Thơ, Văn Thi SĨ Luân Tâm

Xin kính chuyển ba bài thơ của “Vua thơ Tình” Luân Tâm. Kỳ này ngoài Thơ anh LUÂN TÂM còn chen vào những đoạn văn ngắn. Văn của anh cũng đặc biệt như thơ. Xin mời quí vị thưởng thức.
Thân mến
Hồng Thủy

Xin trân trọng kính gửi 3 bài thơ thẩn quê mùa : 1/ CUỐI BỜ TÌNH CA ; 2/ VE SẦU XÁC NHỆN ; 3/ GIÁNG TUYẾT

Nếu không trở ngại , khi nào có thì giờ rảnh , xin Chị CT vui lòng linh động sắp xếp giúp post giới thiệu lên

DĐ .VB MĐ Nhà Mình để quý ACE TVS thân hữu và độc giả có thể chiếu cố đọc xem tạm giải trí nhẹ nhàng phút giây

Xin chân thành thân kính chúc Chị CT & toàn thể quý ACE & Đại GĐ

luôn được mọi yên bình may mắn thân tâm an lạc hạnh phúc đầm ấm trọn vẹn vạn sự như ý nguyện

Rất trân quý trân trọng

LuânTâm

CUỐI BỜ TÌNH CA

Một ngày sông bể cạn khô
Em ru anh ngủ cuối bờ tình ca
Anh ru em ngủ khô hoa
Hết đau hết khổ hết ta hết mình

Hết hát rong hết ăn xin
Hết bồng hết ẵm hết nhìn hết cưng
Hết thương hết nhớ hết mừng
Hết mơ hết mộng trăng gần gió xa

Hết hương hết thịt hết da
Hết hồn hết xác hết nhà hết quê
Hết ăn uống hết hôn mê
Hết khen ngon ngọt hết chê bóng đè

Hết mưa xuân hết nắng hè
Hết hờn hết giận hết khoe trắng hồng
Hết môi thu hết mắt đông
Hết cười hết khóc hết sông hết đò

Hết sống đói hết chết no
Hết trăng hết mật hết cho hết đòi
Hết đỉa đói hết chung đôi
Hết cam hết bưởi hết xôi hết chè

Hết bông gòn hết lá me
Hết chim hồng gió cây mê giật mình
Hết sôi nổi hết lặng thinh
Hết bùa yêu hết chân tình tay tiên

Hết lời lạ hết hơi quen
Hết hằng nga tắm hoa sen không bằng
Hết cong môi hứng thơ văn
Hết chờ hết đợi hết căng hết chào

Hết rừng trầm hết núi sao
Hết hương hết lửa hết đau hết hồn
Hết bình minh hết hoàng hôn
Hết ru hết dỗ hết nôn nóng lòng….


MD.12/14/07
LuânTâm

IINI Blog

VE SẦU XÁC NHỆN

Có những tiếng ca buồn đứt ruột xé gan đã tan biến vào đêm tối mênh mông vô tận không bến bờ nguồn cội không hẹn hò một lần trở lại đón đưa. Có những nốt nhạc lời thơ u uất bi phẫn trường hận thiên thu đã quyện vào gió núi mưa rừng lận đận hoang vu không tuổi không tên để những chấn động dữ dội còn mãi sững sờ sông biển trút lá cỏ cây đổi màu cát bụi bàng hoàng đất đỏ ngơ ngác đá xanh. Đời sống có khi bỗng như mất hết chỗ an bình nương náu cuối cùng. Rồi từ đó còn gì che chở ủi an ru nhớ dỗ dành những số phận những cảnh đời hẩm hiu dang dở những mảnh tình trái ngang tuyệt vọng những oan hồn yểu mệnh lang thang vất vưởng cô đơn lạnh lẽo bơ vơ xứ lạ quê người. Xin đâu đây còn được chút bình yên trời xanh mây trắng hoa nắng gió hiền sao cười trăng điệu thực ấm áp tình người trọn vẹn cao quí bao dung cho cô đơn một nơi trọ nhờ qua đêm sa cơ thất thế lỡ bước cùng đường. Lẽ nào tất cả rồi cũng đành… Chỉ còn như một vết bụi mờ trôi nổi, một làn khói xám quá hắt hiu mong manh mơ hồ ẩn hiện xa xôi,một thoáng ngừng trong hạt nước bốc hơi như còn lãng đãng chút bóng hình “ve sầu xác nhện rã rời gió mưa…”(LTâm)

Trôi sông ru nhớ cõi buồn
Trôi buồn ru nhớ ngọn nguồn lẻ loi
Trôi ta ru nhớ không người
Trôi người ru nhớ không cười trôi ta

Trôi mây ru nhớ quê nhà
Lỡ quên dòng nhạc tình ca không lời
Ngừng trong hạt nước bốc hơi
Nghe ta muối mặn nghe người lệ cay

Ta vẫn tỉnh người chưa say
Rủ nhau sờ soạng tìm mai Sàigòn
Phép mầu sương núi rêu non
Tiếng chim bạc má mỏi mòn ăn năn

Người đi để lại bóng trăng
Cho ta bớt lạnh cũng bằng trả ơn
Ta đi để lại tiếng đờn
Không dây không phím buồn hơn tình buồn

Lá đau hồn ruộng phách vườn
Ta đau không thịt không xương không hồn
Trăng còn soi bóng cô đơn
Đờn còn không tiếng lên cơn chống trời

Lá còn theo nước nổi trôi
Ve sầu xác nhện rã rời gió mưa…

MD 05/22/06
LuânTâm

(Trích trong TT “HƯƠNG ÁO”.MinhThư xb,MD/USA.2007,tr.73-74)

Cô gái tuyết - Cổ tích Nhật Bản

GIÁNG TUYẾT

Khi những cánh hoa tuyết mong manh, bé bỏng đầu mùa nhẹ nhàng đáp xuống sân ngôi nhà mới lắng đọng mấy giọt mềm mại dễ thương trước thềm hoa lững lờ ve vuốt cánh cửa kính lạnh lẽo của thư phòng tĩnh mịch, tôi bỗng mơ hồ thấy tà áo trắng của một nàng tiên hương sắc tuyệt vời… lòng bỗng bâng khuâng tự hỏi không biết Giáng Tuyết có phải là hoá thân, tiền kiếp hay hậu kiếp của Giáng Tiên, Giáng Ngọc, Giáng Hương một thời cổ tích mộng mơ?
Bao nhiêu xúc cảm bồi hồi buồn vui lẫn lộn kỷ niệm nắng mưa gần trọn một đời người dâu bể lênh đênh cuốn hút tôi vào trang giấy trắng nửa thực nửa mơ để rồi trong chớp mắt, bất chợt hình bóng yêu kiều thân thương kia vụt biến mất, chỉ còn rơi rớt lại mấy dòng thơ nhạt nhòa lạnh buốt gối chăn bàng hoàng da thịt…LuânTâm

Cây ngủ hay cây đã chết rồi
Đường buồn hoa lá bỏ cuộc chơi
Cánh chim lẻ bạn tan thành tuyết
Lạnh đau chăn chiếu đau đất trời

Co ro trong bụi rậm hang sâu
Con trùn con kiến đợi kiếp sau
Rễ non cành mục sầu răng cứng
Đói lạnh không chừa chỗ chôn nhau

Từng mảnh hồn đau từng dấu chân
Nhạt nhòa tượng đá nhớ xa gần
Buồn qua sông suối mây ôm núi
Ong bướm tan thành bóng thiêu thân

Gọi trăng gọi gió gọi sao nào
Trời quên xuống thấp biển lên cao
Hay là mưa nắng buồn đi vắng
Để gót xuân hồng lạnh trước sau

Sắc hương ngày cũ đi về đâu
Chẳng lẽ nghìn đời phải mất nhau
Trần gian không đủ khăn tang trắng
Buồn đến buồn đi tưởng chiêm bao

Môi cũ mắt xưa cũng xanh rêu
Tim đau hóa đá hết đường yêu
Hai bàn tay nhớ nơi hò hẹn
Lòng đâu còn lửa gọi mưa chiều

Phong hoa tuyết nguyệt đẹp thơ đường
Tan theo khói lửa mất quê hương
Đi về tuyết nhuộm đường lưu lạc
Nhuộm trắng áo sầu gót tang thương

Nắng nghiêng vành nón đã phai nhòa
Bếp lửa thần tiên đã quá xa
Củ khoai trái bắp còn hơi ấm
Tay mẹ cho con dệt mơ hoa

Mẹ đi đâu rồi ba đi đâu
Không còn chuồng lợn không chuồng trâu
Không mùi rơm mới không nhang khói
Lạnh bốn phương trời lạnh thiên thu…


MD. Đêm 25/11/05(Lần đầu tiên tuyết về thăm ngôi nhà mới)
LuânTâm
(Trích trong Thi Tập”Hương Áo”, MinhThư xb, USA.2007,tr.48-49)

Ảnh đẹp Tuyết rơi ở Y Tý (11/1/2021)

ACg8ocLoeX3ZXeQwiQxSKBTmMyZtU1N4AhuuOZrM49PRg4xkUQZpZw=s40-p-mo ReplyForward
Add reaction
October 6, 2025

Discover more from VBHNVDBHK

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading