Mời quí vị thưởng thức hai bài Thơ TÌNH “ướt rượt” tình thật là tình của người Thi SĨ hồn thơ lai láng, trẻ mãi không già: cô bạn THƯ KHANH của HT.
Thân mến
Hồng Thủy
NẾU CÓ ANH
Nếu có anh em chẳng cần chăn đắp .
Em chẳng “care” mùa giá lạnh đông sang .
Chiếc mền da … ôi êm ái vô vàn .
Mái tóc mượt thơm thơm hương dạ lý …
Anh sẽ bảo ” Nàng Tiên hiền ngoan nhé
Cho anh làm hoàng tử một đêm nay .
Để anh hết buồn …không rượu mà say …
Say môi em, môi …một nàng công chúa .
Anh bé nhỏ như một chàng lãng tử
Môi tìm môi xua đuổi giá băng đi …
Những vần thơ bỗng rạo rực bay về
Căn phòng nhỏ hơn hai lần năm cũ .
Và có một Loài Hoa đầy quyến rũ
Hai bàn tay thành một chiếc dao thoa
Sẽ ru anh vào tột đỉnh cơn mê
Rồi có chết cũng là thôi : Chết …đáng …
THƯ KHANH ( Seattle – 10- 5 th- 2015- )
TÌNH EM VÀO THU ( Vào thu Seattle )
Hạ tàn rồi đó nghe anh
Gió thu nghe đã chuyển mình trên không
Rừng phong nghe đã tô hồng
Lá rơi từng cánh nghe chùng bến thương
Thuyền ai mờ khuất bên sông
Cô đơn sao đã chẳng đong mà đầy
Rượu nào … đâu cạn chén say
Mà sao mắt đỏ như ngày hạ sang !
Thương anh qua mỗi hạ tàn
Rừng phong ru ngủ nghe hờn giấc mơ
Tuổi đời như lá mùa thu
Tính năm, tính tháng, người xưa chẳng về …!
THƯ KHANH ( Vào thu Seattle – Nhớ Phan Lạc Giang Đông ra đi vào mùa thu )















