Tùy Bút Văn Thi SĨ Minh Thúy Thành Nội

Xin thân ái chuyển bài Tường thuật về những Sinh hoạt Kỷ niệm 50 ngày mất nước( 30 Tháng 4 Năm 1975) tại SAN JOSE. Kèm theo những dòng Hồi ký đăc biệt của Minh Thúy.
Thân mến
Hồng Thủy

Năm Mươi Năm-Ngày Quốc Hận

​​​​Phần I

Ngày tháng trôi qua vùn vụt, mới đó đã nửa thế kỷ từ khiCộng Sản cưỡng chiếm miền Nam. Năm nay hình như cơn buồncủa người dân tỵ nạn tăng lên nhiều hơn, nỗi nhớ, nỗi uất hậncũng thấm đậm hơn. Tôi thấy nhiều hội đoàn xôn xao chuẩn bịngày tưởng niệm mất nước trong tháng tư đen sớm hơn, thay vìnhững năm trước chỉ vào cuối tháng.

​Chủ Nhật ngày 6 tháng 4/ 2025 chương trình ca nhạc “ Kỷ Niệm 50 Năm Sài Gòn Mất do Nhóm Thân Hữu Sài Gòn, Ban nhạc Sài Gòn Nhớ và ông Lê Văn Hải Hội Trưởng Cơ SởVăn Thơ Lạc Việt, cũng là Trưởng Ban Báo Chí Bắc Cali vàChủ Báo Thằng Mõ kết hợp tổ chức tại quán Coffee Lovers tọalạc tại 1855 Aborn Rd. San Jose, Ca 95121. Cũng như bao nhiêulần tổ chức, người hùng Lê văn Hải luôn khoản đãi phần nướcngọt free và phần quà sổ số trúng thưởng.

Quan khách đến dự quá đông, nhiều cụ già con cháu đẩy xelăn vào ngồi lắng nghe những bài hát mang chủ đề “Chiều NhạcTưởng Niệm 50 Năm Sài Gòn Mất Tên” Những khuôn mặt trầmtư với mái tóc pha sương, ánh mắt trĩu buồn xa vắng. Năm mươinăm tưởng như mới ngày hôm qua, dù Sài Gòn đã bị VC đổi tên, nhưng nó vẫn còn sống mãi, hằn sâu trong tâm trí, và cất giữtrong trái tim người dân miền Nam đang ở trong nước, cũng nhưđồng bào tỵ nạn đang sống lưu vong trên khắp thế giới

“Sài Gòn ơi! Tôi đã mất người trong cuộc đời

Sài Gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời

Giờ còn đây, những kỷ niệm sống trong tôi

Những nụ cười nát trên môi

Những giọt lệ ôi sầu đắng…” (*1)

Tiếng hát vang lên trong không khí lắng đọng…hình ảnhSài Gòn được mang danh Hòn Ngọc Viễn Đông nhộn nhịp đầysinh động còn đâu nữa. Ký ức không thể quên được ngày 30/4 đen tối, tang thương bị Việt Cộng chiếm đoạt miền Nam. Niềm đau buồn của đất nước, đảo lộn cuộc sống đang ấm no hạnh phúc trở thành địa ngục chốn trần gian.

​“Năm 1954 ông bà Nội tôi đã đưa gia đình trốn thoátban đêm lên Hà Nội, tới Hải Phòng xuống tàu di cư vào Nam vìcó tên trong danh sách chôn sống địa chủ. Thángtư/1975 lúc VC vào chiếm, những tiếng thở dài, những lời gàokhóc đau đớn. Mẹ tôi, đôi mắt trũng sâu và quầng thâm qua mộtđêm thao thức, tuyệt vọng kéo tôi ra góc sân:

– Con cầm tiền thích gì thì mua ăn. Rồi đến tiệm thuốc tâymua thuốc rầy, mấy mẹ con cùng uống. Mẹ đã từng sống với họrồi. Không chịu nổi đâu con.

Tôi quay lưng, tránh nhìn đôi mắt đầy nước mắt của mẹ, bước vội ra phố. Tôi đã không làm theo lời dặn mua thuốc vìđầu óc đang còn ngơ ngẩn.

​Cũng khoảng thời gian này, bà Nội đang ở với chútôi tại Phan Rang đã nổi cơn điên, gào thét khi thấy lá cờ đỏsao vàng: “Quân ăn cướp! Trả lại tài sản cho tao. Quân ăn cướp!” Nửa đêm bà Nội trốn ra khỏi nhà. Khôngbiết bà chết, vùi thây nơi đâu, đến nay con cháu vẫn không cótin tức. Sau đó là những ngày đói rách cùng tận… Tinh thần mẹcon tôi bị khủng bố theo mỗi đợt họp cưỡng bách đi kinh tế mới, ép đi lao động thủy lợi.

Cha tôi hồi đó là Trưởng Cuộc Cảnh Sát, sau hơn một nămrưỡi đi tù cải tạo về, bị cưỡng ép lên vùng kinh tế mới với dì Hai và bảy người em. Cha tôi lạnh lẹ mở lò gạch nên dân trên vùngkinh tế mới có việc làm. Ông vận động nhà cầm quyền địaphương, xin quyền lợi cho nhân công được lãnh tem phiếu vàgạo mỗi tháng. Công việc trôi chảy nếu không nói là phát triểnmạnh. Dưới thành phố bệnh viện, cơ quan, trường học lên kýhợp đồng mua gạch rất nhiều. Thế rồi chủ tịch kiểm soát vùngkinh tế mới đến mượn lò gạch và ngang nhiên chiếm trâu bò củaem tôi (dùng vào rừng đốn củi). Cha tôi uất ức nghẹn ngào nóivới con cháu “chưa thấy chế độ nào khốn nạn như vậy, mình bịngã nó đạp cho xuống vực, mình vừa ngoi đầu lên nó lại ăncướp công của tài sản”.

(trích từ bài viết “Nửa Thế Kỷ Nhìn Lại của tôi được in trong tuyểntập của hội Cô Gái Việt).

Trở lại buổi chiều nghe nhạc trong không khí trầm lắng, tiếng hát buồn vời vợi đưa tâm hồn mọi người đi về miền quákhứ, tiếc nuối một Sài Gòn hoa lệ với biết bao kỷ niệm. Tôithầm cám ơn ông Lê văn Hải đã tổ chức hàng năm cùng sự gópmặt của các ca sĩ. Những năm trước tổ chức tại Câu Lạc Bộ MâyBốn Phương, Cà Phê Lover, và bây giờ là lần thứ 7, chúng tôiđược thưởng thức những bản nhạc gợi hình ảnh quê hương yêudấu xa ngàn trùng đầy tiếc nuối.

​​​​***

Thứ hai ngày 7 tháng 4 / 2025 theo tin của phóng viên thisĩ Mạc Phương Đình cho biết “Tại tiền đình Quận hạt Santa Clara, Giám Sát Viên Betty Dương và Chủ Tịch Hội Đồng GiámSát Otto Lee đề xướng cùng Cộng Đồng Việt Mỹ Bắc Cali, phốihợp với Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Tây Bắc Hoa Kỳ, tổ chứcbuổi Thượng Kỳ và treo Cờ rũ VNCH. Đánh dấu khởi đầu chonhững chương trình tưởng niệm trong suốt tháng Tư, nhằm ghinhớ và tưởng niệm một phần lịch sử chung của chúng ta. Buổi lễđã được long trọng khai mạc với hàng trăm các cựu quân nhânVNCH, các cựu chiến binh Hoa Kỳ và đồng hương Việt Nam tham dự. Theo dự kiến trong suốt tháng Tư, cờ Việt Nam CộngHòa sẽ tung bay tại trụ sở Hành Chánh của Quận Hạt, như mộtbiểu tượng tưởng niệm những người đã hy sinh. Và như một ánhsáng dẫn đường cho hành trình tiếp tục gìn giữ các giá trị về tựdo, dân chủ và nhân quyền”.

Chủ nhật ngày 13 tháng 4/2025 ông Lê Văn Hải hộitrưởng của VTLV tổ chức buổi “Tưởng Niệm Tháng Tư Đen”tại County Hall (Isaac Newton Senter Auditorium 70 W Hedding ST. San Jose, CA 95110) được bảo trợ bởi Giám SátViên Hạt Santa Clara Betty Dương. Vẫn những khuôn mặt đángkính của VTLV góp bàn tay đắc lực như thầy Phạm Thái lo bao quát, phóng viên Mạc Phương Đình, ông Hoàng Thưởng điềukhiển nghi lễ chào cờ hát Quốc Ca Mỹ -Việt, Tiến sĩ Nguyễn Hồng Dũng mở đầu đề tài, ban nhạc Sài Gòn Nhớ do chị Thuý Nga đảm trách cùng các ca sĩ trình diễn, hai MC duyên dángHạnh Thảo, Thanh Loan phối hợp cùng ban Du Ca của ôngTrương Tấn Mẫn, đặc biệt có cô xướng ngôn viên Đồng Thảo của đài phát thanh Quê Hương góp mặt.

Hội trường rộng với sự tham dự đông đảo của đồng hương. Sau phần phát biểu của những vị Dân Cử, Giám Sát Viên Betty Dương phát bằng tưởng lục cho ông Lê Văn Hải, phần tâm tìnhcủa Tiến Sĩ Nguyễn Hồng Dũng bày tỏ về ý nghĩa đau buồn củamùa quốc hận. Tiếng nhạc vang lên quyện vào giọng hát

Tự do ơi tự do! tôi trả bằng nước mắt

Tự do hỡi tự do! anh trao bằng máu xương

Tự do ôi tự do! em đổi bằng thân xác

Vì hai chữ tự do! ta mang đời lưu vong …(*2)

Tôi nghe mắt mình cay cay vì ca từ diễn tả về chuyệnthuyền nhân vượt biển. Ký ức đi rất xa, xa khoảng thời gian từ1980 đến 1985 mà tôi đã ghi lại trong câu truyện “Tháng NgàyTìm Tự Do trước đây. Hơn 5 năm vất vả ngược xuôi tìm đườngtrốn ẩn, có lần trên đường đến điểm hẹn bị bể, bà con chạy tánloạn, tôi và đứa em trai chạy chui vào rừng sâu, nghe tiếng súngnổ bà con bị Công An hốt lên xe, họ lùng sục đến nửa đêm vàtôi thoát nạn ở vùng Rạch Sỏi (Kiên Giang). Theo đuổi từ nămnày qua năm nọ vẫn miệt mài không sờn chí. Có lần trốn cảnhóm bảy người (dòng họ bà con) trong rừng mấy ngày bị bắtcòng tay đi vào làng, được dân miền Nam hiền hậu tốt bụng đemcơm nước, thức ăn xin Tổ Trưởng cho chúng tôi được dùng, sauđó vào nhà tù An Biên (Rạch Giá). Ký ức khó quên nhất trongngày tháng bị tù đày là: Công An coi tù chỉ một hố sâu chứanước toàn đất sét và rong rêu vàng khè tạm gọi là chỗ… phátnước uống. Mỗi sáng họ mở cửa cho lấy nước từ đó uống, bàcon không uống nổi với mùi tanh của nước bẩn, các chị có sángkiến nấu cơm đổ nước đầy nồi, nước sôi chắt ra bình để cơm cạnchín, từ đó uống bằng mùi nước gạo. Mỗi chiều họ mở cửa chora vệ sinh và tắm bằng con đầm nước cũng đục ngầu sau khi đàntrâu tắm trước, chỉ khác chút là không cho trâu tắm chung vớingười.

Ra tù chẳng còn tờ giấy hộ thân, sống chui lủi tránh con mắt Công An, đi tới đâu mua vé chợ đen, đêm ngủ chung vớiđám ăn xin vì không có giấy tờ tuỳ thân, không dám vào phòngtrọ quanh bến xe.

Chuyến cuối cùng lọt đến đảo Pulau Bidong, được Ban TrậtTự dẫn về căn gác ở chung hai chị độc thân. Sáng hôm sau ngheloa gắn trên các ngọn cây “Đây là tiếng nói của người dân tỵ nạnCộng Sản trên đảo Pulau Bidong …”, tôi mới thật sự biết mìnhcòn sống, đã thật sự rời xa mảnh đất quê hương thân yêu, và ômmặt khóc nức nở khi nghe Thanh Thuý hát “Ai về bến Ngự chota nhắn cùng. Nhớ chăng non nước Hương Bình! Có những ngàyxanh…” *(3)

Ngày ngày ra bến đón những chuyến tàu tấp tới, lắm lúcchứng kiến cảnh phụ nữ được khiêng băng ca vào bệnh viện vìtàu bị hải tặc. Có em bé khoảng 15 tuổi ở đối diện trước mặtnhà, nghe những người đi chung chuyến với em, to nhỏ kểchuyện chuyến đi bị cướp, vét sạch tiền vàng, lôi phụ nữ qua tàuhọ làm chuyện tồi bại, khi lôi kéo dằn co, em bé này đã khóc lócgào to:

“Lạy Chúa tôi, con đâu có tội tình chi?

Chị T nằm chung gác với tôi, kể chuyến đi của chị gồmmười một người, trên tàu chỉ có ba phụ nữ, trong đó một côkhoảng 18 tuổi đi cùng chồng chưa cưới. Hai tàu từ xa đến húcmạnh vào thuyền của chị tưởng chừng muốn bể đôi. Hải tặcnhảy qua lôi ba người phụ nữ, nó giở trò nhưng thấy chị đang cókinh nguyệt, tát mấy bạt tai mạnh xô chị xuống tàu. Hai cô kia chống cự rất mãnh liệt, nó xốc lên, hai cô vật xuống, cứ như vậyvài lần các cô đuối sức, chúng xé toạt áo, vài tên kềm giữ haibên để tên khác cười man rợ bày trò khốn nạn trước mặt mọingười. Anh chồng chưa cưới chỉ biết ôm mặt gục đầu. Chúngbắt cóc hai phụ nữ đi luôn trong tiếng khóc nức nở của ngườichồng.

Tôi chuyển trại qua Sungei Besi (thủ đô của Mã Lai), đượcCao Uỷ sắp xếp về khu Thanh Nữ Độc Thân sống chung phònggồm mười chị em. Chị H cuối góc phòng ít nói chuyện, suốtngày ngồi đan len, nét mặt ẩn hiện nỗi buồn sâu lắng nội tâm. Được biết tàu chị đi bị lạc hướng lênh đênh hơn một tháng, đóikhát kiệt sức nướng thịt người ăn cầm cự nhưng rồi đều chết từtừ, chồng và đứa con trai chị cũng bỏ mạng, lúc gặp tàu quốc tếvớt chỉ còn lại vài người.

Chị A có chồng bên Mỹ, dẫn theo đứa con trai bảy tuổivượt biên trên chiếc ghe vài người chỉ mình chị là phụ nữ. Gặphải tặc kéo chị qua tàu, chúng dụ cháu nhỏ các món đồ chơi rồihiếp chị. Chúng dội nước lạnh vào mặt chị, sau những lần chị bịngất xỉu, thay phiên nhau làm chuyện tồi bại cho đến khi gặp tàubuôn, chúng phi tang tội lỗi bằng cách giao chị lại. Chị đượcbệnh viện chăm sóc tận tụy sau thời gian dài nằm liệt người. Mỗi sáng loa phóng thanh gọi tên chị lên kiểm tra sức khỏe, lúctrở về phòng chị cho xem thuốc ngừa thai và thuốc đề phòngbệnh Aids. May mắn tinh thần chị vững mạnh vượt qua chưa bịđiên loạn.

Em C hay bị đau đầu thường lên bệnh viện khám, nguyênnhân tàu em gặp ba tàu cướp bao vây tấn công. Tàu đông phụ nữsợ hãi nhảy xuống hầm trốn, em bị một tên cướp chụp đầu lôilên trong khi em đang ôm chặt song sắt, tên cướp túm tóc kéogiật mạnh, đang lúc dùng dằng thì tàu tuần tra trên biển xuấthiện, bọn cướp phóng về tàu mình chạy nhanh.

Đáng lẽ tôi được chuyển qua Phi Luật Tân học ba thángAnh Văn cũng như học về đời sống Mỹ, nhưng bên đó bị tìnhtrạng ứ nghẹt người, nên được chuyển qua đảo Galang 2 củanước Indonesia. Nơi đây tôi sống chung bốn chị em ở dãy nhàdành riêng cho phụ nữ quay ra bìa rừng. Hằng ngày đến trườnghọc, chúng tôi đi ngang qua khu Miếu được dựng dưới gốc câyđa rậm lớn. Nghe kể lại Miếu thờ hai chị em bị hải tặc hiếp, chờđợi diện nhân đạo hơi lâu, hai chị em nhục nhã mỏi mòn rủ nhaura đó treo cổ chết, bà con thương tâm lập Miếu thờ. Hai chị emH và B chung phòng cũng kể tôi nghe: Trong chuyến đi bánchính thức của người Hoa năm 1977, cả gia đình được chia ra 2 tàu, hai em chứng kiến tàu ba mẹ bị đắm chìm giữa biển cảmênh mông, trước con mắt sững sờ của tàu còn lại, nhưng đành chịu bất lực. Hai em nói hình ảnh ấy luôn hiện lại trong giấc mơđau nhói.

Trong dòng họ bên chồng tôi có cháu gái, hai em gái con bàO ra đi mất tích biền biệt, vợ chờ chồng đi tù về (anh tốt nghiệpQuốc Gia Hành Chánh) cả gia đình vượt biển gặp hải tặc giết hếtđàn ông. Năm ngoái tôi được xem phim “Boat People” của đạodiễn Thanh Tâm từ Canada đem qua Mỹ chiếu trong ngày 30/4, có đoạn một nhân vật kể lại: Xác các em thiếu nữ đi chung mộtghe tấp vào làng biển xa xôi, được dân chôn và lập nơi thờ, tôigiật mình liên tưởng đến hai dì cháu tuổi còn thanh xuân, đitrong một tổ chức nghe đâu chuyến đó chỉ toàn con gái. Tôi bịám ảnh nặng đầu khi xem khung cảnh chiếu ngôi làng, muốn vềkể cho người chị và bà O nghe, nhưng không có can đảm vì lo ngại khơi lại nỗi buồn cố lắng xuống đã gần 40 năm.

Tôi nép thân trên mảnh thuyền mong mạnh sương gió
Như một người tìm đường về nơi đáy mồ
Tôi bước đi vì không muốn làm kẻ tội đồ
vì tôi muốn lại kiếp con người
muốn cuộc đời còn có những nụ cười… (*4)

Tâm tư tôi đã trải mênh mông trên vùng biển, hình ảnh con tàu đêm giông bão như những chiếc thuyền giấy thả trên nướclụt chơi hồi còn nhỏ. Rùng rợn mỗi cơn sóng ào đến cao ngấtphủ xuống con thuyền nghiêng sát mặt nước. Tiếng la hét, tiếngđọc kinh râm ran, tiếng người điều khiển “bà con bình tĩnh tátnước ra, nước đang ngập đầy”, chỉ một tích tắc thuyền sẽ chìmhoặc lật trong đêm tối mực. Tiếng ói mửa thi nhau vào đầu, vàomặt, mùi hôi tanh của kinh nguyệt, ngồi ngâm mình trong nướclạnh cóng, tôi đuối sức nghĩ mình sắp chết, lơ mơ tự hỏi thầm“cha mẹ có linh ứng gì không? con sắp ra đi rồi…” nhưng số cònsống, không bị gặp hải tặc và ký ức chưa bao giờ quên cuộcvượt biển liều lĩnh, tìm một phần sống trong 99 phần chết.

​​​​***

Thứ bảy ngày 26 tháng 4/2025 tại Tiền Đình Quận HạtSanta Clara số 70 West Hedding St San Jose, CA 95110 Uỷ Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Mỹ tổ chức “Đại Lễ Tưởng Niệm50 Năm Quốc Hận 30 Tháng Tư”.

Chúng tôi đến sớm mang tâm trạng hồi hộp khi thấy cácanh lính Việt Nam Cộng Hoà mặc quân phục theo từng binhchủng. Hình ảnh oai hùng của một thời còn sôi sục tinh thầnchiến đấu chẳng chịu buông, nhưng vận nước nổi trôi đành theosố mệnh. Các anh đã bị tù đày nơi chốn rừng sâu, bị đọa đày bởiquân Cộng Sản thâm độc hiểm ác. Nhắc đến chuyện tù tội, không làm sao kể hết chuyện dài của các anh đi “cải tạo” mà tôiđược nghe kể lại trực tiếp, hoặc đọc nhiều sách như “Đời TùMột Thiên Nga” của Nữ Tình Báo Thiếu Tá Thanh Thuỷ, “Con Trâu Đâu Có Cải Tạo” của Nhạc Sĩ Lê Hữu Nghĩa, tôi nhớ nhấthai câu nói của người tù và cán bộ

Người tù:

– Thưa cán bộ, muốn gia tăng năng suất lao động, ở trại cónuôi một bầy trâu mấy chục con sao không sử dụng để kéo bừa

Cán bộ:

– Các anh cải tạo chớ con trâu đâu có cải tạo mà bắt nó kéobừa

Mời đọc câu chuyện ngắn này sau đây để thấm nỗi tù đàynhục nhã bị bóc lột dã man tàn nhẫn không thể tưởng.

http://nhinrabonphuong.blogspot.com/2020/03/con-trau-au-co-cai-tao-

Thật là đau lòng uất nghẹn: họ đã ký kết hiệp định ngừngchiến nhưng lại vi phạm trắng trợn, lì lợm cố chiếm miền Nam cho bằng được, để biến một miền Nam đang sung túc bị lộnngược nghèo đói và lạc hậu.

Tôi nhớ năm 2015, giai đoạn này còn đi làm, nhưng nghecuốn phim “Ride the Thunder” (Cưỡi Ngọn Sấm ) của ôngRichard Botkin đã từng là vị cố vấn sát cánh với Trung TáTQLC Lê Bá Bình (người thật việc thật) thời chiến tranh VN.

Tôi bỏ làm về sớm để được xem phim tại rạp, phim chiếucảnh tù đày của người lính VNCH khiến ai cũng nín thở, đaulòng phải khóc, con mắt mọi người đỏ hoe khi ra khỏi rạp, xintrích lời nhận xét:

​“Sự thật những người lính quân đội Việt Nam Cộng Hòa lànhững người quả cảm. Không ai muốn ngừng chiến đấu cả. Miền Nam Việt Nam đã gần đoạt được chiến thắng rồi. Nhưnghọ phải bỏ súng vì Hoa Kỳ quyết định không hỗ trợ, không việntrợ nữa, trong khi miền Bắc vẫn tiếp tục được Nga và Tàu hỗtrợ. Còn nhiều sự thật nữa mà ông Richard Botkin muốn đưa lênmàn ảnh. Sự thật về sự tàn ác của bên thắng cuộc tại những trạitù cải tạo.

Sự thật về những người vợ có chồng đi cải tạo vừa bươnchải lo cho con, vừa đối phó với mọi khó khăn của cuộc sống, vừa bóp chắt thăm nuôi chồng, vừa mòn mỏi đợi chờ, cho đếnngày chồng hoặc được thoát khỏi ngục tù hay được tin chồng đãchết. Ông Richard Botkin cho biết cũng vì mục đích trả lại sựthật cho lịch sử mà ông muốn biến cuốn “Ride the Thunder: A Vietnam War Story of Honor and Triumph” thành phim.”

Giờ đây nhìn những bộ quân phục, tôi lại liên tưởng câuchuyện của Trung Tá Võ Vàng chồng bà Đường (hiệu trưởngtrường Nữ Trung Học Quảng Ngãi), đã bị Việt Cộng lừa xuốngsuối một mình, bắn ngang nhiên nhiều phát đạn, đổ tội Trung Tá trốn trại (bạn tù kể lại), thật vô cùng dã man trong trại tù “cảitạo” và khi có dịp về Nam Cali thăm, Cô thường nhắc lại, nay thì Cô và Trung Tá Võ Vàng đã gặp nhau bên kia thế giới.

Chủ Nhật 27 tháng 4/ 2025 có 2 nơi:

1/ Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Tây Bắc Hoa Kỳ tổchức “Lễ Giỗ Và Tưởng Niệm Anh Linh Các Chiến Sĩ Dân-Quân- Cán – Chính Việt Nam Cộng Hoà Tuẫn Tiết trong ngày30/4 /1975” tại 2670S.White RD #175 San Jose CA 95148

2/ Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali tổ chức” Tưởng NiệmQuốc Hận Lần Thứ 50” tại 1141 East William Street, San Jose CA 95116.

Thứ Tư 30/4/2025 có 4 nơi:

1/ Buổi sáng:

Lực Lượng Sĩ Quan Thủ Đức/QLVNCH tổ chức “50 NămTưởng Niệm Quốc Hận 30/4/75 & Lễ Truy Điệu Quân Dân CánChính VNCH và Các Vị Tướng Tá Tuẫn Tiết” tại Tượng ĐàiChiến Sĩ Việt Mỹ “Thank You America” (Khu Công Viên VườnTruyền Thống Việt) 1499 Roberts Ave, San Jose, CA 95112 lúc9 giờ.

2/ Buổi sáng

Liên Hội Cựu Quân Nhân tổ chức “Lễ Thượng Kỳ và RũKỳ” tại Tiền Đình Toà Thị Chính Thành Phố San Jose, số 200 E. Santa Clara St, San Jose CA 95113, được sự quan tâm, phối hợpcủa chính quyền Thành Phố lúc 11 giờ

3/ Buổi chiều:

Tuổi trẻ Vietnamese American Roundtable tổ chức chủ đề“50 TH Anniversary Commemoration of The Fall of Sài Gòn. Honoring History, Shaping Tomorrow” tại City Hall Rotunda 200 East Santa Clara Street, San Jose CA 95113

4/ Buổi chiều:

Tại Đền Thánh Tử Đạo Việt Nam 685 Singleton Road, San Jose CA 95111: “Lễ Dâng Hương Tưởng Niệm 50 Năm ThángTư Đen, Thánh Lễ cầu nguyện cho những thuyền nhân đã chếttrên đường vượt biển”

Mùa Quốc Hận năm nay, các hội đoàn thay phiên nhau tổchức Lễ Tưởng Niệm ngay từ đầu tháng Tư.

Thật quý hóa những tấm lòng yêu nước VNCH.

Chân thành cám ơn các hội đoàn .

​​​​​​Minh Thúy Thành Nội

(*1) Sài Gòn Ơi Vĩnh Biệt- NS Nam Lộc

(*2 & 4) Xin Đời Một Nụ Cười – Nam Lộc

(*3) Đêm Tàn Bến Ngự – Dương Thiệu Tước

​​​​​

***

Phần II

Thứ tư đúng ngày 30 /4. Chúng tôi thức dậy thật sớm chuẩn bị lái xe lên dự lễ Tưởng Niệm ngày Quốc Hận tại công viên Vườn Truyền Thống Việt do Lực Lượng Sĩ Quan Thủ Đức tổ chức. Biết giờ cao điểm bà con đi làm, đường xá kẹt xe nên khởi hành lúc 7:30, freeway 880 nhích xe từng đoạn, tôi không dám nhìn đồng hồ phó mặc cho số mệnh, đến nơi mới dám nhìn thấy kém 5 phút đúng 9 giờ làm lễ, tôi thở phào sung sướng vì sẽ được hát bài Quốc Ca VN.

Buổi lễ trang nghiêm do ông Hoàng Thưởng và ông Lê văn Hải điều khiển chương trình. Chúng tôi thắp nén nhang thành kính trước di ảnh các vị: Thiếu Tướng Phạm văn Phú, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Trung Tá Nguyễn Văn Long là những vị anh hùng “Sinh vi Tướng, Tử vi Thần “ đã tuẫn tiết trong những ngày mất nước. Ngoài ra còn biết bao nhiêu vị sĩ quan hoặc những người lính vô danh đã tự sát trong thời điểm đó. Thật là vinh danh các vị anh hùng đã vị quốc vong thân, đúng là “Anh Hùng tử, khí hùng bất tử”.

https://tienggoicongdan.com/2015/03/05/cdnvqghk-danh-sach-anh-hung-vnch-tuan-tiet-trong-thoi-gian-30-4-1975/canhsatquocgia.org

Màu nắng rực rỡ chan hòa, mây trời trong xanh tuy khí hậu còn hơi lạnh. Tôi ngẩng nhìn tượng đài Việt – Mỹ, pho tượng người lính Mỹ và người lính VNCH trong tư thế hiên ngang anh dũng đầy tinh thần bất khuất. Mắt nghe cay mờ, hồi tưởng biết ơn đến sự hy sinh của những người lính VNCH, quý báu hơn nữa là những người lính Mỹ, xin trích một đoạn trong bài viết “ Ký Ức Chưa Phai” của tôi:

……. “Trí óc tôi miên man càng lúc càng sâu về đề tàichiến tranh và sự hy sinh….. Điển hình về bức tường đá đen tại Washington DC, được khắc tên hơn 58.000 anh hùng lính Mỹ đã hy sinh tính mạng trong cuộc chiến tại Việt Nam. Điều thật đáng trân trọng và hiểu rõ nỗi đau đớn khôn cùng của những bà Mẹ, những người vợ trong hoàn cảnh mất con mất chồng. Làm sao chúng ta có thể quên được hay mất đi những cảm xúc nhức nhối này, người Mỹ không chết vì nước Mỹ, một sự hy sinh quá vĩ đại dù đã 45 năm trôi qua, nó luôn là nỗi đau buồn đối với ngườithân họ, và chúng ta cũng sẽ ray rứt phần nào với cái chết củahọ”……

Thầm lặng nguyện cầu đến những anh linh tử sĩ đã hy sinh bỏ mình ngoài chiến trận, những người tìm tự do bỏ mạng trên biển cả, đường bộ, những tù “cải tạo” chết trong rừng sâu khổ nhục, những bạn đồng minh sát cánh chiến đấu trên trận tuyếnVN.

Còn cái “Ơn” nào bằng giờ đây tôi được định cư nơi xứ Cờ Hoa, nhờ nước Mỹ nhân đạo mở rộng vòng tay cứu vớt, đượcsống trong không khí tự do và hưởng một đời sống sung túc.

​​​***

Xong buổi lễ chúng tôi chạy qua Tiền Đình Toà Thị Chính do Liên Hội Cựu Quân Nhân tổ chức. Rất phấn khởi và hãnh diện nhìn trên các con đường cũng như những khu thương mại lớn, một rừng cờ vàng tung bay rực trời. Lá cờ của hồn thiêng sông núi, vì mất nước đã sống chết đem theo mình, vận động vào dòng chính Mỹ để được phát huy, phát triển tinh thần quốc gia không chịu khuất phục dưới sự đàn áp độc tài đảng trị của VC nên trốn chạy. Nơi nào có dân tỵ nạn là có cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tung bay khắp năm châu bốn bể trên toàn thế giới. Tại Bắc Cali có nhóm Hậu Duệ Cờ Vàng do em Minh Huy làm trưởng nhóm, hăng say cầm cờ diễn hành trong các buổi lễ lớn, hoặc theo dõi những tù nhân lương tâm bị bắt bớ trong nước để tìm cách vận động, đấu tranh.

​Giờ đây, trước Tòa Thị Chính, lá cờ bay trong nắng, sau khi làm lễ Thượng Kỳ và treo cờ rủ, chiếc máy bay ngày trước đã từng qua VN tham chiến bay rất nhiều vòng trước sự giới thiệu của MC, bà con xúc động ngẩng lên trời đưa tay vẫy chào cùng sự tham dự của chính quyền Thành Phố.

​​​​​***

Chúng tôi tìm quán ăn ngồi nghỉ ngơi chờ 4:30 chiều vào trong Toà Thị Chính do nhóm trẻ có cái tên “Vietnamese American Roundtable” tổ chức, được sự bảo trợ của Nghị Viên Biên Đoàn.

Người đến dự rất đông mặc toàn màu đen, hội trường rộng lớn đặt ghế nhiều nhưng vẫn không đủ nên số người đứng chật chung quanh. Đây là thế hệ nối gót “tre già măng mọc”, tuổi trẻ học cao, thành đạt trên xứ người hợp lực trong tinh thần đoàn kết. Các em đặt bàn thờ bảy vị tướng tá Vi Quốc Vong Thân, dâng những vòng hoa trắng trông rất trang trọng đẹp mắt, cácem rất lễ phép chào hỏi người lớn tuổi và nhờ cầm cờ vàng chung ba thế hệ một tấm lòng.

Lúc đến giờ khai mạc, đoàn người ra giàn chào với 50 láQuốc Kỳ phất cao trong khí thế mạnh mẽ.

Chương trình được Thị Trưởng, Nghị Viên, Dân Biểu Thành Phố lên phát bằng khen thưởng. Sau đó chiếu những đoạn phim của thời điểm mất nước, cảnh quân dân chạy tán loạn, cảnh người vượt biển gợi nhớ ngày miền Nam Việt Nam đầy tang thương quá đau lòng. Tiếp tục những bài hát hướng về hương yêu dấu, vinh danh tên tuổi chiếu những nhân vật công trong mọi lãnh vực, xen kẽ lời phát biểu, tâm tình của các em đầy xúc động.

Tóm Tắt:

“- Kính thưa các Cô Chú, các Bác, các Ông Bà. Chúng con sinh ra nơi đây, nhưng biết nguồn gốc của mình là người VN, lý do tại sao đến đây từ Cha, Ông kể lại lịch sử đau buồn của ngày 30/4, và cũng chính cha ông đã từng bị tù đày khốn khổ. Chúng con vô cùng biết ơn thế hệ đi trước đã hy sinh quá nhiều, để chúng con có được ngày hôm nay, và luôn nhớ mãi ngày quốc hận, cũng như quyết tâm gìn giữ nối tiếp ngọn Cờ Vàng….. – Hiện nay hàng ngày con được đi học, được sự chăm sóc của ba mẹ lo từng bữa cơm no, áo ấm. Lúc nhỏ con vô tư chẳng hiểu gì, chỉ biết vui chơi học hành, lớn lên theo ba mẹ đi dự những buổi sinh hoạt Cộng Đồng, nhất là dự những hội chợ Tết, thấy người VN chung tay tổ chức, con mới cảm nhận được hai chữ “đồnghương”. Trong nhà thương quý ba mẹ vô cùng, ra ngoài kính nể lớp người đi trước đã gầy dựng một Cộng Đồng gìn giữ truyền thống văn hóa tốt đẹp của đất nước mình trên xứ người, cho nên con đã ghi tên học lớp Việt Ngữ, nhận ra tiếng Việt mình đẹp hay quá, rồi tiếp tục dạy lại các lớp nhỏ…. – rất mong những bạn trẻ hăng hái tham gia, góp sức gầy dựng Cộng Đồng VN mỗi ngày một vững mạnh thêm, như Tết năm nay nếu không cótổ chức buổi diễn hành hoa hậu, hay dạo ngắm quang cảnh cácbuổi chợ thì em sẽ buồn lắm, vì nơi đó là sức sống, là hơi thởcủa người VN nơi chốn tha phương…..”

Vẫn còn nhiều nơi

Buổi trưa: Việt Museum tổ chức tại 2410 Senter RD, San Jose CA 95111.

Năm giờ chiều tại Century nhóm văn nghệ của Nhạc Sĩ Hoàng Tường (Houston qua), ban Tuệ Đăng của Thu Nga, cùng đoàn trống La San.

​Sáu giờ chiều tại Đền Thánh Tử Đạo, chưa kể Sacramento (thủ phủ của tiểu bang California), và nhiều tổ chức khácnữa.​

Thôi thì tùy duyên tham dự, nơi nào có dân Việt Nam lưu vong tỵ nạn là có lá cờ vàng mà lớp cha anh đã tranh đấu, vận động mạnh mẽ để có được màu cờ của tự do dân chủ bay phất phới trên xứ người. Giờ đây đã 50 năm, trong mùa Quốc Hận ở đâu có tổ chức, chúng tôi đều muốn tham dự, dẫu đường xa láitừ nhà tới San Jose nếu không kẹt xe cũng mất 50 phút

Được thấy lá cờ vàng, được hát bài Quốc Ca, được thắp nén hương cho các vị tướng lãnh đã can trường tuẫn tiết trong ngày 30/4/75. Được có phút mặc niệm đến các anh linh hồn thiêng sông núi, hàng triệu người trốn chạy làm mồi cho cá và đổi bằng thân xác cho cướp biển, mồ chôn tù cải tạo trong rừng sâu. Được thấy những bộ quân phục của người lính VNCH gợi nhớ một thời nữ sinh đi choàng vòng hoa chiến thắng, dẫu đaunhưng lại rất dịu vợi đắp lên miền dĩ vãng. Được gặp gỡ đồngbào VN, những người cùng chung tâm trạng mất quê hương, tỵnạn nơi xứ người nhưng luôn ấp ủ lá cờ vàng trong tim. Chúng ta nhìn nhau thông cảm thì nỗi đau, sự uất ức được an ủi và ấmlòng biết bao nhiêu.

Minh Thúy Thành Nội

​​​​30 Tháng Tư/2025 (Bắc Cali)

May 5, 2025

Discover more from VBHNVDBHK

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading