6 đoạn Suy ngẫm Thái Lan

1/- Lúc chú chim còn sống, nó đến mổ bọn kiến và nuốt ngon lành, nhưng khi nó hết thở, thì chính bọn kiến lại đến rỉa thịt nó. Thời vận và tình huống có thể thay đổi bất cứ lúc nào.
Vì vậy, bạn không nên đánh giá thấp bất kỳ thứ gì xung quanh bạn.
Bạn có thể là một người tràn đầy quyền lực vào ngày hôm nay, nhưng hãy nhớ rằng:
Thế lực và quyền hạn của thời gian mạnh hơn rất nhiều so với bất kỳ ai trong chúng ta!
Bạn đừng quên từ một thân cây ta có thể tạo ra hàng triệu que diêm,
nhưng chỉ cần một que diêm cũng đủ đốt cháy hàng triệu cây xanh to mạnh.
Vì vậy hãy suy nghĩ để sống thật TỐT nhé bạn ơi!
ĐỐI với mọi người chung quanh mình
Thời gian như một dòng sông.
Bạn không bao giờ có thể chạm tay tiếp xúc hai lần trên cùng một mặt phẳng hồ nước/sông suối…,

vì nước đã chảy qua sẽ không bao giờ quay trở lại.

Hãy tận hưởng từng phút trong cuộc sống của bạn và nhớ:

Đừng bao giờ tìm kiếm vẻ bên ngoài đẹp đẽ vì chúng sẽ thay đổi theo thời gian.
Đừng bao giờ tìm kiếm những người hoàn hảo, bởi vì những người đó KHÔNG hiện hữu đâu!
Nhưng việc cần thiết nhất, hãy tìm người hiểu biết giá trị thực sự của bạn."
Bạn sở hữu được 3 tình yêu:
Cuộc sống! Gia đình!
Và những người bạn.
-Cuộc sống bởi vì nó ngắn ngủi;
-Gia đình bởi vì nó là duy nhất và các thành viên giảm dần theo năm tháng
-Và bạn bè bởi vì họ rất hiếm, tìm được bạn tốt rất khó …!
Bạn phải biết cách giữ họ bên cạnh mình… Khuyết danh – TL dich

-2/- Trái tim của người bà – Khuyết danh – TL dich
Trái tim của người bà
chỉ muốn hạnh phúc
hạnh phúc cho tất cả con cháu mình.
trái tim ấy luôn lo sợ,
run rẩy cho trẻ con và trẻ lớn;
dần dà hao mòn
theo từng diễn biến sự việc
Tấm lòng của người bà ,
luôn trải bày ra, rộng lượng như biển cả
là tấm lòng của hiền mẫu!

Tấm lòng của người bà ,
không bao giờ muốn cô đơn.
Bà luôn thật hiếu khách,
Luôn mong mỏi con cháu bạn bè
“Khoan hẳn đi, còn sớm mà con ơi/ bạn ơi
"Mời thêm miếng bánh nữa đi"…
Hãy nán lại thêm ít phút nữa đi mà.”
Bà rất vui khi nghe tiếng "cảm ơn" đơn sơ nhỏ bé.
bà rất mừng khi có được nụ hôn,
nhưng bọn trẻ ấy, chúng có thêm ít giây để làm điều đó không?

Tấm lòng của bà,
luôn sẵn sàng, không gấp vội.
luôn chỉ muốn ban tặng,
và tồn tại luôn mãi,
mong con cháu
vững tin vào cuộc sống

Tấm lòng của bà
không bao giờ xưa cũ
luôn tinh tế,
luôn đoán trước sự việc
khi cảm nhận nỗi buồn
bà chỉ nhìn không gian xa xăm
không thốt nên lời
tấm lòng luôn nhân từ
Tràn đầy hoài niệm trong tim.

Tấm lòng người bà
không thể tan vào hư vô,
ngày mai,- có thể ,
nhưng không phải hôm nay.
trái tim của bà phải hiện hữu mọi nơi
nay mai
cho trẻ lớn và trẻ nhỏ,
luôn xoa dịu an ủi, động viên.
trái tim người bà
luôn hiện hữu luôn mãi
chỉ để yêu thương, yêu thương, thương yêu…..

3/- TRÍ KHÔN CHỈ ĐỂ. . . Eric Jacquine – TL dich
Một cậu bé ngồi trên ghế sofa cạnh mẹ trầm tư và nghiêm túc, một hôm em nói với mẹ:

"Mẹ ơi, nếu một ngày kia con có vấn đề về sinh hoạt thường ngày, mẹ đừng để con sống ở trạng thái thực vật, lúc nào cũng phải phụ thuộc vào máy móc và chai lọ …
Nếu mẹ thấy con phải sống như thế, mẹ hãy nhớ rút phích cắm tất cả các máy móc đang giúp cho con sống, bởi vì, thực sự, thà con chết còn hơn là phải sống trong tình trạng như thế!!!
Thế là người mẹ đứng dậy,
nhìn cậu bé rất lâu một cách trìu mến và nghiêm túc
rồi cô từ từ đứng dậy và nói :
mẹ hiểu con, con trai ạ!

Và cô ấy đi rút phích cắm tivi,
dây cáp internet, máy tính,
điện thoại thông minh, đầu DVD,
mp3, hộp chơi game, một phần mềm giả lập PS3 (Play Station),

Wii, Nintendo, v.v. vân vân

4/- CHÀNG CÂY CHỈ MUỐN TRỤI CÀNH LÁ – Antoine Lang – TL dich

Thuở xa xưa ấy, có một chàng cây…

Nằm ngay giữa vườn cây ăn trái, một chồi non nhỏ xanh mướt, mảnh khảnh từ từ nhô lên khỏi mặt đất, và hòa quyện với thảm cỏ xung quanh. Háo hức tìm hiểu về mọi thứ, cậu nhanh chóng nhìn thế giới xung quanh, những cánh hoa nở bùng lên vào buổi sáng và buổi tối thì khép cánh lại, nghe tiếng chim hót líu lo khi nhảy từ cành này sang cành khác, nhìn người nông dân đến hái quả trên những cành cây từ sáng sớm. những hàng cây, những ngọn cỏ đung đưa dưới bàn tay ve vuốt của những cơn gió…

Oi! Cậu thấy thế giới xung quanh mình thật đẹp, cậu cũng muốn hòa mình vào vẻ đẹp này, muốn tìm thấy vị trí của mình trong sự hài hòa này.

Một năm trôi qua, anh đã lớn lên, từ chồi non anh đã trở thành một thân nhỏ có vài cành. Anh nhận ra rằng mình không phải là một ngọn cỏ như anh nghĩ lúc đầu nhưng là một cái cây và anh bắt đầu quan sát các bạn cây cành "nhiều tuổi" kỹ hơn.

Anh thấy chúng thật lớn, thật đẹp , toàn thân được lá và hoa bao phủ; anh ấy đã rất ngạc nhiên thán phục khi thấy tất cả những bông hoa lại biến thành quả, và rất cảm động trước sự chăm sóc chu đáo của người nông dân dành cho chúng, nhưng…

Nhưng khi nhìn lại mình, anh nhận thấy rằng cái lớp vỏ sần sùi của mình chẳng giống như lớp vỏ bao bọc các bạn chung quanh, rằng cành của anh cũng không cùng hình dạng với cành lá của các bạn. Và thế là anh đâm ra lo sợ, sợ rằng không cao lớn như chúng bạn, rằng anh sẽ không xinh đẹp như chúng, rằng cây cành của anh sẽ không mang được nhiều quả như chúng, anh sợ rằng các anh bạn nào táo, nào lê, nào mận vàng …sẽ không chấp nhận sự khác biệt này của anh , và thế là anh ta quyết định sẽ không sinh ra cành lá xum xuê, hoa xinh hoặc trái đẹp nào cả

Và rồi năm tháng cứ trôi qua như thế, và vào mỗi mùa xuân, thân cây dày lên, dài ra, cành mới mọc lên nhưng… không có cọng lá nào, chẳng có hoa, cũng không có quả.

Để tránh khỏi bị trơ trụi trước bạn bè đàn anh đàn chị, dần dần từ lúc mới lớn lên anh đã để cây thường xuân, cây bìm bìm và những bó tầm gửi bao phủ quanh thân mình: không biết mình sẽ giống như cây gì, nên anh tự để một nét đẹp không phải của mình che đậy quanh thân mình.

Người làm vườn đã nhiều lần định chặt Cái cây để làm củi, nhưng lại bận làm việc nơi khác nên cứ như vậy ông đều hoãn thực hành việc này.

Tuy nhiên, vào một buổi sáng, ông ấy đến, mang theo một chiếc rìu lớn và bắt đầu cắt cây thường xuân quấn chặt quanh cái cây. Có quá nhiều dây thường xuân quanh đó đến nỗi ông ấy phải mất cả ngày để chặt những nhánh dây leo và một lần nữa ông lại trì hoãn việc chặt hẳn cái cây và hẹn để hôm khác. Đêm hôm đó, một con sâu mọt nhỏ cắn vào cây bìm bìm, khiến dây này chết ngay và rồi hôm sau, đám chim bay ngang thấy cây tầm gửi liền đến mổ vào.

Thế là giờ đây cái cây ở giữa vườn CHỈ CÒN LẠI là thân và cành: Ngay giữa vườn chi con lại mỗi Cái cây này.
Chợt nhận ra sự trơ trụi của mình và không biết thủ thuật nào để che đậy thân mình, cuối cùng anh quyết định để những chiếc lá nhỏ xinh màu xanh dịu mọc theo các cành, rồi để những chiếc cánh hoa nhỏ xinh màu trắng nở ra ở đầu mỗi cành- tương phản thật đẹp mắt với màu nâu của cành nhánh và màu xanh mát dịu của tán lá-

Lúc đó, người nông dân cầm rìu quay lại và phát hiện rằng thay vì đây là một thân cây vô dụng, giờ đây là một cây anh đào tuyệt đẹp, nên ông không còn lý do gì để chặt nó nữa. Thế là ông chủ vườn để cái cây đẹp xinh hữu ích như thế, quá vui mừng vì sự mầu nhiệm đã xảy đến nơi đây.

Kể từ ngày đó, chàng cây sống hạnh phúc giữa vườn cây ăn quả, nó không giống những cây khác, không đẹp hơn, không cao hơn bọn chúng, nhưng mà vẫn hữu dụng. Giờ chàng đã hiểu rằng cấu trúc của vỏ cây, hoặc đường nét của cành, hình dạng của lá cũng như màu sắc của hoa, tất cả đều không quan trọng: chỉ có quả mà nó sinh ra mới quan trọng và không ai khác ngoài chính thân mình có thể mang hoặc sản xuất dùm.

Thế là hàng năm, vào mùa hè, con cháu của người nông dân mang theo một cái thang đến và chui vào các cành nhánh của nó, ăn ních bụng bao nhiêu là quả và khiến ông rất vui thích với những tiếng cười của chúng.

Ta không nên sợ những thành quả mà ta có thể mang, bởi vì không ai khác có thể sinh hoa trái cho ta, nhưng mọi người đều có thể sử dụng chúng. Ta không nên ngại những hoa trái mà chúng ta có thể sản sinh ra.

Bởi vì khi ta không muốn nhận chúng, trên thế giới sẽ thiếu vắng một món gì đó; ta đừng sợ những hoa trái mà ta có thể sản sinh ra, bởi vì mỗi hoa trái sẽ cho phép ta phát triển Sự Sống và Tình Yêu mà Thượng Đế đã ban cho chúng ta. »

Cây thường xuân của chúng ta là cây gì? Hoa trái của chúng ta là hoa trái nào ? Mùa Đông của chúng ta thế nào? Mùa Xuân thì sao?…

Còn bạn ? Bạn cảm thấy thế nào khi đọc câu chuyện này?

Cây mận vàng

5/- Hạt giống – Paul Berchtold – TL dịch

Ngày xửa ngày xưa có một hạt giống bị vùi trong bùn.

Nó ở trong bóng tối đen thui. Trời lạnh và ẩm ướt. Nó run rẩy.
Chỉ đơn giản là chẳng có gì vui cả.

Chung quanh thật là nhầy nhụa. Thật là bẩn. Thật lầy lội. Thật là nhớp nhúa. Nó bị dính chặt trong bùn.

Làm thế nào nó đến nơi đó là một câu chuyện nhỏ như sau.
Vào một ngày mùa Thu có gió hiu hiu, nó đã rơi xuống đất. Sau đó trời mưa một lúc. Rồi một chú nai đến, giẫm lên và đạp nó sâu xuống bùn.
Cuộc sống thật không công bằng. Nó chỉ có một mình. Giá mà nó rơi như những hạt giống khác trên cỏ, hay trên khúc gỗ đằng kia, hoặc ít nhất là không bị giẫm phải.

Nhưng điều mà hạt giống nhỏ không nhìn thấy là:
– con chuột ăn hạt trong cỏ

– con chim ăn những hạt rơi trên khúc gỗ

– và sóc chuột gom hết hạt giống trên mặt đất để dự trữ và ăn suốt mùa đông dài.

Nó không thể nhìn thấy tất cả những điều này vì nó bị chôn trong bùn. Nó không biết nó đã may mắn thế nào.

Bây giờ không những bị đè chặt trong bùn, nó còn bị nhốt trong vỏ của nó. Nó cố gắng thoát khỏi tình trạng khó khăn tệ hại của mình, nhưng vào mùa Thu ngày càng ngắn lại. Trời cũng càng lúc càng lạnh hơn. Nó không còn sức để thoát ra khỏi vỏ. Bùn đông cứng, tuyết dày bao phủ nó. Nó đã trải qua một mùa đông lạnh lẽo và tối tăm khủng khiếp.

Cuối cùng, sau thời gian dường như là vô tận, dần dần ngày dài ra một chút, ấm áp hơn một chút. Bây giờ hạt giống có việc phải làm. Nó bắt đầu phát triển.

Chất nhão của bùn đã làm mềm vỏ của nó. Nhưng mà vẫn thật khó để thoát ra khỏi cái vỏ dày cui này!

Nó phải nỗ lực sử dụng tất cả năng lượng hơn bao giờ hết. Nó gắng sức và gắng hết mình. Cuối cùng nó đã bung ra khỏi cái vỏ.

Rồi nó phải dùng nhiều năng lượng hơn không phải để vươn lên mà là đi xuống, cố gắng cắm một cái rễ nhỏ bé xuyên qua lớp bùn đặc đó — nơi cực kỳ nhầy nhụa đó. Nó cần một cái gì đó để bám chặt vào, bởi vì…………

…bây giờ nó lại phải nỗ lực tranh đấu sống còn để đưa một nhánh chồi nhỏ bé lên ánh sáng phía trên– xuyên qua lớp bùn nhầy nhụa đó. Cuối cùng nó đạt được mục đích của mình. Nó đã vươn lên được tới ánh nắng ấm áp.

Chắc bạn sẽ nghĩ rằng những khó khăn của nó đã kết thúc. Không được nhanh như thế đâu, thưa bạn.

Trong suốt một năm, nó chỉ cao thêm được vài tấc, trong khi những cây khác lại mọc lên như bước nhảy vọt, như thể muốn giễu cợt cái hạt giống nhỏ bé đó. Mỗi mùa thu nó đều rụng lá. Vào mùa đông, bị phủ đầy tuyết từ trên ngọn đến gốc nó hầu như thật khó khăn mới có thể tồn tại được. Và khi nó cao hơn một chút, lại phải trải qua những cơn gió kinh hoàng và bão tuyết.

Nhưng có một điều đặc biệt. Ngay cả khi nó từ từ vươn lên trên bầu trời xanh đầy nắng, nó vẫn không bao giờ quên cái rễ của mình. Nó thật khôn ngoan để cái rễ tiếp tục ngày càng lún sâu hơn trong bùn.

Thật ra, nó đã lợi dụng từng cơn gió bão, từng trận bão tuyết, từng cơn gió lung lay, từng cơn chấn động để rung lắc thân mình và cắm rễ ngày càng sâu hơn vào bên trong lớp bùn đen đặc.

Nó biết tầm quan trọng của một nền móng vững chắc, bởi vì nó luôn nhớ đến nơi mình được đưa đến đây, đã được lớp bùn nhầy nhụa này bảo vệ và giúp đỡ như thế nào.

Năm tháng trôi qua và các mùa cũng từ từ thay phiên nhau, hết nàng Xuân này rồi đến anh Đông kia.

Mỗi mùa Hè nó phát triển thật chậm rãi nhưng thật chắc chắn. Mỗi mùa Đông nó trở nên cứng rắn và mạnh mẽ hơn một chút. Nó có những niềm vui nho nhỏ cũng như những nỗi u sầu trong suốt cuộc đời, cũng giống như tất cả chúng ta.

Thế rồi cơn bão kinh hoàng nhất đã ập đến. Gió thổi dữ dội theo hướng này và hướng kia. Cây cối xung quanh bị đánh đổ xuống đất, gãy vụn, bật gốc, bừa bộn, vung vãi khắp nơi.

Sau sự tàn phá thảm khốc ấy, mặt trời lại chiếu sáng. Chắc chắn là cái lúc – xưa- gọi- là- hạt- giống-bị-bỏ -quên- ấy- trông nó không được đẹp lắm, có một vài cành bị lỗ chỗ vì thiếu lá , trên thực tế là khá nhiều, nhưng điều đó sẽ sớm được khắc phục.

Bởi vì cái hạt đã từng nghĩ rằng mình không được như những hạt khác ấy đã không quên cội nguồn của mình là một hạt giống bị vùi trong bùn, nên giờ đây nó đứng thẳng, tự hào, trong vinh quang của mình:

Nó đã trở thành cây sồi hùng vĩ, vẻ vang.

Paul Berchtold – TL dịch

6/— Babilown – TL dich
-a) Trong một ngôi làng bị hạn hán, dân làng gặp nhau để cầu mưa. Vào đúng ngày ấn định, tất cả người dân đã gặp nhau như đã thỏa thuận, nhưng chỉ có một cậu bé là trên tay mang một chiếc ô. Điều này được gọi là có niềm tin.

-b) Khi trẻ sơ sinh bị ném lên không, chúng cười, vì chúng chắc chắn rằng chúng ta sẽ ôm hứng được chúng. Điều này được gọi là vững tin.

-c) Mỗi đêm chúng ta đi ngủ mà không hề biết rằng vào sáng hôm sau ta có còn còn sống hay không, tuy nhiên chúng ta đặt đồng hồ báo thức. Điều này được gọi là hy vọng.

-d) Chúng ta lập kế hoạch rạng rỡ cho tương lai mà không hề có bất kỳ kiến thức nào về tương lai. Điều này được gọi là sự tin tưởng.

-e) Chúng ta nhìn thấy trên khắp thế giới thật nhiều khổ đau, cho dù như thế, chúng ta vẫn kết hôn và có con. Điều này được gọi là tình yêu.

-f) Trên áo của một cụ ông có hàng chữ như sau:
Không phải tôi 80 tuổi đâu; Tôi đang ở độ tuổi xuân xanh 16 cộng với 64 năm kinh nghiệm.

Điều này được gọi là có phong thái

Babilown – TL dich

August 16, 2024

Discover more from VBHNVDBHK

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading