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ :
Làm ơn trả lời bài test : khoanh tròn câu mà bạn cho là đúng :
  1. Trước kia có thương và nay không thương
  2. Trước kia không thương và nay cũng không thương
  3. Trước kia không thương nhưng nay có thương
  4. Trước kia có thương và nay vẫn thương
  5. Thương sơ sơ …
Lúc này coi bộ Nhỏ hết ngu ngơ. Nhỏ trả lời  bằng cách khoanh tròn ráo trọi nhưng tôi thì tôi hiểu ngầm là Nhỏ chọn giống tôi : chữ e : thương sơ sơ
Một ngày cuối năm  tôi nhận được  một tấm thiệp không biết do ai gửi. Tấm thiệp rất đẹp mà lời trong thiệp thì cực kỳ hay nhưng tôi phải vật lộn với quyển tự điển mới dịch ra được :
       Tu me manques terriblement
                 Quand tu recevras cette carte
                  essaye de lire entre les lignes
                 et devine les pensées et sentiments qui s’y cachent.
                Je voudrais que chaque phrases reflète
                l’amour dans toute son ardeur
                et que l’encre déverse
                par ses paroles écrites
               qui naissent tout au fond de mon cœur
               Avec ces mots, je voudrais t’envoyer
               un sourire qui te réveille le cœur
               et coule dans tes veines
               et atteint les coins de ta bouche
               qu’elle s’épanouisse à son tour 
               d’un sourire qui n’ets plus seulement le mien
               mais plutôt le nôtre
               Je voudrais couvrir tous ces kilomètres
               avec bien plus qu’une carte et une pensée
               pour que tu saches que
               Je serais là
               quelque soit la distanc qui nous sépare
               Alors porte ton regard au-delà de ces mots
               et tu me verras,
               Penses à moi comme je penses à moi
               et nous serons à jamais unis par l’esprit
               et par le cœur
                                  ( Deanne Laura Gilbert )
 
  Em nhớ anh kinh khủng
               Khi anh nhận được tấm thiệp này
                Xin thử đọc giưã hai hàng chữ
                Những tưởng nhớ và tâm tình dấu sâu trong đó
                Em muốn mỗi một câu sẽ nói lên
               khối tình nồng nhiệt
                Và mực Nhỏ ra
                viết lên những lời này
               là xuất phát từ đáy long
             Với những lời này, em muốn gửi đến anh
             Một nụ cười để thức tỉnh trái tim anh
            Và luân lưu trong huyết mạch của anh
             đến khi đậu lại trên môi anh
              và tìm đến khoé miệng của anh
             thì lúc đó miệng anh cũng lịm đi
             với một nụ cười, không còn của riêng em
             mà trở thành nụ cười của hai chúng ta
                Em muốn phủ lên từng cây số
                và nhiều hơn là chỉ với một tấm thiệp
                và một tâm tình
                  để anh hiểu là
                 em ở đó
                 dù cho quãng đường xa              
                 có ngăn cách chúng ta
 
                 Như thế thì anh hãy nhìn trên  những dòng chữ này
                 Và anh sẽ thấy em
                 Hãy nghĩ đến em
                Như em đã nghĩ đến anh
                  Và chúng ta sẽ vĩnh viễn bên nhau
                   bằng linh hồn
                   và bằng cả trái tim
 
Vốn là thi sĩ dổm, tôi sắp thành bài thơ như sau:
                      Gửi chàng một tấm thiệp vàng
                       Đoán sau chữ biếc với hàng mực in
                       Điều gì em muốn nhắn tin
                    Lời thơ ấp ủ, dấu im tâm tình
                     Mỗi câu: lời nói trái tim
                  Tuôn theo dòng mực đã in thiệp này
                  
                               Gửi chàng một nụ thơ ngây
                               Thơ ngây thức trái tim dầy từ nay
                               Và rồi chàng sẽ vui lây
                             Tim chàng hẳn sẽ ngất ngây nụ cười
                              Nụ cười lan khắp mọi nơi
                            Diụ dàng đậu lại bờ môi của chàng
                               Rồi lịm đi với mơ màng
                             Nụ cười chung lại của chàng của em
                   
                      Em muốn phủ lên từng cây số một
                      Của cách ngăn sông núi quãng đường xa
                       Nhiều hơn lời thiệp nói, ý chan hoà
                       Để luôn biết là em luôn hiện diện
                        Thì chàng hỡi hãy nhìn lên chữ biếc
                         Sẽ thấy em đang tha thiết nhìn chàng
                        Hãy nhớ đến em như em đã nhớ đến chàng
                       Cho dù  xa cách quan san
                        Nhưng lòng em với ý chàng chẳng xa
 
 
Chả cần hỏi xem tấm thiệp có phải của Nhỏ gửi không, tôi gửi lên mail bài ca ‘Khúc thụy du’ và mấy câu thơ của Phạm Thiên Thư:
 
                        Xưa em làm kiếp ao, ưu tư mùa cuối Hạ 
                        Anh làm chim bói cá, đậu soi mấy mùa trăng 
                       Xưa em là chữ biếc, nằm giữa lòng cuốn kinh 
                      Anh là thiền sư buồn, ngồi tụng dưới ánh trăng 
                      Xưa ta hẹn với nhau, tìm nhau giữa vô thường 
                      Anh hóa thân làm mực, thấm vào cuốn kinh thơm 
                       Mai sau chờ nhau nhé, đầu thai vào kiếp hoa 
                       Chốn mây mờ phiêu bạt, chờ đợi… chim hót ca. 
       Nhưng e rằng chưa chắc Nhỏ đã đủ thông minh để hiểu là tôi đã nhận được tấm thiệp mà tôi chắc như bắp là Nhỏ đã gửi cho tôi, tôi vội vàng mail ngay cái thứ hai:
                
                           Je serais là
                          quelque soit la distance
                         qui nous sépare
                         Alors porte ton regard au-delà de ces mots
                        et tu me verras,
                       Penses à moi
                       comme je penses à moi
                        et nous serons à jamais unis
                        par l’esprit
                       et par le cœur…
Mail trả lời : Thank you so much   kèm theo một bài hát tiếng Tây mở đầu bằng câu : Tout l’amour que j’ai pour toi ….plus fort, plus fort chaque  chaque jour ….
Thế là tôi lại phải lục lọi một bản nhạc để đáp lễ, chọn bản nào bây giờ nhỉ : Kiếp nào có yêu nhau … thì xin tìm đến mai sau.
 
Ngay sau đó tôi nhận được bản nhạc  ‘Thu hát cho người’ tức ‘Đêm nguyệt cầm’ kèm theo cả lời ca :
Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.             
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.    
 
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ
 
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay…
 
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Mùa vàng lên, biêng biếc bóng chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người…
 
                              Thu hát cho người…
                            Thu hát cho người…
                                 Người yêu ơi!
 Với chú thích :   dòng sông thu =Thu Giang (Thu Giang là tên tôi ghép với  tên bà xã của tôi )
 
 
Nghe đi nghe lại bài ca tôi …thương Nhỏ quá chừng, mail gửi đi chỉ có : có phải thu đã về bên đó  để bên này có kẻ vẫn ngóng trông  và ký tên Thư…thay vì Thu. Không hiểu là Nhỏ thông minh thật  hay  do rồi chiều nay băng giá  tâm hồn tìm đến nhau, Nhỏ bắt ngay được làn sóng gửi sang :Thư… (với ba dấu chấm có nghĩa là chữ thương) và tôi nhận được quà là tiếng hát tuyệt vời của Doris Day trong Secret love với dòng chữ :  At last  my heart’s an open door and my secret love’s no secret anymore và ký tên bằng một  chữ nhớ thay vì Nhỏ như mọi lần. Mail qua mail lại mỗi ngày…Một lần tôi trêu nhỏ chỉ ký bằng T….., Nhỏ trả lời bằng N.. Cũng có lúc vội tôi thiếu dấu chấm sau chữ t… thì mail đươc reply với lời nhắn : Nhớ chấm cho cẩn thận tránh hiểu lầm tai hại
Chơi với Nhỏ này vui thật !
Đang chơi vơi réo rắt với những bản  tình ca thì Nhỏ đổi ‘ton’ chơi trò ĐườngThi
Nhỏ này đúng là lắm chuyện! Uổng quá phải chi hồi đó mình chịu khó ghi tên học ban Việt Hán trường Văn Khoa … Nhỏ chơi ác, gửi bài thơ không có lời dịch khiến tôi phải ra thư viện mượn một lô sách về  thơ Đường  mà kiếm bài dịch. Chu choa ơi, sao người ta tương tư nhau nhiều thế!!!!  
 
 
         
   Trường Tương Tư  
  
                   Hoa hoa diệp diệp lạc phân phân                                                    Tơi bời hoa lá rụng bay
       Chung nhật tư quân bất kiến               
 Nhớ chàng đâu thấy …tháng ngày đợi mong
      Trường dục đoạn hề trường dục           
     Đau lòng thiếp xót xa lòng
        Lệ châu ngân thượng cánh thiêm ngâm 
 Ruột rà quặn thắt từng dòng lệ tuôn
 
  
    Ngã hữu nhất thốn tâm                             Một mình thiếp hiểu thiếp buồn
    Vô nhân cộng ngã thuyết                         Ai người chia sẻ cội nguồn ưu tư
    Nguyện phong xuy tán                              Mây tan gió thổi phù hư
               Tố dữ thiên biên nguyệt               
    Nguyệt Hằng xao động lòng từ tâm giao
  
 
  
               Huề cầm thướng cao lâu                    
  Ôm đàn đứng giữa lầu cao             
             Lâu cao nguyệt hoa mãn                              Trăng khuya nở đóa hoa đào nguyên tiêu
                Tương tư đàn vị chung                              Tương tư gẩy khúc nguyệt kiều
             Lệ trích cầm huyền đoạn                       
 Lệ châu lã chã hồn phiêu du sầu
                      
      Nhân đạo Tương giang thâm                    Sông Tương thăm thẳm đáy sâu
                         Vị để tương tư bán                                  Tương tư da diết nỗi sầu hơn sông
              Giang thâm chung hữu để                            Sông có đáy dễ dò sông
                Tương tư vô biên ngạn                              Sầu tương tư chỉ mênh mông vô bờ
           Quân tại Tương giang đầu                           Đầu sông chàng đứng thẫn thờ
                  Thiếp tại Tương giang vĩ                               Bẽ bàng mình thiếp đợi chờ cuối sông
             Tương Tư bất tương kiến                                     Nhớ thương xa cách mịt mùng
        Đồng ẩm Tương giang thủy                     Nước sông thắm thiết ta cùng uống chung
             Mộng hồn phi bất đáo                                                    Hồn mơ nhập cõi mông lung
       Sở khiếm duy nhất tử                                         Hẹn nhau chín suối ta cùng gặp nhau
            Nhập ngã tương tư môn                                                   Tương tư có bước qua
              Tri ngã tương tư khổ                                               Hẳn ai mới thấu nỗi sầu mênh mang
  
         Trường tương tư hề trường tương tư                        Trường tương tư mãi thênh thang
                   Trường tương tư hề vô tận cực                                  Nỗi thương vô tận cưu mang tháng ngày
Tảo tri như thử qủai nhân tâm                                   Nếu mà hiểu được lòng này
                    Hồi bất đương sơ mạc tương thức.                               Thà không quen biết phút giây từ đầu
  
                       thơ Lương Ý Nương                                                                                           bản dịch Hải Đà
  
Tôi đang mừng rỡ vì tìm được bài thơ thì định mệnh xui tôi rơi vào một cành hoa trắng:
  • Thày ạ.
Tối trố mắt  nhìn người đàn bà cũng đang ôm một chồng sách giống tôi
  • Thưa thày em học Toán với thày ở lớp luyện toán trường Trường Sơn. Em tên là Bạch Hoa. Thưa thày, thày dạy toán mà cũng thích thơ Đường?
  • À không … mà à.. à tôi tò mò đọc chơi….Chị, chắc giỏi thơ Đường
  • Dạ em học Việt Hán thày ạ, em vốn dốt toán mà ……Gặp lại thày ở đây em mừng quá. Thày cho phép em đến thăm thày cô nhé…
  • Cảm ơn chị, nhà tôi qua đời rồi.
  • Ô, em xin lỗi thày, em xin chia buồn với thày.
Và sau đó khi cô học trò cũ biết tôi ở một mình thì đòi về thăm ngay ngày hôm đó rồi sau đó không lâu thì cô ấy thỏ thẻ là đã… thương tôi từ ngày xưa và bây giờ ở một mình, chồng  chết trong trại cải tạo, có một con gái đã lập gia đình…nay xin được  cùng nhau đi nốt quãng đường còn lại…..
Tôi suy nghĩ mãi … mà Bạch Hoa cũng khôn ngoan lắm, cô đến nhà nấu nướng giặt dũ, dọn dẹp, ân cần chăm sóc tôi từng ly từng tí lại ngoan ngoãn biết nghe lời. …Bề gì tôi cũng từng là thầy cô ấy …Từ lâu tôi đâu có được ăn những món ngon, món lạ như thế này. Bạch Hoa cũng nhân ngày sinh nhật tôi mà làm cơm đãi các con cháu tôi, nàng bạch tuộc đang vươn những vòng tay  êm ái ôm chặt tôi vào lòng. …và chuyện gì phải tới đã tới….   
…. Đã nhiều lần tôi muốn rủ Nhỏ qua bên tôi  hay tôi qua với Nhỏ nhưng than ôi gia đình cha mẹ già, anh chị em, con cháu tôi ở quanh đây tôi đâu bỏ họ  ra đi được. Suy ra thì Nhỏ cũng vậy:  mấy chục năm nay Nhỏ như cây cổ thụ bám chặt vào miền đất mới cùng đại gia đình, nếu Nhỏ về với tôi … có thể một hai năm đầu Nhỏ sẽ vui nhưng sau đó như Anna Katérina, Nhỏ sẽ nhớ nhà, nhớ con, nhớ cháu, Nhỏ sẽ mỏi mòn …chúng tôi sẽ cãi nhau…. Tôi cũng không thể đặt câu hỏi đòi Nhỏ sang  với tôi, e du Nhỏ vào cái thế tiến thối lưỡng nan, không thể nào trọn tình trọn đạo …. thế nên tôi quyết định ngã vào ‘Vòng tay học trò’   một chiều cuối năm…..
Nhỏ gửi   cho tôi một bài thơ mà tôi nghĩ Nhỏ là tác giả vì Nhỏ kể là mới đi dạo dọc theo bờ sông một đêm trăng sáng, trăng rất sáng, trời rất trong nên cảnh  rất đẹp:   
 
 
                                    Đêm trăng trên sông
 
                             Vầng trăng nửa mảnh chênh vênh
                             Thuyền nan nửa lá lênh đênh theo dòng
                             Thu về gõ mạn thuyền nông
                             Giang đầu ai ngóng, ai trông, ai chờ…
 
 
Tôi ngại ngùng báo cho Nhỏ biết là đã có người đi cưới tôi, quả thật tôi đã viết  y như vậy sau khi tại, bị, bởi nhưng mà, vì …. Em xa xôi quá anh không nỡ, bắt cóc em về sống với anh… e lúc chiều buồn sương khói phủ, dâng sầu em nhớ cháu con em …
Tôi với Nhỏ đúng là có duyên mà không có nợ.. Ông Trời kể cũng đa đoan. Duyên số kể cũng phũ phàng. Nhỏ gửi cho tôi :
 
                                                         Người đi…
                                            Người đi…. ừ cũng đi rồi
                                          Ngàn năm mây trắng bên trời vẫn bay
                                          Tình xưa vẫn chẵng đổi thay
                                  Vẫn theo mây trắng những ngày lang thang
Kèm theo bài hát  ‘Đêm buồn’ của Hoàng thi Thơ
                         Đêm buồn về con chim lên tiếng hát.Ta bồi hồi thấy lòng nhớ xót xa… Đêm buồn về hồn ta đi như lạc.Vào cõi trời nào một mình em với ta.  Đêm buôn về ta tương tư tiếng hát.Nghe giọng buồn ta thường nhớ tới ai…  Đêm buồn về hồn bao la sa mạc,Và đêm buồn về một mình ta với ta… 
Đêm buồn về nào ai đó nào ai đó?  Thế ra là bàn chân gió cuốn lá khô!
 Đêm buồn về lòng thương nhớ, lòng thương nhớ…   Nhưng chắc gì người đó nhớ thương ta…
 
Cuối năm năm đó tôi nhận được bài thơ cuối cùng  viết trong lòng cánh thiệp có con chim cô đơn trên cành hoa đầy tuyết trắng
                                   Trời mùa đông phủ đầy hoa tuyết trắng
                                 Chim Nhỏ  buồn nên đứng hót lẻ loi
                                 Một mình ai lạnh lẽo với đơn côi
                               Người ngàn dặm vẫn phương trời xa thẳm.
 
Kèm thêm lời nhắn:
Sao chưa bao giờ Nhỏ được hỏi ý kiến hay quyết định cuộc đời mình hết nhỉ ?
‘Từ nay đến mỗi cuối năm mình gửi cho nhau tấm thiệp mừng năm mới để biết tin nhau. Ngày nào còn nhận thiệp là biết còn mạnh khoẻ và còn nghĩ tới nhau’….Sayonara
Cũng ngày hôm đó tôi nhận được bài ca và lời ca SAYONARA trong email nhưng có đổi ít chữ
         Sayonara, Japanese goodbye
Whisper sayonara but I mustn’t cry
[Sayonara, if it must be so
Whisper sayonara, smiling as we go]
No more we stop to see
At the Ordi
Looking for  the e-mails
No more wee, pretty lovely songs
No more me wait for you
Sayonara, sayonara
Goodbye
 
   Năm sau đó là tấm thiệp với bài thơ            
 
                     Giả thử kiếp sau có gặp nhau
                    Xin người ngoảnh mặt hay quay đầu
                    Nếu lỡ nhìn nhau, đừng tình tứ
                    Cũng đừng nói nhỏ – chỉ một câu
 
                       Một cái nhìn thôi ! làm nhớ hoài
                      Và một câu thôi ! quỳnh mãn khai
                      Phương trời cách biệt thêm hoài vọng
                     Một thuở biệt nhau ! liễu Chương Đài….
                             
Và  năm nay … Trời  cuối năm rồi  ……   Nhỏ ơi ! Nhỏ ơi!…Nhỏ ơi…
 
  • Xin klick vào link nhạc ở trên hay dưới đây để nghe Nhỏ nói lời từ biệt     
       SAYONARA! 
 http://nguyentran.org/NhatLung/Special/Sayonara.mp3