Thơ Memorial Day – Văn Thi Sĩ Nguyễn Thị Thanh Dương

Cám ơn THANH DƯƠNG đã nói lên lòng tri ân những quân nhân MỸ đã bỏ mình trên chiến trường VN, một nơi xa xôi không phải là quê hương của họ và cũng chẳng có liên hệ gì với họ.Rất xót xa cho những gia đình MỸ mất những người thân yêu.
Cũng xin tri ân những Chiến sĩ VNCH đã nằm xuống để bảo vệ tổ quốc VN của chúng ta.
Thân mến – Hồng Thủy


NGƯỜI MỸ VỚI CHIẾN TRANH VIỆT NAM.

Khi tôi chạm tay vào bức tường đá đen,

Tim tôi nhói đau chạm vào qúa khứ,

Tôi đọc thấy những họ tên xa lạ,

Những người Mỹ gục ngã ở Việt Nam.

*

Chuyến tàu Mỹ vào cảng Đà Nẵng 1965,

Đã mang theo những chàng lính trẻ,

Các anh xuống tàu nhiệt tình hăm hở,

Đâu biết cuộc chiến khốc liệt đang chờ.

*

Chiến tranh, tuổi trẻ hoài bão ước mơ,

Đã đưa chúng ta vào vòng sinh tử,

Bảo vệ miền Nam hòa bình dân chủ,

Đất nước Việt Nam chia cắt hai miền,

*

Đông Hà, Cam Lộ, A Shau, Khe Sanh,

Gio Linh, Pleiku, Đắc Tô, Bình Gỉa….

Chiến tranh leo thang, những vùng trận địa,

Bắc quân không ngừng xâm chiếm miền Nam.

*

Lính Mỹ từng ngày sống với chiến tranh,

Xa tuổi đôi mươi quê nhà êm ả

Bao nhiêu hiểm nguy quê người nghiệt ngã

Có xác đồng đội chết trước mặt mình.

*

Lính Mỹ và những người bạn đồng minh,

Đi cùng miền Nam Việt Nam lửa đạn,

Hơn 58 ngàn lính Mỹ đã nằm xuống,

Bao người bị thương thể xác lẫn tâm hồn.

*

Lính Việt Nam Cộng Hoà hi sinh trên quê hương,

Lính Mỹ mất mát trên quê người xứ lạ,

Cùng chiến đấu, cùng chia nhau gian khổ,

Tổn thương nào cũng đau đớn như nhau.

*

Người Mỹ không ngờ cuộc chiến dài lâu,

Tiêu hao vũ khí bạc tiền nhân mạng,

Ai may mắn được trở về nguyên vẹn,

Ai thương binh, ai xác phủ quốc kỳ.?!

*

Cuối cùng lính Mỹ cũng đã trở về,

Với quê hương và người thân của họ,

Cho dù anh về trên bức tường bia đá,

Kỷ niệm buồn của cuộc chiến Việt Nam.

Nguyễn Thị Thanh Dương


QUỲNH THÁNG NĂM.

Đêm qua hoa Quỳnh nở

Lúc nào tôi không hay

Quỳnh âm thầm rực rỡ

Bước vào cõi trần ai.

Kiêu sa trong bóng đêm

Một lần sống và chết

Quyến rũ một mùi hương

Cho lòng tôi mê mệt.

Sáng nay tôi thức dậy

Cứ tưởng còn ngủ mơ

Ra vườn sau chợt thấy

Đóa Quỳnh nở bao giờ.

Tôi trách tôi vô tình

Để cho hoa bỡ ngỡ

Đêm qua Quỳnh một mình

Có lạnh không vì gió?

Tôi trách Quỳnh nữa đó

Sao không hẹn với tôi

Một đêm khuya tình tự

Tôi và Quỳnh chơi vơi.

Hỡi đóa Quỳnh tháng Năm

Tinh khôi màu hoa trắng

Tôi mơ một tình Xuân

Dẫu là phù du lắm.

Hôm nay Quỳnh héo tàn

Hương thơm bay đâu mất

Tháng Năm này vẫn còn

Tình Xuân chưa vơi hết.

Nguyễn Thị Thanh Dương

( May 04- 2022)


– Last updated on May 30, 2022 by B-Lien (Em Bien Hoa)

May 29, 2022

Discover more from VBHNVDBHK

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading