Thường chúng ta chỉ được thưởng thức những bài THƠ Đặc biệt của “VUA THƠ TÌNH” LUÂN TÂM. Hôm nay anh LUÂN TÂM cho chúng ta thưởng thức thêm một đoản văn mở đầu cho mấy bài thơ. Chỉ một đoạn VĂN ngắn cũng đủ cho chúng ta nhận thấy VĂN của anh cũng hay và dùng nhiều chữ đặc biệt như THƠ. Có một đặc điểm là anh viết một mạch những câu văn thật dài RẤT ÍT CHẤM , PHẾT. Mời quý vị thưởng thức.
Thân mến
Hồng Thủy
VE SẦU XÁC NHỆN
Có những tiếng ca buồn đứt ruột xé gan đã tan biến vào đêm tối mênh mông vô tận không bến bờ nguồn cội không hẹn hò một lần trở lại đón đưa. Có những nốt nhạc lời thơ u uất bi phẫn trường hận thiên thu đã quyện vào gió núi mưa rừng lận đận hoang vu không tuổi không tên để những chấn động dữ dội còn mãi sững sờ sông biển trút lá cỏ cây đổi màu cát bụi bàng hoàng đất đỏ ngơ ngác đá xanh. Đời sống có khi bỗng như mất hết chỗ an bình nương náu cuối cùng. Rồi từ đó còn gì che chở ủi an ru nhớ dỗ dành những số phận những cảnh đời hẩm hiu dang dở những mảnh tình trái ngang tuyệt vọng những oan hồn yểu mệnh lang thang vất vưởng cô đơn lạnh lẽo bơ vơ xứ lạ quê người. Xin đâu đây còn được chút bình yên trời xanh mây trắng hoa nắng gió hiền sao cười trăng điệu thực ấm áp tình người trọn vẹn cao quý bao dung cho cô đơn một nơi trọ nhờ qua đêm sa cơ thất thế lỡ bước cùng đường. Lẽ nào tất cả rồi cũng đành… Chỉ còn như một vết bụi mờ trôi nổi, một làn khói xám quá hắt hiu mong manh mơ hồ ẩn hiện xa xôi,một thoáng ngừng trong hạt nước bốc hơi như còn lãng đãng chút bóng hình “ve sầu xác nhện rã rời gió mưa…”(LTâm)
Trôi sông ru nhớ cõi buồn
Trôi buồn ru nhớ ngọn nguồn lẻ loi
Trôi ta ru nhớ không người
Trôi người ru nhớ không cười trôi ta
Trôi mây ru nhớ quê nhà
Lỡ quên dòng nhạc tình ca không lời
Ngừng trong hạt nước bốc hơi
Nghe ta muối mặn nghe người lệ cay
Ta vẫn tỉnh người chưa say
Rủ nhau sờ soạng tìm mai Sàigòn
Phép mầu sương núi rêu non
Tiếng chim bạc má mỏi mòn ăn năn
Người đi để lại bóng trăng
Cho ta bớt lạnh cũng bằng trả ơn
Ta đi để lại tiếng đờn
Không dây không phím buồn hơn tình buồn
Lá đau hồn ruộng phách vườn
Ta đau không thịt không xương không hồn
Trăng còn soi bóng cô đơn
Đờn còn không tiếng lên cơn chống trời
Lá còn theo nước nổi trôi
Ve sầu xác nhện rã rời gió mưa…
MD 05/22/06
LuânTâm
(Trích trong TT “HƯƠNG ÁO”,MinhThư xb,MD/USA.2007,tr.73-74)
KHÔNG BẾN
Xác bướm tàn theo chuyện nắng mưa
Hồn còn vương vấn lưới nhện xưa
Tha hương cát bụi lòng rau đắng
Xe ngựa dập dìu khói đón đưa
Ngậm đắng nuốt cay cũng không yên
Bạc đầu say sóng bóng đau thuyền
Lang thang trên những vùng oan trái
Nhạc trẻ thơ già họa múa điên
Xin trả trăng sao hết nợ nần
Dấu vui dấu khổ dấu tủi thân
Chung đường chung lối không chung mộng
Thì giữ làm sao được tuổi xuân
Lá đã quên cây người quên người
Đám tang sao lại lắm tiếng cười
Hình như người chết nuôi người sống
Ấm lạnh trở cờ gió ngược xuôi
Màu áo thơ ngây cũng mất rồi
Ngày trôi tháng nổi tội nắm xôi
Quê hương bong bóng tình bèo bọt
Không đói không no chỉ rã rời
Mùa đến mùa đi lá đổi màu
Mà lòng không đổi được thương đau
Mai kia còn lại cành không lá
Và giọt nắng tàn trong mắt nhau
Thay nhà thay áo thay thức ăn
Vẫn không tìm được chút bình an
Lỡ lầm hờn dỗi quên hò hẹn
Để đắm thuyền tình thơ hết trăng
Đã hết đường rồi xin lỗi chi
Dù sao cũng không thể cùng đi
Biển sầu lận đận thuyền không bến
Hết đợi hết chờ hết mê si….
MD.09/28/02
LuânTâm
ÂN TÌNH THIÊN THU
Hai mùa mưa nắng quê mình
Đi thương về nhớ ân tình mênh mông
Đường trần ai biết tâm đồng
Cội nguồn sữa mẹ tiên rồng còn nguyên
Đào hoa mai mối thiên duyên
Hờn mưa giận nắng sầu riêng sao chờ
Đơm hoa mộng kết trái mơ
Chung dòng giao cảm động thơ ngây hoài
Hương nguyền bốc lửa liêu trai
Trăng non gội tóc gió bay áo nhìn
Mưa thương nắng nhớ chân kinh
Vòng hoa chúc tết cùng mình thăng hoa
Nõn nà ngà ngọc tình ca
Đồng tâm giao cảm ao nhà hóa thơ
Vô cùng vô tận vô bờ
Nghìn xưa thề hứa bây giờ thiên thu…
MD.10/28/16
LuânTâm















