Mời quí vị nghe một người mà HT rất ngưỡng mộ, Văn Thi Sĩ CAO MỴ NHÂN nói chuyện về CHỮ LỄ và vài bài THƠ TÌNH rất hay cả ý lẫn lời của chị.
Thân Mến – Hồng Thủy
CHỮ ” LỄ “.
Phiếm Cao Mỵ Nhân
Các cụ ngày xưa bảo rằng: ” Tới chết mới biết được lòng dạ ai đối với mình thế nào, là khi mình chết rồi, chứ không phải còn hấp hối đâu “.
Thế thì khó hiểu quá, nếu bản thân mình muốn thấy được lòng dạ người ta đối với mình, lỡ chết rồi, e phải được sống lại mới có tình trạng thấy được chứ trời ạ.
Đúng ra các cụ ta nói thế này này: ” Khi người nào đó chết rồi, ám chỉ những người già thôi, con cháu trong nhà, mới thấy được thiên hạ chung quanh, đối với nhân vật xấu số đó ra sao” .
Ôi chao cũng khó hiểu lắm, đối với người nằm xuống (chết) hay những người đứng chung quanh (sống), cứ lởn vởn cái điều những người sống đối với người đã chết thế nào.
Chúng tôi làm công tác xã hội, có thể nói ké chút việc này. Thí dụ:
1/ Nếu người mãn phần là thân nhân ruột thịt với một hay nhiều thành phần có danh tiếng, quyền lực … Lập tức đám ma rất đông, là vì người ta đi viếng cho người sống biết, chứ không phải đi cho người chết thấy .
Do thế mới có việc ” chia buồn “, chia nỗi buồn của người sống, vốn là thân nhân người đang quá vãng kia .
2/ Nếu người mãn phần có tình có nghĩa với chung quanh, Có thân nhân, thậm chí không có thân nhân đi nữa, vì lẽ mến thương thật sự người qua đời ấy, đám ma cũng có thể đông, đông lắm là khác .
3/ Khách đi đưa ma đông vừa hay đông lắm, có khi không quen biết với người mãn phần, nhưng những khách đi đưa ma đó muốn gặp nhau, đám ma nhân vật chung cuộc lại là nơi gặp gỡ, đỡ tốn công hẹn hò vv…
Nhiều lý do lắm, đối với dân tộc ta: Quan, Hôn, Tang, Tế là 4 cái lễ quan trọng nhất của đời một người.
Vấn đề Quan, Tế thời đại này, mỗi lúc mỗi xa rời thực tế. Nhưng 2 lễ gần như chính, và thường xẩy ra một cách máy móc, ấy là Hôn và Tang. Nói nôm na là Đám Cưới và Đám Ma .
Đám cưới để chia vui, mừng hai họ có rể quý, dâu hiền .
Có khi chỉ cô dâu, chú rể tự mời đám cưới, vì đã lớn, đôi khi còn đã già vv…
Đám ma để chia buồn, bầy tỏ nỗi bi thương với vong linh người quá cố, hay gia đình người hẩm phận ấy.
Đi kèm vào 2 sự việc trên, là hàng chục thứ phong tục tập quán Á Đông hay riêng của VN.
Nhưng mỗi lúc về sau, mỗi gia giảm nhiều.
Đồng thời mỗi lúc về sau, mỗi không cần làm đúng theo phong tục tập quán xa xưa, có thể vô cùng lạc hậu, nhưng lại nẩy sinh ra một mớ thói quen thời đại mới.
Ở quốc nội thì kiểu CSVN, ở hải ngoại thì Âu Mỹ tuỳ theo nơi sinh sống hiện tại của gia chủ .
Nói chung không có vấn đề phiền hà nữa, với một đám cưới hay một đám ma. Tất cả như dịch vụ chung chung, tuỳ sở cầu của mỗi gia đình có đám.
Hôm nay tôi từ chối tham dự một đám cưới, chỉ chia mừng qua thư từ thiệp chúc, đồng thời cũng không tới chia buồn một đám ma, chỉ phân ưu qua phân ưu trên báo chí .
Tôi cũng tự hỏi tại sao làm vậy?
Tôi không đi nơi này chốn nọ được, vì chẳng có phương tiện chuyển vận, và sức khỏe cũng chẳng OK lắm. Lỡ khi sự hiện diện của mình có gì không bình thường, lại khiến chủ đám phải ưu tư, lo lắng vân vân khác…
Chị Đoan Quỳnh là một bậc nữ lưu, có nhiều xã giao quen biết, một chục người con thành đạt, thành danh, đang cư ngụ trong cũng như ngoài nước.
Tang lễ chị chẳng kém gì một yếu nhân đương đại, chúng tôi ở hải ngoại chung nhau một vòng hoa kính điếu, lẽ ra tôi phải có một bài điếu văn diễn tả mối giao tình bạn bè đông đảo với anh chị, vì quen biết lâu vv…nếu tôi còn ở Saigon.
Nhưng nay ai nấy ở xa, anh Lê Thanh, phu quân chị, vốn là nhà nhập cảng phim Kodak Nhật trước 30-4-1975 ở Đalat.
Anh dặn tôi :” Thôi mai giờ đó, sẽ đưa ma chị Đoan Quỳnh, Cao Mỵ Nhân mở cửa ra đường, rồi nhìn lên một đám mây, chị Đoan Quỳnh đang bay về cõi Vĩnh hằng…”
Tôi đã làm đúng như thế, ngó những đám mây trên 9 tầng cao ngất, tưởng tượng chị bạn của mình, đang đơn lẻ bay về tít mù không gian huyễn ảo. ..

Có những đám cưới quá lố ở VN bây giờ, cô dâu thay 5 bộ: Áo dài ta, áo đầm tây cắt bánh, áo xẩm tàu ca hát, rồi áo khiêu vũ, kết cuộc là bộ đồ hổ lốn ra cửa chào khách về.
Đám cưới đừng quá lố, thì đám ma cũng chớ quá tải việc biểu lộ đau buồn.
Cái đám ma kia của một nhà dân có chút khá giả, lại quen biết nhiều đoàn thể chuyên ngành, nên sự kiện hơi trình diễn thời trang hợp tuyển, cũng lại trong nước thôi.
Số sinh thời ông là thành viên đoàn mô tô, tất nhiên để tỏ lòng thương cảm tuyệt cùng của anh em ở lại, đoàn đã đưa y mấy chục xe mô tô chạy trước xe tang, để mở đường đi thiên cổ. ..cho người mệnh chung.
Đồng thời ông lại chơi bóng rổ, hoá cho nên nguyên đội bóng rổ đã hiện diện trong lễ phục thể thao. Đội này tiếp bước ngay sau “tang xa”tức là xe tang như nói trên .
Thế rồi vv…tiếp theo tang lễ .
Tôi không có ý “tám ” kiểu phê phán, mà chỉ kể quý vị nghe mỗi ngày một chuyện thôi, nên đôi khi tôi cũng có thể méo mó nghề viết “ngàn lẻ một đêm”.
Vị Chủ biên …tôi, ông” Đồ Ngu ” giả vờ…ngu thôi, vẫn luôn khuyến khích tôi viết xả láng, viết thả cửa, nhưng phải có …cơ sở, nghĩa là dựa trên sự thật, mà sự thật, thì mất lòng ghê lắm.
Do đó tôi đã dấu bớt đi vài ba danh tính, bởi nếu tôi đơn cử chuyện “real” ra, là có mòi bất ổn ngay…
Chủ biên …tôi, lại lập tức cười kiểu ” Đồ Ngu” rằng : phải biết ” tiên liệu ” trước, “lui bước ” sau, mới không hố ở đời …
Vậy ngày mai, tôi sẽ tới sân Trình, cửa Khổng, coi ông ” Đồ Ngu” thanh lọc môn sinh, nghe bài: ” Đất Nước nhập môn. Gia : nhà, Quốc: nước, Tiền: trước, Hậu:sau …vv…” sẽ kể lể tiếp nhé .
ĐIỂM TRANG THƠ XUÂN.
CAO MỴ NHÂN
Mùa xuân ơi, trở lại
Cho em trang điểm thơ
Những lời tình êm ái
Anh vẫn đang mong chờ
Ôi mùa xuân dĩ lỡ
Bởi em lầm lạc yêu
Khiến em luôn bỡ ngỡ
Nhưng sao anh nuông chiều
Em chạy theo ngày tháng
Làm mới lại cuộc tình
Mỗi năm một lãng đãng
Anh gọi tình hồi sinh
Cả một trời hoa cúc
Vàng tới cuối chân mây
Như sắc hương anh túc
Ngây ngất mùa xuân này
Mùa xuân chưa mất mát
Anh ru tình mênh mông
Cho thơ em bát ngát
Hoa nở khắp núi sông…
QUÊN MỘT TRÁI TIM.
CAO MỴ NHÂN
Anh quên một trái tim
Bên đường tình dấu ái
Em càng nhớ nhung thêm
Trên vô cùng ngang trái
Ngày Tình Nhân chưa qua
Trái tim rơi xuống núi
Ngày ta rời nhau xa
Toàn thân em chới với
Khách tình thơ ngậm ngùi
Nhìn theo yêu dấu vỡ
Trái tim trôi trong trời
Lang thang cuộc tình lỡ
Sao anh quên tim em
Sóng cuồng lên biển gọi
Ngày Tình Nhân êm đềm
Một mình em hối lỗi …
THÁNG NGÀY.
CAO MỴ NHÂN
Có lần anh nói với em
Rằng hãy quên đi tất cả
Tháng ngày sẽ được dài thêm
Cuộc đời vô cùng êm ả
Em hỏi : ” Để làm gì anh
Cuộc đời dài thêm ngày tháng ? “
Nhưng em vẫn thấy xuân xanh
Tình càng mông mênh, say đắm
Em cũng nói với anh rằng
Vui gì tháng ngày trống vắng
Đời em sẽ mất thăng bằng
Tưởng như không còn sức sống
Và rồi ngày tháng trôi qua
Mấy mươi năm chưa kết thúc
Mùa xuân vĩnh viễn trong thơ
Có anh mặt trời mới mọc …
CAO MỴ NHÂN
– Last updated on March 13, 2022 by B-Lien (Em Bien Hoa)



















