Tháng Giêng Nhớ Quê của Văn Thi Sĩ Võ Hương Phố

Gần TẾT là khoảng thời gian chúng ta nhớ Quê hương nhiều nhất. Mời quí vị chia sẻ tâm sự của Văn Thi Sĩ VÕ HƯƠNG PHỐ và cũng là nỗi lòng của phần lớn chúng ta qua THÁNG GIÊNG NHỚ QUÊ.

Thân Mến – Hồng Thủy


Tháng Giêng Nhớ Quê

hinh-anh-chuc-tet-chuc-mung-nam-moi-2022

Thành phố mang tên Phượng Hoàng đang trong thời gian đổi mùa. Tháng mười một là đã sang Đông , nhưng vẫn còn là những ngày của nắng vàng hanh ấm áp, mặt trời vẫn le lói ánh hồng ban mai, những bụi hoa mùa đông bên đường nhà tôi vẫn rung rinh trong nắng và gió mai. Đông thật sự đã hiện diện trong những ngày cận Tết với những cơn gió heo may thổi qua nhưng bụi hoa vàng vẫn còn nở rộ, tiết trời lành lạnh, cành xanh vẫn mơn man dưới làn mưa nhẹ của miền núi đồi sa mạc. Năm cũ sẽ qua đi trong khuya nay, đêm giao thừa pháo hoa nở khắp vùng trời, và năm mới đã lấp ló bên ngưỡng cửa của nhà nhà. Nhiệt độ đài báo hôm nay cả ngày sẽ là dưới 40 độ F , có mưa nhỏ bay bay trên thành phố núi. Thời tiết đã đến đúng lúc cho nàng xuân mới, không nồng nàn hương phấn của thiếu phụ hồi xuân, nhưng dịu dàng tha thiết của ngọn gió xuân thì ve vuốt một nửa vòng mi của cô gái xuân. Nỗi nhớ làm tôi chợt bâng khuâng, rồi cảm giác nôn nao như bắt chợt được nàng xuân vội vã đến trong tôi.

Khoác vội chiếc áo khoác dày, quàng thêm chiếc khăn len màu đỏ che kín cổ, tôi lặng lẽ ra khỏi nhà cùng chiếc xe đang nổ máy êm ái. Con đường trơn ướt trong vùng nhà tôi ở như thuộc về riêng tôi, cuối năm đã vắng bóng người trên những con đường nhỏ trong xóm. Hầu như mọi người đang chuẩn bị cho buổi tiệc đêm giao thừa. Ai đang đi ngoài tiết đông trong một ngày cuối năm, thì phải hiểu cái buốt giá u uẩn của tâm hồn càng nhiều hơn cái giá buốt khe khắt của trời đất bên ngoài. Tôi chỉ biết là đang nhớ về nhiều điều gì đó. Có chút hương bưởi của vườn cây trái bên nội, những giọt mưa bám khắng khít trên làn da trơn láng hay sù sì rám nắng của những trái bưởi cuối mùa . Có chút nắng của phố thị, làm hoe vàng những bụi hoa dại bên đường làng, và những đôi mắt long lanh chớm yêu đang đi ngoài xuân nắng. Có chút ướt của làn mưa bụi trong xuân. Tháng giêng thường có mưa phùn bay bay lẳng lơ trong ba ngày tết ta, cô con gái yêu của ba ra vườn hái nụ hoa lài vào thả vào bình trà cho ba, tóc ướt bụi mưa lóng lánh, tư tưởng hoá thân làm cô gái Huế lãng mạn. Có chút hơi ấm lan dần căn bếp cũ bên ngọn lửa của bếp nhà, nhà nhà đã bắt đầu nhen lên bếp lửa từ khi gà gáy sáng, tổ ấm gia đình là bắt đầu nơi đây. Có chút êm êm đều đều của tiếng nói mệ nội kể chuyện đời xưa của mệ: “ Lúc nớ …‘’, chị bếp đã nhen cho mệ nội cái lồng ấp với những cục than đen chưa đỏ hồng hết, tôi phải đưa miệng thổi vào luồng sinh khí đầu năm để màu than chuyển hẳn đỏ rực và nóng hồng đôi má xuân thì. Tôi kiên nhẫn ngồi nghe mệ kể chuyện, cũng là những chuyện thiên linh địa linh lập đi lập lại trong trí nhớ 85t của mệ. Có chút bồi hồi rung cảm của mối tình đầu học sinh khi hẹn hò trong quá cà phê ở góc nhỏ của con đường vắng bên dòng sông Hương xinh đẹp của Huế đô. Con đường dài Lê lợi sau buổi tan trường hun hút bóng mưa mờ, cây dù đen đội mưa , hàng cây Long não ướt lướt thướt như mái tóc dài của cô gái Huế sau khi gội nước trái chùm kết có mùi nước hoa của Huế, và những cảm giác mơ màng bay theo làn mưa bụi của cô học trò mới biết ươm những hạt yêu. Có chút không khí vui vầy khi tiếng chị em léo nhéo bên nồi niêu son chảo để trổ tài tay khéo cho mâm cỗ tết. Con gái Huế được mệ và mạ dạy khéo tay khéo nết khéo cả đi đứng ăn ngồi từ khi chập chững, lớn lên thì phải học những bài học khéo trong bếp, trong nhà.

Thực chất đời sống gia đình là đây. Có tiếng những con vật kêu oan cho một mối xe duyên không trọn cùng người để rồi được ngồi trên mâm cao cổ đầy cho những ngày đón xuân về, tiếng chày giã thịt làm nem chả, làm giò sống… và con người bỗng như nôn nức hơn khi nghe tiếng réo oan khiên của những chú heo ăn no lại nằm trong chuồng nhà hàng xóm. Có chút màu xám của bầu trời vào đông như chiếc áo lam bạc mầu của mẹ khi thắp nhang đèn lễ Tết, khói nhang, ánh nến thắp lên lung linh bóng dáng từ bi tha thứ, cầu xin, khấn nguyện. Có những câu chúc nhau, có những bì thư nho nhỏ đỏ rực niềm vui khi được mở ra trong ngày đầu năm quây quần tụ lại. Và thật nhiều cái có… Thế là cả một đoàn xe ký ức oà về, chợt ẩn chợt hiện trong tôi. Có nhớ có quên, nhưng đậm nét nhất là nỗi nhớ quê nhà, nơi quê hương của những kỷ niệm ấu thơ, của lớn lên, của thành nhân, thành thất và của từ giã một vận số để nổi trôi. Quê nhà vẫn luôn ở trong tôi. Từ lúc ấu nhi, đến khi lớn lên thành người lớn, tôi cùng ba mẹ, anh chị em, láng giềng, bạn học cùng trường, cùng xóm, quê tôi như là một phần đời của mình. Nhìn lui, đã thật xa. Nay chỉ còn lại nỗi nhớ. Ao ước có một lần được về quê để thăm , để sống lại, để hồn mình hoà vào những tràn ngập yêu thương của mùa xuân đoàn viên, và để một lần không còn bị nhấn vào nỗi nhớ mênh mang khi tháng giêng lại đến.

Võ Hương Phố


Sent from Regina’s iPad

January 30, 2022