















Người ta nói rằng, trong các nước trên thế giới chỉ có Mỹ là nước có nhiều loài hoa đẹp được vinh dự đại diện cho từng tiểu bang của Hiệp Chủng Quốc này. Đại diện “có bằng chứng nhận pháp lý” hẳn hoi, chứ không phải là những lời nói miệng hay lời đồn lưu truyền từ đời này sang đời khác. Ví dụ như hoa Camellia tiếng Việt gọi là hoa Trà My, là Hoa Vương của tiểu bang Alabama; hoa Mountain Laurel là hoa Nguyệt Quế Núi, đại diện cho tiểu bang Conneticut; Magnolia tức hoa Mộc Lan là Hoa Vương của Louisiana; Scarlet Carnation hay hoa Cẩm Chướng, là Hoa Vương của tiểu bang Ohio; Bluebonnet tức hoa Len Mũ Xanh là Hoa Vương của tiểu bang Texas; và California Poppy Anh Túc là Hoa Vương của tiểu bang California.
Trong nhiều thông tin ghi chép trên trang The Flower Essence Society cho biết, những người Tây Ban Nha đầu tiên định cư ở California đã tìm thấy những cánh đồng rộng lớn của California Anh Túc tỏa sáng trên các sườn đồi ven biển, và người ta có thể hướng dẫn tàu của họ vào Cali bằng cách nhắm vào những cánh đồng poppy này. Những người định cư còn gọi bờ biển California là “vùng đất của lửa” và “chén vàng” và ngoài tên gọi thường hơn “Anh Túc Vàng” (Golden Poppy) thì cái tên hoa “Chén Lửa” (Cups of Flame) cũng thường được dùng đến.
Ban đầu, hoa bốn cánh, có màu vàng đặc trưng, mặc dù đôi khi có màu vàng, có hình dạng của đài hoa, lớn hơn ở phần gốc và quấn chặt thành một điểm trên đỉnh. Khi nó bung ra, nó trở nên hình trụ hơn, và sau đó bung ra các cánh hoa để trở thành một chiếc cốc giống như chén Thánh, có đường kính từ 5 đến 10 cm. Bốn cánh hoa nhung mềm mại rực rỡ hơi chồng lên nhau để bao phủ một khoảng không bên trong ánh sáng lóe vàng, nơi có nhụy hoa. Những bông hoa tỏ rõ mối liên hệ mật thiết của chúng với ánh sáng mặt trời, chúng mở ra vào giữa buổi sáng, sau đó khép lại vào chiều tối, khi ánh sáng tắt dần. Ngay cả ban ngày, nếu trời nhiều mây, hoa sẽ khép lại và chỉ mở a khi có ánh nắng.
Trong một bài nghiên cứu của đôi vợ chồng khoa học gia Richard Katz và Patricia Kaminski trên trang nhà The Flower Essence Society, họ cho biết, rất lâu trước khi người châu Âu đến Tân Thế Giới, các dân tộc người Mỹ bản xứ đã sử dụng các chế phẩm khác nhau của cây Anh Túc California để chữa các chứng bệnh thông thường như đau răng, đau đầu, đau dạ dày, và họ còn dùng hoa Anh Túc như một loại thuốc trợ giúp giấc ngủ cho trẻ em. Nước cất của hoa Anh Túc California hiện được sử dụng như một loại thuốc an thần và giảm đau nhẹ, và cũng dùng như một loại thuốc chống lo âu trầm cảm. Tuy rằng hoa Poppy có họ xa với cây thuốc phiện là “Papaver Somniferum,” California Poppy không chứa thuốc phiện, không gây nghiện, và rất an toàn. Chất an thần chiết xuất từ hoa Anh Túc rất hữu ích trong việc đối phó với nhiều dạng đau, tuy nhiên, tinh chất cồn Anh Túc rất đắng, một hương vị ít được ưa trong chế độ ăn uống tiêu chuẩn của Mỹ nhưng lại kích thích tốt hệ tiêu hóa và miễn dịch.

Đến gần con mương đầy nước chạy dọc dưới chân đê vòng vèo theo vùng ruộng thênh thang chẳng thấy bờ, tôi ngắm không mỏi mắt cánh đồng lúa đang lên, xanh ngát một màu. Vài con cò trắng đang xếp cánh đứng rình mồi bỗng giật mình bay vụt lên khi chúng tôi bước tới. Nhìn chiếc máy bơm tự động ùng ục xả nước, bọt tung trắng xóa đổ vào sở ruộng, tôi chạnh lòng nhớ lại ngày xưa, những tháng ngày sau năm 75 bị đày đi vùng kinh tế mới. Ruộng tốt phì nhiêu dẫn thủy nhập điền ông bà để lại ở quê nhà đã bị chia cho thiên hạ. Còn chủ cũ thì phải lên sống trên rừng, tập dùng những dụng cụ thô sơ để phát quang, dọn rẫy trỉa bắp, trồng khoai. Mùa lúa thì phải tát nước từ dưới suối lên ruộng cao. Bất chợt tưởng tượng lại cảnh tập tát nước gầu dây, nhớ lần tôi bị chiếc gầu đầy nước lôi té nhào xuống suối mà rùng mình. Tôi lắc đầu, xua đi hình ảnh cũ và tiếp tục bước.
Biết anh ta đi làm vườn về, nói giọng tiếng Anh gãy vụn, tôi ngỡ anh không giỏi tiếng Anh như phần đông những người Mễ làm vườn khác. Tôi bèn dùng thứ tiếng Tây Ban Nha ngọng nghịu từng học được ở trên đại học ngày trước để trò chuyện làm quen. Anh cho biết tên là Fernando và tỏ ra thích thú khi thấy tôi nói được tiếng Spanish. Nhưng chỉ sau một số câu xã giao tên tuổi thông thường thì tôi bị tịt ngòi. Và anh ta trở lại nói tiếng Anh, giọng rất…Mễ:
Khi Fernando ngừng hát và ban nhạc nghỉ giải lao, người ta tản ra đi mua sắm. Chúng tôi muốn chào anh nên ngồi xuống cái bàn nước gần đó. Chưa kịp gọi thức uống thì anh đã nhận ra chúng tôi và bước lại, giọng vui vẻ:
Bên phía bếp vọng ra âm thanh cười nói bằng tiếng Spanish, líu ríu như tiếng chim, cùng mùi thức ăn thơm ngào ngạt. Tôi đem hộp chả giò vào bếp. Mẹ Fernando dừng tay nấu nướng chào tôi, rồi đến vợ anh, Maria, và vài người nữa cũng xoay lại cười nói “Hola!” Tôi biết phần đông phụ nữ Mễ không nói nhiều tiếng Anh nên tôi cũng chào lại họ bằng thứ tiếng Spanish lõm bõm làm họ cười vang thích thú.
Theo lời Fernando kể, gia đình Alisa cũng thuộc vào hàng khá giả, nên buổi lễ Quinceanera của cô được tổ chức rất trang trọng, qui mô, không khác gì một đám cưới. Theo truyền thống, cha mẹ cô gái tốn thật nhiều tiền bạc và thời gian tổ chức buổi lễ trọng đại này là để đánh dấu giai đoạn từ giã trẻ thơ trở thành người phụ nữ, để tạ ơn Thượng Đế đã ban phúc cho cô, và để giới thiệu cô với cộng đồng.
Fernando đã y hẹn đến đón người yêu ở gần biên giới Mỹ Mễ và đưa về nhà. Niềm vuiSubscribe now to keep reading and get access to the full archive.