Lời Trần Tình
Tuổi hoang dại ta nằm trên ngọn cỏ
Nghe trăng sao khuya ấp ủ hình hài
Hồn nẩy lộc và tim hồng mở ngõ
Ta yêu người thuở trời đất man khai
Em sương khói hóa thân thành tượng đá
Đem nhân duyên vò xé mảnh hồn sầu
Chân dẫm nát vườn xuân tươi hoa lá
Loài côn trùng trăn trở tiếng thương đau
Buổi sáng em đi mang hồn thiên cổ
Chiều em về tơi tả dáng tương lai
Ta nấp sau em uống từng hơi thở
Rơi rụng đời chim trăm mảnh hình hài
Cùng nỗi chết một lần yêu hóa dại
Tim si mê lạc mất dấu thiên đường
Mong hóa kiếp làm thân con sóng bãi
Nằm vỗ về chân cát nhớ đại dương…
Ý Vô Thường
Vạn vật xôn xao sắp chuyển mình
Linh hồn thanh khiết mộng kết tinh
Long lanh giọt bụi vàng trong nắng
Ta với em chia một mảnh tình
Ngây ngất vô cùng vạn sắc hương
Thinh không man mác ý vô thường
Em đi nhè nhẹ như hương khói
Kẻo để hồn ta rạn vết thương
Ta chết ngàn năm… một vạn năm
Thênh thang huyệt lạnh mộng yên nằm
Hiện thân hoa lá ngàn nội cỏ
Giữa chốn đi về đợi hóa thân
Tâm ý lưu đày tự đáy tim
Tương lai tâm thức cội tâm thiền
Cưu mang quá khứ ăn năn tội
Ta hát cho vui cõi mộng phiền
Đà Lạt Em Xưa
Đà Lạt em xưa chốn ngàn hoa
Anh đào rực rỡ má sương pha
Mimosa lụa vàng hong nắng
Hồng thắm ven đồi hương ngát xa
Đà Lạt em xưa những chiều mưa
Gió bay tà áo trắng lưa thưa
Chân chim vui bước trên hè phố
Thơ thẩn đêm về nhớ nắng trưa
Đà Lạt em xưa phấn thông vàng
Buồn vương mấy độ gió thu sang
Chiều rơi chuông đổ sân chùa vắng
Tóc ngắn em mùi hương ngọc lan
Đà Lạt em xưa vui đến trường
Bạn bè sách vở rất yêu thương
Hoa bướm bay vào bên cửa lớp
Môi hồng mắt biếc đọng hơi sương
Đà Lạt em xưa mộng lối về
Có chàng trai trẻ mắt si mê
Quên bài học buổi chiều trong lớp
Cắn bút làm thơ tập hẹn thề
Đà Lạt em xưa nhớ một người
Quen nhau tuổi mười tám đôi mươi
Chẳng biết giờ đây muôn trùng dặm
Còn nhớ những ngày xuân thắm tươi
Trời Đà Lạt
Bao nhiêu năm làm thân lưu lạc
Tóc trắng màu in dấu quan san
Ngàn đêm ngủ mơ trời Đà Lạt
Mộng xanh hồn sương khói mênh mang
Mơ nắng sớm đan vầng mây bạc
Nhớ trăng khuya soi bóng non cao
Bóng mẹ cha mờ xa bóng hạc
Cho tim buồn mục rữa hư hao
Chân mục tử đường xa trải mộng
Bước quanh co dốc núi chân đèo
Nghe giọng khèn ma trơi bản thượng
Nhập hồn vào vách đá cheo leo
Mong một ngày thênh thang Đà Lạt
Ta trở về hong nắng ban mai
Thấy trong sương dáng nhỏ chân hài
Thành yêu dấu vàng phai kỷ niệm…
Chốn Xưa
Về chốn xưa. Hoa đào không nở
Đồi thông xanh. Héo úa cả đời
Giọt Mozart. Sương chiều rơi vội
Hồ xuân phai. Khuất bóng mây trôi
Chiều đợi mưa. Bên dòng suối nhỏ
Mặt trời buồn. Nước cạn dòng khô
Dấu phôi phai. Hồn anh bỏ ngõ
Cơn gió lùa. Bờ trán nhấp nhô
Cả một đời. Ngồi nghe gió hú
Đỉnh cheo leo. Sương khói mịt mù
Có một lần. Em qua nơi đó
Để hồn sầu. Buốt giá thiên thu
Tình Khúc Mùa Đông
Em như mây cao ta vực sâu
Tình nghe chia cắt mộng ban đầu
Thảng thốt chim bay qua đầu núi
Thả gió làm rơi hạt sương đau
Em một phương còn ta một phương
Cổ tích từ nay mấy đoạn trường
Em gọi gió đời lên giống tố
Ta về ấp ủ một làn hương
Em vui đời lòng ta đắng cay
Cây khô mục rữa đá hao gầy
Mai kia mốt nọ chim về núi
Có lũ côn trùng khóc thương vay
Em đã cùng ta tan giấc mơ
Phấn son xưa xóa dấu trăng mờ
Mắt môi giờ cũng trơ như đá
Lối cũ đi về nhạt câu thơ
Mai mốt ta về giữa mưa bay
Phố xưa sương khói bãi giăng đầy
Hồ xanh đã biến thành hoang mộ
Giun dế khóc buồn ai có hay
Rồi mai em về đâu ta đâu
Gió giống cuồng nộ chốn giang đầu
Nghìn năm núi vẫn còn im tiếng
Xin hãy cùng ta chia nỗi đau
Sương Mù Cali. Sương Mù Đà Lạt
Buổi mai thức dậy lạnh sương mù
Trời âm u lòng cũng âm u
Môi khô như vỏ thông Đà Lạt
Tim úa như chiều rơi lá thu
Dĩ vãng hồ xưa tiếng nguyệt cầm
Cà phê trĩu giọt vỡ thanh âm
Nghe buồn cổ tích đêm hè phố
Một thuở đi về vai lạnh căm
Mây qua phố núi gọi mưa buồn
Đôi hàng liễu rủ tóc lơi buông
Em qua ngõ vắng vầng trăng khuyết
Ta đứng buồn theo giọt mưa tuôn
Sương đẫm vai em tuổi học trò
Ban mai đường trải mộng thơm tho
Chiều về mây xám vương đầu núi
Ta lỡ cùng em chuyện hẹn hò
Đường lên dốc nhỏ tình rêu phong
Trăng treo đỉnh núi gió bềnh bồng
Kỷ niệm tàn phai trên phiến đá
Ta về vui hết một mùa đông
Sương Cali lạnh trời Lâm Viên
Ngồi nghe gió nhắn gọi ưu phiền
Gom trong trí nhờ trời Đà Lạt
Thấp thoáng sương mờ chốn non tiên
Tháng 5 Đà Lạt
Đà Lạt mỗi ngày. Sáng. Chiều. Trưa
Tháng 5. Anh nhớ trời đổ mưa
Em ngang qua ngõ. Buồn vai áo
Tóc xỏa bên trời. Mây lưa thưa
Em đi. Giữa đôi hàng thông xanh
Có con chim nhỏ. Hót trên cành
Em vui. Như thể ngày xuân đến
Đâu biết có người buồn. Như anh
Đường qua nhà em. Lối cỏ xanh
Sương mai nhòa nhạt. Áo thiên thanh
Em mang hoa cỏ. Vào cửa lớp
Hồn như sương. Như khói mong manh
Rồi từng ngày qua. Từng ngày qua
Đường đời phiêu lãng. Lời Du Ca
Nước non rồi cũng ngăn. Nghìn lối
Biển cát đôi đường. Cũng chia xa
Tháng 5 rồi! Em ở phương nao
Nhớ xưa Đà Lạt. Cơn mưa rào
Ngồi soi tóc bạc. Chòm mây trắng
Buồn vui ai biết! Tình hư hao
Ta về Bên Em
Ta về bên em đà lạt ơi
Dù chim không hót dưới chân đồi
Dẫu chòm mây bạc còn phiêu lãng
Cuốn hút hồn ta tận cuối trời
Ta biết rằng ta như bóng mây
Nhớ em như gió nhớ ngàn cây
Mây hư gió ảo rừng xanh mộng
Cánh nhỏ chim trời mỏi cánh bay
Ta về bên em Đà Lạt ơi
Chuyện mộng mơ phủ kín lịch đời
Nay xin kết lại vần thơ ảo
Chất chứa vào hồn nỗi đầy vơi
Ta biết rằng ta như suối ngàn
Vui cùng lau lách khói sương lan
Ráng chiều khuất bóng vầng ô tắt
Một mảnh hồn sầu dưới trăng tan
Ta về bên em đà lạt ơi
Thông xanh dù đã chết trên đồi
Trầm hương phảng phất bên hoang mộ
Tơ tóc nhạt nhòa vật vờ trôi
Ở Nơi Đà Lạt
Có nắng xuân về chơi dưới phố
Cỏ cây trổ nụ kết tình hoa
Ta đứng – ngồi nghêu ngao chốn lạ
Như chim rời núi giữa mù sa
Lũ thông xanh chụm đầu uống nắng
Mây lang thang gọi gió Đồi Cù
Trên đỉnh dốc gió đùa mây trắng
Em mùa xuân mắt biếc mùa thu
Xuân chợt đến nghe chừng xa lạ
Tim lạnh căm tê buốt hồn sầu
Tay chới với lùa mây Thủy Tạ
Chân dẫm mòn sỏi đá Bích Câu
Từ dạo mây bay biền biệt mãi
Đèn vàng khuya đưa tiễn người đi
Áo trắng chập chùng cơn mộng ảo
Chim cũng buồn từ dạo chia ly
Giờ ta đứng ngu ngơ với nắng
Bên thềm xưa em hát lời chim
Ta yêu em rất đỗi im lìm
Nên nhật ký không ghi kỷ niệm
Nắng Trưa
Gặp em giữa chút nắng trưa
Tưởng chừng hội ngộ đã vừa trăm năm
Vàng bay áo mộng đêm rằm
Đã nghe vô lượng nguyệt cầm thênh thang
Phải rằng từ độ cưu mang
Lời ca lục bát giữa hàng trăng nghiêng
Nửa câu nhả nhạc cuồng điên
Nửa câu lờ lững vọng tiền kiếp xưa
Em là nắng hay là mưa
Rơi trên ngọn cỏ đong đưa sợi tình
Hoàng hôn thắp ngọn bình minh
Giọt sương đầu núi bồng bềnh liêu trai
Thuở Đà Lạt
Mỗi con dốc là một con đường
Sáng qua chiều lại nắng tơ vương
Vàng phai áo mộng bay đầu ngõ
Tơ tóc mây rừng thông ngát hương
Lá rụng chiều phai chùng kỷ niệm
Sỏi buồn lạc dấu nẻo công viên
Em theo đường nắng chân hờ hững
Mắt biếc như dòng trăng Suối Tiên
Núi vẫn xanh và hồ vẫn xanh
Sương rơi bờ cỏ lệ long lanh
Nắng mai chưa vội hoa đào nở
Thiêm thiếp mây hồng chợt biến nhanh
Đã nhủ lòng thôi đừng nhớ nữa
Ví dầu như sáng nắng chiều mưa
Dấu xưa sỏi đá nay còn lạnh
Em vẫn nghiêng dù đợi nắng trưa?
Grenouillère (*)
Chỗ xưa em ngồi chờ ta
Lung linh con nước bóng tà dương xanh
Đôi tà áo vạt mong manh
Ta đong đưa thấy yến oanh bên đời
Tuổi hồng còn mãi rong chơi
Lạnh câm bàn ghé rã rời đợi mong
Khói cay thuốc tỏa hương nồng
Giọt cà phê đắng cũng bồng bềnh trôi
Cỏ vẫn xanh bên kia đồi
Ta hôn mê nuốt những lời liêu trai
Em đi tóc lượt quên cài
Để ta ngơ ngẩn dặm bài tình xa
(*) Nhà Thủy Tạ
Saint Benoit
Em đi về Saint Benoit
Dưới chân em bỗng cỏ hoa rủ sầu
Giọt mưa rơi …mưa rơi mau
Đôi hàng thông cũng nát nhàu tương tư
Mắt em ai vẽ nhân từ
Nụ cười Di Lạc hiền từ thuở nao
Anh vô thường dưới trăng sao
Dấu chân Từ Thức lối nao tìm về
Guốc vông – sách vở – tóc thề
Đi trong sương sớm cận kề hư vô
Theo em gõ nhịp chân hờ
Nghe trong tuổi đá dấu mờ vàng phai
Sáng Mùa Đông
Xe lăn bánh vật vờ
Giữa cõi lòng bơ vơ
Miên man niềm sương khói
Thấp hoáng trời hư vô
Dòng đời xe chạy vội
Cuốn hút cơn muộn phiền
Đi về muôn vạn lối
Có nẻo nào bình yên
Tâm la đà trĩu nặng
Tình chôn chặt đáy sâu
Một đời đi chưa trọn
Tháng ngày đã qua mau
Thôi cũng đành như thể
Dòng suối cạn nước khô
Chờ cơn mưa mùa hạ
Từng giọt rơi hững hờ
Tình Tôi Con Dốc Nhỏ
Ta trở về thăm con dốc nhỏ
Kỷ niệm rong rêu đã phủ đầy
Đêm cúi xuống hôn từng ngọn cỏ
Giọt sương khuya cào cấu đôi tay
Khẻ hỏi thì thầm từng phiến đá
Dấu chân xưa lạc khuất nơi đâu
Em hiện hữu một đời xa lạ
Ta xa xôi nửa kiếp tình sầu
Guốc mộc sáng reo vui dốc nhỏ
Áo dài chiều nắng vạt tung bay
Ta cổ thụ giờ như ngọn cỏ
Giọt tình buồn trên đá ai hay
Ta hát tình đầu con dốc nhỏ
Lời cuồng si của kẻ u mê
Em ra đi hồn sầu bỏ ngõ
Con dốc buồn loài dế tỉ tê
Thôi nhé giã từ con dốc nhỏ
Hẹn trăm năm với gió cùng mây
Còn yêu ta – em nhỏ vai gầy
Xin nhỏ lệ mừng vui – vĩnh biệt
Bài Cho Người Du Ca
Đà Lạt gầy gò nắng
Chờ em về ban trưa
Dốc nhỏ chiều xa vắng
Cuộc tình đẫm ướt mưa
Ta ôm đàn ngồi hát
Giữa núi rừng ban sơ
Chân hoang đàng dẫm nát
Cuộc tình đầy ước mơ
Tóc xanh rồi tóc bạc
Bạn bè cổ tích xưa
Cheo leo đầu tuổi hạc
Tình hết buồn hay chưa
Ta cô đơn đầu núi
Em nhỏ lệ cuối sông
Trăm năm đời ngắn ngủi
Đồi thông ai chờ mong
Chiều nay gió về đâu
Có qua căn gác nhỏ
Cuộc tình xưa chốn đó
Thương người em mắt nâu
Tim ta giờ thinh lặng
Tro bụi là trăng sao
Mừng cuộc tình lận đận
Hồn phách bỗng nao nao
Về Rừng
Ta về rừng cũ ngó quanh
Chim muông đã chết lá xanh chẳng còn
Bây giờ đường thẳng xe bon
Ngựa xe đã xóa dấu mòn lối xưa
Xa rồi ngày cũ chiều mưa
Áo vai lạnh giá tiễn đưa nhau về
Chập chờn nhà cửa tứ bề
Ngổn ngang gò đống cận kề tha ma
Trở về ta lại nhìn ta
Bình mình đã gọi bóng tà dương phai
Trăm năm người cũ còn ai
Rừng xưa đã khuất dấu hài thanh xuân
Dã Quỳ
Những thoáng xa xôi bỗng rất gần
Tưởng chừng đời hết hạn bâng khuâng
Chợt nghe kỷ niệm xưa tìm đến
Những nỗi niềm riêng rất ân cần
Đà Lạt mênh mông dã qùy hương
Thuở em áo trắng nhạt nhòa sương
Chân chim lướt nhẹ nương bờ suối
Suối tóc ôm bờ vai vấn vương
Nắng nhạt chiều phai hương dã quỳ
Mây ngàn theo dấu bước chân đi
Gió thoảng xôn xao bên bờ núi
Xô đời phiêu bạt cánh chim di
Nhớ từng mùa hoa từng mùa hoa
Em qua ngõ vắng bóng chiều tà
Môi nụ xôn xao mừng hoa nở
Mắt biếc vô tình mộng mơ xa
Có lần em khẻ ngắt cành hoa
Bỏ vào sách học đến trường xa
Anh thấy bên trời cơn gió thoảng
Hương quỳ lẫn hương tóc bay xa…
Em Lên Đồi Thông
Nắng sớm theo em lên đồi thông
Quấn quýt chân em vạt nắng hồng
Hoa cỏ xôn xao mừng em đến
Anh một mình đứng giữa trời không…
Mây trắng theo em lên đồi thông
Chân chim mắt biếc tóc bềnh bồng
Sương sớm reo vui giờ hội ngộ
Anh thì buồn như cõi mênh mông…
Gió sớm theo em lên đồi thông
Phất phơ tà áo quyện hương nồng
Lối cũ thì thầm con suối nhỏ
Anh về mang dấu tích mùa đông…
Trăng sáng theo em lên đồi thông
Đường hoa trải mộng nguyệt phiêu bồng
Em đi rất khẻ như sương tuyết
Anh ngồi tưởng nhớ một dòng sông…
Tiếng hát theo em lên đồi thông
Âm ba ngày cũ quyện tơ lòng
Bài ca như chuyện buồn cổ tích
Anh nằm nghe mộng mị hư không…
Buồn theo chân em lên đồi thông
Nắng xưa tô thắm má môi hồng
Gió thoảng hồ nghiêng chiều gợn sóng
Anh tìm ký ức vỗ cuồng ngông…
Tình cũng theo em lên đồi thông
Mai kia mốt nọ em theo chồng
Trả lại chốn xưa tờ thư cũ
Anh về góp nhặt tình long đong…
10 Dạo Khúc
Núi
Leo lên đỉnh núi ngắm sao
Mang theo lều gậy dựng cao tới trời
Khoanh tay dưng dửng chuyện đời
Ông sao thấy hỏi thảnh thơi thế à…
Rừng
Vô rừng nhặt được câu thơ
Tiếng kêu khách lạ giả vờ không nghe
Mùa hè nghe được tiếng ve
Mùa thu xem lá sắc hoe đỏ vàng
Sông
Lội sông đến tận cội nguồn
Đôi bờ lau lách suối tuôn mấy dòng
Ứ thì nước đổ ra sông
Thuyền dù xa bến cũng mong đổ bờ
Biển
Ra biển nhớ người vượt biên
Buồn cho vận nước đảo điên tới giờ
Biển đưa người vượt sang bờ
Tóc xanh nay đã bạc phơ mất rồi
Trăng
Trăng treo lơ lửng biển trời
Có anh cuội nhỏ gọi mời lên thăm
Xin chờ cho đến đêm rằm
Hằng nga rõ mặt ghé thăm cũng vừa
Sao
Có bao nhiêu sao trên trời
Tôi ngồi tôi đếm cuộc đời được thua
Rằng chẳng được cũng chẳng thua
Xem ra được mớ già nua trên đầu
Sương
Nắng khuya soi thủng sương mù
Cũng làm cho bớt âm u cõi lòng
Đôi chân ta chạy vòng vòng
Một đời nhân thế mặn nồng hư không
Mưa
Giọt mưa từng giọt mưa rơi
Ngút ngàn ân huệ từ trời tặng ban
Cây khô đứng giữa hai hàng
Có một chiếc lá vội vàng chao rơi
Gió
Lên đồi gọi gió hôm nao
Nhớ xưa lũng thấp đồi cao chập chùng
Tóc bay khua gió bập bùng
Dặm đường tí tách lửa rừng reo vui
Nắng
Thuở xưa vui bước lên đàng
Ba lô trĩu nặng nắng vàng mang theo
Mây xa ở cuối chân đèo
Giờ thì ngồi nhớ để heo hắt buồn…
Phong Châu















