Các cụ ta thường nói ” Trông mặt mà bắt hình dong ” câu này đem áp dụng vào anh LUÂN TÂM là sai bét bè be. Quý vị mà gặp anh LUÂN TÂM thì quý vị sẽ nghĩ là một thầy giáo rất hiền hòa chừng mực, cổ xưa, sẽ chẳng thể nào là Tác giả của những dòng thơ Yêu đương, si mê, lãng mạn tột cùng :”… không ăn không uống thương quá đau. Anh muốn cho mình được chết mau. Để được gặp em trong kiếp khác. Không còn khô héo đợi chiêm bao…” và ” …dang tay ôm hết cả bụi đường. Mong tìm lại được chút dư hương…” và còn nhiều vô kể những câu thơ “yêu chết bỏ”. Mời quí vị đọc để biết tại sao HT đặt nickname anh là “Vua Thơ Tình”
Thân mến
Hồng Thủy
NHƯ MỘNG
Sách cũ thơm đầy hương tóc em
Ngày xưa hai đứa học chung đèn
Khi anh buồn ngủ em liền đến
Mây trắng mây hồng nâng gót quen
Em đọc anh nghe nhiều sử kinh
Chỉ cho nghe rất ít chuyện tình
Em thường cười bảo anh hư quá
Phải học ngoan rồi mới được xin
Em đến em đi chẳng hẹn hò
Anh buồn muốn chết em chẳng cho
Học hành chi nữa em là mộng
Không có đường qua không có đò
Không ăn không uống thương quá đau
Anh muốn cho mình được chết mau
Để được gặp em trong kiếp khác
Không còn khô héo đợi chiêm bao
Em lại dỗ dành lại viếng thăm
Mắt môi nhóm lửa hẹn nghìn năm
Vòng tay trói buộc thơm chăn gối
Chuyển kiếp đổi đời hết tối tăm
Lại nói lại cười lại học chung
Yêu qua muôn kiếp vẫn thẹn thùng
Sao rơi đầy mắt hoa đầy tóc
Em vẫn thiên đường ngoan gót xuân
Tưởng được cùng vui đọc bảng vàng
Ngờ đâu chỉ có khu vườn hoang
Em đi vội vã không từ biệt
Phím lạnh hương tàn bếp hết than
Dang tay ôm hết cả bụi đường
Mong tìm lại được chút dư hương
Lần theo mạch đất nghìn năm cũ
Còn dấu tích nào để tiếc thương
Suối cạn mất nguồn rong chết khô
Anh như cá nhỏ lạc lên bờ
Em mang huyền diệu nuôi mầm sống
Chỉ dẫn đường đi đến ao hồ
Bây giờ em bỏ anh thực rồi
Bốn biển mịt mờ mây gió trôi
Không hồn không xác không buồn tủi
Đường cũ trăng xưa hết dạo chơi…
MD.03/03/04
LuânTâm
CUỐI BỜ VIỄN DU
“Thuyền không đậu bến mặc ai
Quanh thuyền trăng dãi nước trôi lạnh lùng” (1)
Nơi nào mộng được mơ chung
Gió treo hồn tóc mây mừng áo hoa
Ta mất nước người tan nhà
Giày rơm mũ cỏ thân ma chết buồn
Mưa thu thèm nhớ nắng xuân
Trăng hè soi lệ não nùng bóng quê
Tim đau rượu tiễn trà về
Khói cơm mẹ xoá cơn mê phong trần
Người che mặt ta giấu thân
Giữa trời lận đận nợ nần đục trong
Tay khô ủ gót chân hồng
Nghiêng so kỷ niệm cúi bồng tương lai
Chợt đau thấu nắp quan tài
Ta ru người ngủ áo bay thẫn thờ
Biển cạn nước sóng vào mơ
Người trôi ta nổi cuối bờ viễn du
Ta trèo núi người đánh đu
Đứt dây níu bóng sương mù chơi vơi
Học đi học đứng học ngồi
Nhởn nhơ vọc đất ăn chơi tối ngày
Lững lờ trốn kiếm kéo tay
Chưa hoa đã bướm học bài chăn dê
Còn tình còn điệu còn mê
Trên dòng lưu lạc tóc thề vẫn thơm…
MD 09/11/06
LuânTâm
(1) Phan Huy Vịnh dịch “Tỳ Bà Hành” (Bạch Cư Dị)
(Trích trong TT ” HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , Maryland/USA.2007, tr.319)
CUỐI BỜ TÌNH CA
Một ngày sông bể cạn khô
Em ru anh ngủ cuối bờ tình ca
Anh ru em ngủ khô hoa
Hết đau hết khổ hết ta hết mình
Hết hát rong hết ăn xin
Hết bồng hết ẵm hết nhìn hết cưng
Hết thương hết nhớ hết mừng
Hết mơ hết mộng trăng gần gió xa
Hết hương hết thịt hết da
Hết hồn hết xác hết nhà hết quê
Hết ăn uống hết hôn mê
Hết khen ngon ngọt hết chê bóng đè
Hết mưa xuân hết nắng hè
Hết hờn hết giận hết khoe trắng hồng
Hết môi thu hết mắt đông
Hết cười hết khóc hết sông hết đò
Hết sống đói hết chết no
Hết trăng hết mật hết cho hết đòi
Hết đỉa đói hết chung đôi
Hết cam hết bưởi hết xôi hết chè
Hết bông gòn hết lá me
Hết chim hồng gió cây mê giật mình
Hết sôi nổi hết lặng thinh
Hết bùa yêu hết chân tình tay tiên
Hết lời lạ hết hơi quen
Hết hằng nga tắm hoa sen không bằng
Hết cong môi hứng thơ văn
Hết chờ hết đợi hết căng hết chào
Hết rừng trầm hết núi sao
Hết hương hết lửa hết đau hết hồn
Hết bình minh hết hoàng hôn
Hết ru hết dỗ hết nôn nóng lòng….
MD.12/14/07
LuânTâm















