Valentine – Thơ Tình của Chị Cao Mỵ Nhân

Chị CAO MỴ NHÂN cho chúng ta thấy Người thơ không có tuổi. Đố nàng nào trong chị em chúng ta trẻ hơn chị mà có thể làm thơ Tình hơn, Hay hơn, ngôn ngữ Tuyệt mỹ hơn những bài THƠ TÌNH của chị CAO MỴ NHÂN.
Thân mến – Hồng Thủy

TÌNH VUI.
CAO MỴ NHÂN

Valentine ! Valentine
Có anh hay chẳng có ai bên mình
Bao nhiêu thiên hạ tỏ tình
Valentine đợi bóng hình phù vân
Valentine đúng dịp Xuân
Ngó em vui quá, cố nhân mỉm cười
Rằng : ” anh vẫn ở bên trời
Nhưng, ngày lễ hội suốt đời nhớ nhau “
Valentine ! trước như sau
Tình xưa là chính tình đầu thủa nào
Lúc nào em cũng đắm say
Valentine tưởng khói mây giao hoà
Valentine ! Ôi thiết tha
Nồng nàn gió chuyển hương xa tìm về
Valentine, niềm si mê
Nụ hôn chan chứa thơ đề tặng anh …

– – – – – – – – – – – – –

TIẾNG YÊU.
CAO MỴ NHÂN

Tiếng Yêu nghe thật dịu dàng 
Như tay anh vẫn thường quàng vai em
Tiếng Yêu nghe sao êm đềm
Như em che cặp mắt nhìn thơ ngây

*

Tiếng Yêu vẳng vọng đâu đây
Rõ ràng, sao lại tỉnh say giả vờ
Tiếng Yêu chất ngất trong thơ
Cho anh chuyên chở mộng mơ tặng người

*

Tiếng Yêu ôi quá tuyệt vời
Xin đừng lưỡng lự, kẻo rồi ăn năn
Tiếng Yêu giờ đã trăm năm
Ru em suốt cả giấc xuân êm đềm

*

Tiếng Yêu em chỉ trao mình
Còn chi để nói mà trình với thưa 
” Biết rồi, em hết Yêu chưa
Tiếng Yêu vốn mới với xưa thuận hoà …”

*

– – – – – – – – – – – –

GIẤC TÌNH.
CAO MỴ NHÂN

Vần thơ ai thả lên trời
Để con bươm bướm rong chơi suốt ngày
Tìm hoài chẳng thấy thơ bay
Một mình em ngủ đã say giấc tình

*

Thơ mà cũng thích phiêu linh
Sao con bươm bướm nặng tình mộng mơ
Còn anh cứ để em chờ
Năm này tháng khác thẫn thờ nhớ nhung

*

Mùa xuân vẫn ở bên lưng
Hoa thi nhau nở tưng bừng vườn em
Tại anh hay bướm đua chen
Khiến bao phấn phủ êm đềm tóc nâu

*

Thơ không còn chút nhiệm mầu
Bay đi cho khỏi trách nhau lỡ lầm
Bướm vờn quanh nỗi tủi thân
Thương em khổ luỵ bao lần vì yêu…
– – – – – – – – – – – – – –

GIẤC BƯỚM.
CAO MỴ NHÂN

Từ khi biết mình là lệnh ái
Rời thiên đường, lạc bước nẻo trần gian
Ta ưu tư mơ tưởng những đêm vàng
Bên gối mộng tràn đầy bao hạnh phúc

*

Rồi bình minh điểm hồng đôi mắt ướt
Những giọt tình trong sáng rớt môi hôn
Những mặn nồng thương nhớ cũng nhiều hơn
Ta chợt biết yêu mình trên ngôi thánh

*

Làm giai nhân, làm thơ, ai so sánh
Mỗi lần yêu một lần chết trong tim
Bởi mỗi lần xa, một lần khóc đêm đêm
Nên sợ hãi từng phiên buồn thao thức

*

Nhưng tiếng lòng lại như muôn cung bực
Cứ rung lên, và thánh thót bay xa
Dưới trăng khuya, bướm lạc giữa yêu ma
Ta thầm nhớ lời vàng ngâm thánh thót

*

Hồn bướm ơi, nỗi say nào chất ngất
Bằng nỗi say ngôn ngữ của tình yêu
Ta trở về, nhung nhớ đã rong rêu
Ngày tháng đứng lịm buồn trên đất cũ …

– Last updated on Feb 14, 2022 by B-Lien (Em Bien Hoa)
February 13, 2022