Mùa THU sắp tàn, mời quí vị chia sẻ những dòng cảm nghĩ về Thu và nỗi niềm tâm sự của THƯ KHANH.
Thân mến
Hồng Thủy
CẢM THU
Thu Về trời đất hẹp hơn ra
Mây xám bay ngang vẫy mọi nhà
Cây lá bên đường rưng rưng khóc
Cỏ mềm đeo nặng giọt sương pha
Ngày ngắn đêm dài nghe dế réc
Nhớ bàn tay ngọc tựa dao thoa
Thu Về phố vắng người qua lại
Môi má ta đong giọt lệ nhoà
THƯ KHANH
NỖI LÒNG CÔ PHỤ
Em vẫn chờ anh mòn mỏi sầu .
Thu về vò võ suốt canh thâu .
Tìm chàng từng hỏi trăng sao chỉ .
Sao chépmiệng cười “ Biết kiếm đâu ! “.
Ngày tháng mỏi mòn phai sắc thắm .
Môi hồng lợt lạt, nỗi niềm đau .
Dao thoa mười ngón ru anh ngủ .
Em vẫn chờ anh đến bạc đầu …
THƯ KHANH
THU BUỒN
Sáng nay trời đã vào thu ,
Đêm dài ngày ngắn lá thu sạc sào .
Lòng mình bỗng thây nao nao ,
Tìm đâu cho thấy cõi nào có anh .
Nhìn ra mây xám xây thành ,
Bên tách trà đậm …
Chỉ có một mình mà thôi .
Bên kia biển Thái : Quê tôi ,
Còn đang tíu tít đón vui trăng rằm ….
Mở tin coi Nét mà ham
Ước ao tuổi ngọc thuở còn trẻ con …
Quê Hương ơi !
đã mấy chục năm ,
Ta chưa được ngắm Trăng Rằm Trung Thu !
Nay thì Hạ đã đi qua ,
Bên hiên có tách trà dư nhạt dần .
THƯ KHANH Seattle















