Những bài thơ thật hay của Thi Sĩ Nguyễn Phan Ngọc An

Xin mời quí vị thưởng thức những bài thơ thật hay của Thi Sĩ Nguyễn Phan Ngọc An


Những dòng tâm thức trở về tim

Nguyễn Phan Ngọc An – California, 2013

Làm kẻ lưu vong biệt cố hương

Tâm tư trăn trở suốt đêm trường

Nhìn về cố quốc xa ngàn dặm

Thăm thẳm chân trời xanh đại dương

 

Nơi đây nắng hạn thiếu mưa rơi

Mòn mõi thâu đêm với cuộc đời

Thấy nhớ thấy thương người phận bạc

Thâm tình phải chia cách đôi nơi…

 

Những dòng tâm thức trở về tim

Đẹp tuổi ô mai nét dịu hiền

Thành phố mình tuy không rộng lớn

Nhưng tình người tình bạn vô biên

 

Quê tôi trái ngọt với cây lành

Áo trắng thiên thần giấc mộng xanh

Yêu lắm con đường đầy phượng đỏ

Chiều tan trường chậm bước chờ anh

 

Hai đứa chung nhau một mái trường

Lần đầu gặp gỡ thoáng tơ vương

Nhìn nhau e ấp tình như đã

Rộn rã trong lòng xuân ngát hương

 

Em bước theo anh đến giáo đường

Nghe hồn man mác chút niềm riêng

Lâm râm anh khấn lời đoan thệ

Cầm lấy tay em dệt ước nguyền

 

Rưng rưng trong mắt đôi dòng lệ

Biết Chúa thương mà cho chúng ta

Kết hợp mối duyên nhiều ước mộng

Hay vì khác đạo phải chia xa !

 

Anh lễ nhà thờ, em lễ chùa

Chắc tình hai đứa chẳng chung cùng

Xa xa nghe tiếng kinh cầu nguyện

Chuông đổ từng cơn nóc giáo đường

 

Rồi chinh chiến lan tràn thôn xóm

Anh bỏ mái trường xa cả em

Quên Chúa quên luôn ngày chủ nhật

Chiến y buồn thăm thẳm trời đêm…

 

Rồi anh đi mãi mãi không về

Dâng hiến đời trai cho núi sông

Trường cũ người xưa mòn mõi đợi

Phượng buồn rũ chết dưới màn sương…

 

Chiều nay nhặt cánh hoa tàn rụng

Tiếc nhớ làm sao một mối tình

Hơn bốn mươi năm dài cách biệt

Tóc phai màu tình vẫn không phai

 

Từ non nước mang màu tang tóc

Em đã xa và đã mất anh

Trường cũ thầy xưa đâu thấy nữa

Chuyện chúng mình nhức buốt thâu canh

 

Nhìn gương điểm phấn tô son lại

Mong gặp người xưa cạn nỗi niềm

Dẫu biết nghìn năm không gặp nữa

Tình anh em giữ trọn trong tim…

 

The hearty streams of consciousness return to the heart

by Nguyễn Phan Ngọc An
Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân

on 22 December, 2021, in British Columbia, Canada

 

Being a wanderer in diaspora as homeland is so far away

I am tossing and turning during nights and also in days

Looking over towards home country in thousands of miles of distance

Where it is at the very end of the faraway horizon over blue oceans

 

In this land there is often draught and lacking the soothing rain

While people are struggling exhaustedly with life till night and in pain

Seeing that makes me feel pity for people with poor destiny

Where deep loving relationship are severed and parted so painfully…

 

The hearty streams of consciousness return to the heart silently

Recalling the age of savouring tamarind chewy with a decent quiet beauty

Although the city we are living in is not so large in greatness

But the humanity and friendship are deep and limitless

 

And my home country is full of sweet fruits and healthy trees

Where there are angelic long dresses and fresh hope that are so dreamy

How much I love streets lined with bright red royal Poinciana trees

Where I will be pacing in slow steps after class waiting for you intentionally

 

We were sharing the same loving school in our study

It was “love at first sight” which had happened so lightly

Though our looking was timid and shy, but love was certainly there

And in our heart we felt the spring was present everywhere

 

I followed you to the church in your devotion

Yet I felt in my heart something like private emotion

While you were whispering the vow of loyalty

And holding my hands as if you were weaving the oaths for eternity

 

Yet in our tear swelled eyes the two streams of tears would be falling

Not knowing if God would allow us to fulfill our acceptable loving

As He combined the destined love that had plenty of unfulfilled dreams

Or would it be separated due to faith differences so it seemed!

 

Then you attended the ceremonies at the church and I the pagodas

Perhaps our love was not yet close but actually was too far

I still could hear the chanting of prayers in the distant

And from the top of the church came the sounds of bells in succession

 

Then war came invading our village and the whole country

You quit the loving school and left everything and me

God were forgotten and Sundays were no longer in your mind

There were only the war outfits looking deeply sad in the depth of nights…

 

Then you went away, never to return, if ever

You devoted your youthful life to the mountains and the rivers

While at the old school old person was gradually declining in her waiting

The royal Poinciana trees were in the dew wastefully and sadly dying…

 

Now as I am picking up a fallen wasted flower this evening

Oh how I feel so regretful about our love in my missing

Though it has been more than forty years in the separating

The colour of hair has faded yet love has not in its fading

 

Since the day the home country started wearing the mourning colour

I have been away from you and lost you perhaps forever

The old school along with dear teachers have gone out of sight

And our love have been tormenting us all through the nights

 

As I am looking at myself in the mirror, reapplying the lipstick

I am dying to meet my old soulmate to satisfy my lovesick

Even though we will still for thousands of years be apart

I will always remember and keep your love fully in my heart …


 

TÂM TƯ NGƯỜI CHIẾN SĨ

NGUYỄN PHAN NGỌC AN 17.12.2021

 

Tôi quý trọng anh như bao người lính khác

Bởi giữa căm hờn anh vẫn sống hiên ngang

Máu đổ xương rơi, bầu trời Nam tan tác

Bình địa phủ tràn non nước một màu tang

 

Tôi trân trọng những tấm lòng vì tổ quốc

Ðã nằm yên nơi lòng đất quê hương

Chiến sĩ vô danh một đời bất khuất

Xác thân vùi quên lãng giữa đau thương!

 

Chúng ta được gì trong cuộc tương tàn

Nồi da xáo thịt bẽ bàng từng cơn

Hơn bốn mươi năm tha hương đất khách

Nhìn trong mắt người u uẩn nào hơn

 

Mùa xuân đến chiến binh ngồi lặng lẽ

Ðếm gian nan trên mái tóc bạc màu

Tự thâm tâm niềm đau đang vọng khẽ

Ðã hết rồi … xuân đến chỉ thêm sầu!

 

Trời mùa hạ mang mang niềm thống hận

Tháng tư xưa… người chiến sĩ gục đầu

Thảm cảnh xưa xoáy mòn trong vô tận

Thương phận lạc loài cơn lốc bể dâu.

 

Rồi thu đến lá vàng rơi lả tả

Ngập biển trời nỗi buồn đến thiên thu

Mắt mờ lệ xuyên vời dòng biển cả

Thấy gì đâu … trùng điệp khói sương mù!

 

Tiết đông phong cho lòng thêm giá lạnh

Biết ngày nào thực hiện giấc đoàn viên

Thời gian trôi giết mòn đời bất hạnh

Lớp lớp rồi chiến sĩ đã nằm yên!

 

Tôi gửi các anh bài thơ từ tim óc

Cùng ly hương cùng cảm nhận niềm đau

Tôi quý các anh một lòng vì tổ quốc

Hãy chung mơ ngày hạnh phúc bên nhau…

 

THE HEART OF A SOLDIER

By NGUYỄN PHAN NGỌC AN 17.12.2021

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân

on 21 December, 2021, in British Columbia, Canada

 

I have respected you as I have any other soldier

For amid the resentment and hate you have been living proudly ever

Amid the spilled blood and the fallen bones as the Southern sky shattered

While the earth made low and the country is with the mourning air covered

 

I respectfully consider the hearts devoted to the love for the fatherland

Of those who have been laid in peace in the heart of the homeland

Of those anonymous fighters who have lived indomitable lives

And whose corpses are buried forgotten in suffering and under open sky!

 

What have we gained after an internecine war in the home country

Only just to feel awkward about the slaughters among brothers periodically

Spending more than forty years in diaspora in strangers’ land

Looking deep into one’s eyes what spleenful feelings could be more than

 

When spring comes the old soldier sits quietly in the shade

And counts the miserable hardship shown on his hair the colour has faded

Listening to the pain deep in his heart which is murmuring quietly

It is finished and over … as spring could only bring more miseries!

 

The summer sky is faintly carrying back the resentful agony

Of that old April … when the warrior had to surrender to fate painfully

The old tragic scene has been grinding the pain into the mind endlessly

Pity the wandering life in the ocean-mulberry field transforming of destiny.

 

And when autumn comes with brown leaves falling loosely here

One can feel a sky full of sadness that prolongs for thousands of years

The tearful eyes try to look through the vast immense oceans over

Only to see nothing … just the dew smoke in layer by layer!

 

The wintery weather comes to make the heart feel more of the freezing

And the wondering of the uncertainty of the day of homecoming

Time is slowly and gradually killing a life of unlucky destiny

One by one the warriors have passed away and lay down quietly!

 

I am sending to you a poem from my heart and my mind

To empathize with you the same pain that is so difficult to describe

I respect and adore you for your love and devotion to the motherland ever

So let’s dream of the day of happiness for everyone together…

– Last updated on Jan 25, 2022 by B-Lien (Em Bien Hoa)
January 25, 2022