HT lúc nào cũng phục tài làm thơ của “Vua thơ Tình ” Luân Tâm. Xin nhường lời cho quý vị thưởng lãm phát biểu.
Thân mến
Hồng Thủy
Xin trân trọng kính gửi 3 bài thơ thẩn quê mùa : 1/ SAY ; 2/ CHƠI VƠI ; 3/ THĂNG HOA LỤC BÁT CA DAO
Nếu không có chi trở ngại , khi nào có thì giờ rảnh , xin Chị CT vui lòng linh động sắp xếp giúp post giới thiệu lên
DĐ .VB MĐ Nhà Mình để quý ACE TVS thân hữu và độc giả có thể chiếu cố đọc xem tạm giải trí nhẹ nhàng phút giây
Xin chân thành thân kính chúc Chị CT & toàn thể quý ACE & Đại GĐ
luôn được mọi yên bình may mắn thân tâm an lạc hạnh phúc đầm ấm trọn vẹn vạn sự như ý nguyện
Rất trân quý
LuânTâm
SAY
Mưa gió thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đủ nghĩa đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đọa đày
Người đẹp nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh thi tình sử vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề
Có phải ban ngày hay ban đêm
Biết ai người lạ ai người quen
Áo bay hay lá bay thu muộn
Một chút trăng xưa rụng trước thềm
Tri kỷ tri âm đã mất rồi
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi
Tiếng hát liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gưỉ gió mây bến nhớ đò
Tuồng hát cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay
Vì nghèo nên vẫn thích mộng mơ
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ
Giông bão tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời
Đã muộn quá rồi nẻo phù sinh
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn
Rượu đã hết rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than
Người xưa say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung hằng
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chăng
Người bỏ ta rồi ta cần say
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày
Áo hồng áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh
Giông bão nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề
Người đã đi rồi tim nát tan
Mà lòng vẫn lạnh mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bỗng tràn
Đốm lửa đêm đông le loi chi
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi để dành cho kẻ khác đi
Trăng sao hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn
Dây đã đứt rồi đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp lang thang
Chữ nghĩa cạn rồi thơ hết rồi
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời
Bỏ rượu bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người…
MD 03/06/02
LuânTâm
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb ,CA , USA . 2005, trang 135-138)
CHƠI VƠI
Trả ngày giọt mưa phù sinh
Trả đêm giọt nắng chung tình viễn vông
Trả đời giọt lệ hư không
Trả ta giọt máu trôi sông vô thường
Nuôi rong ruộng dưỡng rêu vườn
Gió nghiêng vành nón mưa thương che mình
Tàn chiều lỡ bước ăn xin
Cánh cò cánh én khói nhìn chân mây
Lỡ phu lỡ thợ lỡ thầy
Lỡ quê lỡ tỉnh lỡ tây lỡ tàu
Lỡ kiếp trước lỡ kiếp sau
Lỡ tái sinh lỡ chôn nhau đoạn trường
Đạn cày bom xới quê hương
Trôi sông lạc chợ tha phương trầm mình
Kinh đâu còn để cầu kinh
Vòng vo đóng cửa cực hình chân không
Con đi mẹ khóc đào sông
Nghiêng đồng đất khóc bão ngông sập trời
Ngày đen đêm trắng chơi vơi
Cùng đường níu bóng ma trơi cua còng
Gối rơm ở lỗ ăn lông
Sâu đen bọ đỏ lộn sòng hư danh
Suối khô sông cạn cũng đành
Treo giò rút ruột chim xanh bướm vàng
Bò già khóc gãy xe tang
Trâu què sợ muỗi đầu hàng thương đau
Râu dế nhũi cánh cào cào
Bay cao bay thấp xé rào tha ma
Chập chờn yểu điệu thướt tha
Lênh đênh bồng ẵm ta bà chiêm bao
Xưa người đốt đuốc tiêu dao
Nay ta đèn tắt bới đào tuổi thơ
Mưa thương dại nắng nhớ khờ
Tương cà dỗ ngọt muối chờ trăng sao
Mềm lòng trắng cháo xanh rau
Mềm môi khế ngọt mía lau dấu phèn
Mẹ về tay ấm hơi quen
Chong đèn bắt muỗi mưa đêm thở dài
Bàng hoàng hương áo khói bay
Mẹ đi gửi nắng hôn dài tóc con
Hồn bếntre phách sàigòn
Vườn không nhà trống nước non gục đầu…
MD.02/24/08
LuânTâm
THĂNG HOA LỤC BÁT CA DAO
Hai tà lục bát ngọt ngào
Hoa tim trong trắng bay vào thơ ca
Xuân hồng mây mộng lụa là
Giáng tiên mắc đọa thương nhà nhớ quê
Tiên bồng vừa nụ hôn mê
Mười bốn chữ nghĩa đi về có nhau
Như trầu thương quấn yêu cau
Như vần như điệu như đào như mai
Thủy chung tương kính vòng tay
Mưa môi sóng mắt chung bài chung thân
Gần thương xa nhớ ân cần
Tương tư tóc cuốn gót chân tình đầu
Mười hai bến nước mưa ngâu
Mười hai con giáp bắc cầu giao duyên
Trăng non nõn sao thật hiền
Mười năm gối sách mơ tiên bồng chờ
Ngọc ngà lục bát ngây thơ
Đơm bông kết trái vô bờ thủy chung
Ru thơm dỗ ngọt tiên cung
Thiên thu trăng mật bướm xuân hoa hồng…
MD.06/11/23
LuânTâm















